Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Anh Nói Anh Yêu Em

Nếu Anh Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Meili

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.

Phi Phi và bà Tống đứng đợi ở chỗ trú mưa trước cổng khu nhà, anh chạy đi qua hai con phố mới gọi được một chiếc xe. Mưa rất to nên cho dù Đồng Phi Phi cầm ô nhưng đến khi đưa được bà Tống ngồi vào trong xe thì cả người cô cũng bị ướt hết.
“Phi Phi, con mau lau cho khô đi! Trời mưa to như thế này, con đừng để ngã bệnh đấy!” Bà Tống nhìn vẻ thảm hại của Đồng Phi Phi liền dùng ống tay áo của mình lau lau đầu cho Đồng Phi Phi.
“Con không sao đâu, bị ướt chút thôi mà. Mẹ thế nào rồi ạ? Còn chỗ nào cảm thấy không được khỏe không ạ?” Đồng Phi Phi lau đầu, hỏi bà Tống một cách ân cần.
“Mẹ vẫn ổn, con đừng lo.” Bà Tống nắm thật chặt bàn tay ướt nhẹp, lạnh cóng của Đồng Phi Phi. “Phi Phi, tối qua mẹ nhìn thấy cảnh tượng thảm họa ở bên Nhật, quả thật mẹ đã nghĩ sẽ không còn được gặp lại con nữa…”
“Con không sao rồi, mẹ xem xem, chẳng phải bây giờ con đang rất ổn sao? Mẹ, con xin lỗi vì đã để mẹ phải lo lắng, con xin lỗi…”
Bà Tống lắc đầu: “Sao con lại nói xin lỗi với mẹ cơ chứ? Phi Phi, đừng có nói xin lỗi với mẹ nữa nhé! Lẽ ra mẹ đã phải nói sớm hơn với con, mẹ đã không còn trách con nữa rồi! Phi Phi, con không hề có lỗi gì với mẹ cả, là mẹ có lỗi với con…”
Mắt bà Tống đỏ hoe, bà run run chạm vào bầu má vẫn còn vương nước mưa của Đồng Phi Phi: “Phi Phi, hôm qua mẹ đã nghĩ suốt cả một buổi tối, mẹ nghĩ là đợi hôm nay con trở lại, mẹ nhất định sẽ phải nói với con. Phi Phi, mẹ không trách con, không giận con nữa đâu! Cái chết của Quân An, mẹ không nên trách con, không nên oán giận con…”
“Mẹ, mẹ nói gì vậy ạ?” Đồng Phi Phi ngạc nhiên, ngây người nhìn bà Tống dường như không thể tin nổi là mình vừa nghe thấy điều gì, ánh mắt chuyển sang vẻ chần chừ do dự, cẩn thận hỏi: “Mẹ không trách con ư? Ý của mẹ là… Mẹ… Mẹ… tha thứ cho con?”
Bà Tống gật đầu, những giọt nước mắt lăn dài đến đuôi mắt rồi rơi xuống mu bàn tay của Đồng Phi Phi, cảm giác như một giọt nước nóng, bỏng cháy cõi lòng: “Mẹ đã tha thứ cho con rồi! Mẹ đã tha thứ cho con từ rất lâu rồi! Cái chết của Quân An không phải là lỗi của con! Phi Phi, mẹ không nên trách con, đó không phải là lỗi của con, mẹ không nên oán trách con… Mẹ xin lỗi, Phi Phi, mẹ đã để con phải chịu ấm ức rồi, mẹ đã để con phải chịu ấm ức suốt bao nhiêu năm rồi…”
“Mẹ…” Đồng Phi Phi vùi người vào lòng bà Tống, tất cả mọi lời nói đều bị nước mắt làm cho nghẹn lại, tất cả những ấm ức đều được giải tỏa hết trong giây phút này.
Đã năm năm rồi, năm năm dài đằng đẵng, cô luôn phải gánh trên mình tội lỗi lớn lao này. Cô không thể tha thứ, không thể giải thích, thậm chí ngay cả những giọt nước mắt hối hận cũng không dám một lần rơi, chỉ biết lặng lẽ, âm thầm trả nợ cho lỗi lầm này, trả nợ cho tội lỗi mà cô mãi mãi không thể đòi lại được sự trong sạch. Cô vốn nghĩ rằng cả đời này cô cũng không trả hết được, cô đã chấp nhận rồi, cô sẽ phải gánh tội lỗi này suốt cuộc đời, cho đến khi chết đi vẫn không thể nhận được sự tha thứ. Nhưng bây giờ, cái tội lỗi mà năm năm trước cô bị phán quyết cuối cùng nguyên cáo cũng đã nói với cô rằng cô đã được tha thứ.
Bà Tống ôm lấy Đồng Phi Phi, nước mắt chầm chậm tuôn rơi, mọi lời nói đều nghẹn lại trong lòng, bà chỉ biết khẽ nói thầm trong lòng, Phi Phi, mẹ xin lỗi, xin lỗi con…






