Tác giả: Meili
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.
bước chân liền chậm rãi quay đầu lại rồi nói với Mạnh Tuần: “Mạnh Tuần, mẹ em chưa chết, vị bác sĩ kia nói linh tinh đó. Bà ấy chỉ đang ngủ mà thôi, đúng là đang ngủ mà thôi. Anh hãy đi tìm vị chủ nhiệm khoa mà anh quen đi, anh hãy đi tìm ông ấy, để ông ấy cứu mẹ em. Anh hãy để ông ấy giúp đỡ mẹ con em thêm một lần nữa thôi, có được không?”
Mạnh Tuần nhìn vẻ mong đợi vô vọng trên gương mặt của Đồng Phi Phi mà đau đớn tới mức muốn rơi nước mắt: “Phi Phi, dì Tống đã đi rồi, chúng ra hãy đưa dì đến nhà xác thôi.”
“Đưa đến nhà xác cái gì chứ?” Đồng Phi Phi dường như không thể hiểu nổi Mạnh Tuần đang nói gì, cô khẽ nhíu mày rồi nhìn sang phía Kha Nhã Doanh: “Kha Nhã Doanh, chẳng phải là nhà cậu quen biết rất nhiều hay sao? Cậu giúp mình tìm người có được không? Cái bệnh viện này không được rồi, chúng ra hãy chuyển sang bệnh viện khác đi, nếu không chữa được nữa thì lại chuyển sang viện khác! Chắc chắn sẽ có nơi có thể chữa khỏi được cho mẹ mình. Có đúng không? Cậu hãy giúp mình với, có được không?”
Mắt của Kha Nhã Doanh cũng đỏ lên: “Phi Phi, dì Tống thực sự đã đi rồi…”
“Tại sao mọi người lại cứ nói như vậy chứ?” Đồng Phi Phi cuối cùng cũng phát hiện ra Hứa Lâm lúc này đang đứng ở trong góc phòng, dường như cô đã nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng nên vội vàng chạy tới: “Lâm Lâm, có phải Hứa Nhiên đang ở Mỹ không? Kỹ thuật điều trị ở bên Mỹ tốt hơn ở Trung Quốc rất nhiều, có phải không? Cậu có thể giúp mình đưa mẹ sang Mỹ được không? Mình có tiền mà! Mình có thể không gặp Hứa Nhiên, mình đảm bảo sẽ không làm phiền anh ấy! Mình cầu xin cậu, cầu xin cậu hãy để anh ấy giúp mình, có được không…”
“Phi Phi!” Nước mắt của Hứa Lâm bắt đầu rơi, cô ôm lấy mặt, khóc thành tiếng: “Phi Phi, cậu đừng như vậy nữa, đừng như vậy nữa có được không? Mẹ đã đi rồi, đã không còn nữa rồi…”
“Ngay cả cậu cũng không muốn giúp mình sao?” Đồng Phi Phi ngẩng lên một cách tuyệt vọng, chầm chậm lùi lại phía sau, lùi đến bên cạnh bà Tống rồi nắm lấy bàn tay của bà: “Mẹ ơi, làm thế nào bây giờ? Bọn họ đều không muốn giúp mẹ con ta, bọn họ đều không tin là mẹ vẫn còn sống. Mẹ, mẹ hãy tỉnh lại đi, hãy tỉnh lại đi, có được không? Mẹ đừng dọa con nữa, con không còn cách nào nữa rồi, mẹ hãy mở mắt ra đi, hãy mở mắt ra nhìn con đi! Con xin mẹ đấy… Mẹ đừng có dọa con nữa, mẹ không được dọa con như thế này đâu, khó khăn lắm con mới thoát chết. Hôm nay con đã cố gắng về thật nhanh với mẹ, hôm nay là sinh nhật của Quân An đó! Năm nào sinh nhật của anh ấy, hai mẹ con ta cũng đón sinh nhật cùng với anh ấy mà, phải không? Lẽ nào mẹ đã quên rồi sao? Chẳng phải mẹ còn làm cho con rất nhiều món ngon sao? Vậy mẹ hãy dậy đi, hãy dậy ăn cơm cùng với con đi! Nếu không thì một mình con ăn không nổi đâu, một mình con thì ăn thế nào được chứ? Một mình con thì ăn thế nào được chứ…”
