Tác giả: Meili
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1249 lượt.
cô lại dám lấy 600ml máu sao? Cô có phải là muốn lấy mạng người ta không vậy?”
Vị bác sĩ vừa nói vừa để y tá lắp bình truyền dịch cho Mạnh Tuần, y tá nhanh nhẹn làm xong rồi mới lầm bầm nói: “Là do anh ấy nhất quyết cứ đòi truyền nhiều như vậy! Lại còn nói người đó là mẹ anh ta, ngộ ngỡ không may mẹ anh ta chết thì anh ta cũng không sống nổi. Tôi cũng vì thấy anh ta quá hiếu thuận mà không còn cách nào khác, anh ta còn ký cả giấy đảm bảo nếu có xảy ra chuyện gì sẽ tự mình chịu trách nhiệm…”
“Anh ta ký để làm gì! Cho dù có hiếu thuận thì cũng không thể lấy mạng sống của mình ra để đổi mạng chứ?” Vị bác sĩ chau mày, đứng bên cạnh giường của Mạnh Tuần, đợi cho đến khi huyết áp của anh dần dần trở lại bình thường rồi mới ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói: “Mẹ anh ta ư? Tôi thấy có vẻ như là mẹ vợ thì phải! Tôi nghe nói cô gái kia vừa rồi còn có vẻ kích động hơn cả anh ta… Cô gái đó có phải bây giờ vẫn chưa tỉnh lại à?”
“Đúng đó, vẫn còn đang nằm kia kìa.”
“Các vị vừa nói vừa rồi con trai tôi đã bị lấy 600ml máu sao, có phải là vì mẹ của đứa con gái có tên là Đồng Phi Phi hay không?” Bà Mạnh sốt ruột ngắt lời của cô ý tá. Y tá nghĩ một lúc rồi đáp: “Cô gái đó hình như tên là Đồng Phi Phi, chính là cái người bây giờ vẫn đang nằm bên phòng theo dõi bên cạnh. Đây là con trai của bà sao? Ôi, thật là đáng tiếc cho anh ấy, lấy bao nhiêu là máu nhưng vẫn không thể cứu được người…”
“Tiếc cái gì? Bọn họ đưa đến đã quá muộn rồi còn cứu làm sao được nữa?” Vị bác sĩ trừng mắt nhìn cô y tá, cái con bé này tay chân cũng nhanh nhẹn đấy nhưng vẫn còn dại khờ lắm, ăn nói chẳng biết giữ ý gì cả, rõ ràng là muốn gây rắc rối đây mà! Cô y tá rụt cổ im lặng rồi bưng khay đi ra ngoài, vị bác sĩ nhìn bà Mạnh lúc này đang đứng thất thần bên cạnh vội cất tiếng an ủi: “Bà cũng đừng nên quá lo lắng, con trai bà thực sự cũng không có gì quá nghiêm trọng, chỉ là mất máu hơi nhiều một chút thôi, về nhà tẩm bổ cho anh ta nhiều đồ dinh dưỡng vào là ổn thôi.”
“Còn điều gì cần phải chú ý nữa không ạ? Những đồ ăn nào thì tốt ạ?” Bà Mạnh vội vàng hỏi.
“Đừng lo lắng quá, chỉ cần để tâm trạng anh ta ổn định trở lại, nghỉ ngơi nhiều, đừng để anh ta quá kích động, quá mệt mỏi là được. Còn về phần ăn uống, cứ ăn thịt bò, gan lợn, đồ nào bổ máu thì ăn, tôi xem tình trạng sức khỏe của anh ta vẫn ổn, có lẽ chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là có thể hồi phục thôi.” Vị bác sĩ nói xong thì đi ra ngoài, bà Mạnh chậm rãi ngồi xuống bên cạnh giường của Mạnh Tuần, nhìn sắc mặt hốc hác và xanh xao của con trai, bà cắn chặt răng. Bà đã nuôi con trai bà ba mươi năm nay nhưng chưa từng thấy anh vì người nào, vì chuyện gì mà lại tỏ ra lo lắng, tận tâm đến thế này! Cô gái Đồng Phi Phi này quả thực không đơn giản chút nào!
Hạ Tiểu Quả giúp bà Mạnh đưa Mạnh Tuần vào phòng cấp cứu xong thì quay trở lại chỗ phòng bệnh của Đồng Phi Phi. Kha Nhã Doanh nhìn Hạ Tiểu Quả xị mặt bước vào thì đứng dậy nói một cách đầy lo âu: “Tiểu Quả, chuyện này em có thể giải thích với anh…”
Hạ Tiểu Quả nhìn sang Đồng Phi Phi vẫn đang nằm hôn mê trên giường rồi mới khẽ lên tiếng: “Ra ngoài nói đi.”
Kha Nhã Doanh chỉ biết cúi đầu theo sau Hạ Tiểu Quả bước ra ngoài phòng bệnh. Hai người họ bước ra ngoài không lâu sau thì Đồng Phi Phi mở mắt ra.
Hứa Lâm ra khỏi nhà xác, vừa bước vào cửa tầng lầu nơi phòng bệnh của Đồng Phi Phi thì nhìn thấy Đồng Phi Phi bước về phía thang máy, vẻ mặt thất thần. Cô thấy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn bước thật nhanh theo sau Đồng Phi Phi vào thang máy. Người trong thang máy rất đông, ánh mắt Đồng Phi Phi trống rỗng, có vẻ như không thấy Hứa Lâm cũng đang ở trong thang máy. Thang máy chầm chậm đi lên còn lòng Hứa Lâm cũng dần chùng xuống. “Ting” một tiếng, thang máy dừng ở tầng cao nhất, Đồng Phi Phi cùng với đám người bước ra ngoài, Hứa Lâm cũng vội vã len ra theo sau nhưng bước ra ngoài mới phát hiện chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng Đồng Phi Phi đâu cả!
Hứa Lâm nhìn lướt qua lối thoát hiểm ngay gần đó một cái rồi ba chân bốn cẳng xông lên, đến khi cô đến được sân thượng thì Đồng Phi Phi lúc này đã bước ra đến gần sát mép sân thượng…
Đồng Phi Phi ngẩng lên, cười tới mức chảy cả nước mắt. Ông trời ơi, ông thực sự không hề đối xử bạc bẽo với con, ông thực sự vẫn luôn thương con! Thì ra không cần biết có phải con đã sai hay không, không cần biết có phải vì con hay không mà ông luôn để sự trừng phạt cuối cùng đổ lên đầu con, ông luôn để con phải gánh chịu mọi thứ, trừng phạt con hết lần này đến lần khác phải chịu cảnh gia đình tan nát, mất mát thế này, hết lần này đến lần khác khiến con phải ở vào cảnh lựa chọn giữa sự sống và cái chết! Kiếp trước rốt cuộc con đã phạm phải tội lỗi gì mà kiếp này con lại phải trả nợ như thế? Nếu ngài thực sự muốn trừng phạt con thì cứ giáng sấm sét xuống giết con đi! Tại sao lại tàn nhẫn để những người thân yêu nhất bên cạnh con lần lượt từng người một rời xa con, còn ngay cả nguyện vọng muốn được chết để tạ tội của con cũn