Mạnh Tuần và Đồng Phi Phi đưa bà Tống tới viện rồi đưa thẳng vào phòng cấp cứu, bác sĩ cấp cứu vừa kiểm tra thì cơ thể bà Tống đột nhiên cứng lại rồi bà ngất đi. Sắc mặt vị bác sĩ thay đổi, vội ôm lấy bà Tống, đặt lên giường cấp cứu, lớn tiếng gọi y tá vào hỗ trợ. Mạnh Tuần và Đồng Phi Phi bị mấy người y tá vội vàng chạy vào, đẩy ra bên ngoài cửa rồi đóng cửa, lòng Đồng Phi Phi cũng lặng đi.
“Chẳng phải nói là chỉ bị gãy chân thôi sao?” Đồng Phi Phi nhìn cánh cửa đóng chặt, người bắt đầu run rẩy. “Sao tự nhiên lại ngất đi…”
“Phi Phi, bình tĩnh lại một chút…” Mạnh Tuần đang định an ủi Đồng Phi Phi thì y tá đột nhiên mở cửa ra, lớn tiếng hỏi: “Người nhà đâu? Người nhà bệnh nhân có đây không? Bệnh nhân bị xuất huyết nghiêm trọng! Phải làm phẫu thuật ngay lập tức! Bây giờ ngân hàng máu xin cứu viện, mọi người chuẩn bị cho việc truyền máu nhé!”
“Xuất huyết ư?” Đồng Phi Phi lao tới. “Mẹ tôi nhóm máu A, tôi nhóm máu B…”
“Tôi nhóm máu A đây!” Mạnh Tuần nhanh chóng vén tay áo lên rồi đưa cánh tay ra trước mặt y tá: “Hãy đưa tôi đi! Hãy lấy máu của tôi!”
“Phi Phi đâu?” Mạnh Tuần lo lắng lớn tiếng hỏi. Hứa Lâm và Kha Nhã Doanh lúc này mới ý thức được, đang định chia nhau ra đi tìm thì thấy một người y tá bước từ trong phòng phẫu thuật ra, nói: “Các vị đang tìm người nhà bệnh nhân phải không? Cô ấy ở bên trong đó.”
“Ồ, cảm ơn, cảm ơn chị!” Mạnh Tuần thở phào nhẹ nhõm, vội vã bước vào phòng phẫu thuật, nhưng anh vừa bước vào trong đã vội dừng bước.
Dưới ánh đèn trắng nhợt nhạt, Đồng Phi Phi ngây người đứng bên cạnh giường phẫu thuật. Bà Tống nằm yên trên giường, đôi mắt hơi hé mở, có vẻ như vẫn còn ước nguyện nào đó chưa thực hiện được nên không nỡ nhắm mắt. Đồng Phi Phi nghe thấy tiếng