“Phi Phi, dì Tống đã đi rồi, dì ấy đã đi thật rồi, em đừng như vậy nữa, em mà như vậy thì dì ấy sẽ không yên lòng mà ra đi đâu…” Mạnh Tuần định kéo Đồng Phi Phi ra nhưng lại bị cô đẩy ra, cô gục lên người bà Tống, khóc điên cuồng, dữ dội: “Con không muốn mẹ yên lòng! Con muốn mẹ quay trở lại! Mẹ ơi, mẹ hãy tỉnh lại đi, hãy tỉnh lại đi! Mẹ đừng đối xử với con như vậy! Con chỉ còn mỗi mẹ thôi! Tại sao mà ngay cả mẹ cũng không cần con nữa? Vừa rồi mẹ vẫn còn nói đã tha thứ cho con, vừa rồi chẳng phải là mẹ còn nói đã để con chịu nhiều ấm ức sao? Vậy mẹ hãy dậy đi, hãy ở bên cạnh con đi! Mẹ biết là con phải chịu nhiều ấm ức, mẹ biết con đau đớn nhiều như vậy, tại sao mẹ lại có thể giống Quân An, cứ thế mà bỏ con ở lại chứ? Cứ thế mà rời bỏ con ngay trước mặt con sao? Mẹ không được như vậy! Mẹ hãy tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi…”
“Phi Phi, Phi Phi, đừng như vậy nữa, em đừng có như vậy nữa…” Mạnh Tuần ra sức ôm lấy Đồng Phi Phi, định dìu cô ra bên ngoài nhưng cô cứ nắm chặt lấy thanh sắt của giường bệnh, nhất quyết không chịu buông tay: “Anh hãy để em ở lại, hãy để em ở lại! Mẹ em vẫn chưa chết, bà ấy thực sự vẫn chưa chết! Bà ấy sẽ tỉnh lại ngay bây giờ thôi, bà ấy sẽ tỉnh lại ngay bây giờ thôi…”
“Quân An…” Hứa Lâm từ nãy giờ vẫn sững người đứng bên cạnh, khi vừa nhìn thấy Hạ Tiểu Quả thì bỗng ngây ra, cô không nén được tiếng thoảng thốt. Đồng Phi Phi nghe thấy tiếng vội quay đầu lại, khi nhìn thấy Hạ Tiểu Quả thì bàn tay vốn đang nắm chặt lấy khung sắt giường bệnh bỗng buông ra. Kha Nhã Doanh vốn đang kéo lấy cô mà không phòng bị gì nên cũng bị bất ngờ, cả hai đều ngã nhào xuống đất. Hạ Tiểu Quả vội vã lao đến định đỡ lấy hai người thì Đồng Phi Phi lại đột nhiên chạy tới, giữ chặt lấy Hạ Tiểu Quả: “Quân An, Quân An! Anh đừng để mẹ đi, anh đừng để mẹ đi, mau lên…”
Hạ Tiểu Quả ngạc nhiên nhìn Đồng Phi Phi, vẫn còn chưa kịp mở miệng nói điều gì thì đã thấy Đồng Phi Phi đứng thẳng lên rồi cơ thể mềm dần, không còn chút sức lực nào mà đổ sụp.
Hứa Lâm đưa bà Tống đến nhà xác, Kha Nhã Doanh cùng Hạ Tiểu Quả giúp Mạnh Tuần đưa Đồng Phi Phi vào phòng bệnh. Bác sĩ kiểm tra một chút rồi nói Đồng Phi Phi là