Tác giả: Meili
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.
rất thất vọng!”
“Thất vọng ư?” Đồng Phi Phi lẩm bẩm nhắc lại. “Em đi tìm Quân An sẽ khiến anh ấy thất vọng ư?”
“Tất nhiên! Anh ấy sẽ thất vọng, rất thất vọng! Chẳng phải em đã nói rằng Quân An đã đưa vật hộ mệnh của anh ấy cho em sao? Vậy thì làm sao anh ấy có thể bằng lòng để em dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình như vậy chứ? Làm sao anh ấy lại không hy vọng em có thể tiếp tục sống cơ chứ?”
“Tiếp tục sống ư?” Đồng Phi Phi cúi đầu. “Nhưng Quân An đã chết rồi, mẹ cũng đã chết rồi, làm sao em có thể tiếp tục sống được đây…”
“Họ đã chết rồi thì tại sao em lại không thể sống được? Phi Phi, em vẫn còn nhớ người sống sót sau trận động đất ở Đường Sơn mà chúng ta gặp trên máy bay đã nói với em những gì không? Chúng ta phải biết quý trọng bản thân thì đó mới là niềm an ủi và tôn trọng lớn nhất đối với những người đã khuất! Chúng ta phải dũng cảm mà tiếp tục sống mới không phụ lòng mong mỏi, kỳ vọng của những người đã khuất đối với chúng ta!”
“Nhưng em thực sự không biết em tiếp tục sống thì còn có ý nghĩa gì nữa.” Ánh mắt Đồng Phi Phi trở nên xa xăm. “Em đã từng nghĩ rằng cuộc sống của em rất có ý nghĩa nên em mới đi Quý Châu. Cho dù tất cả mọi người đều không tán thành, thậm chí ngay cả Quân An cũng không muốn để em đi nhưng em vẫn cứ đi. Kết quả là Quân An vì đến thăm em mà mất. Sau đó, bà nội cũng bệnh, em đã ra sức cố gắng kiếm tiền, chỉ cần kiếm được tiền để chữa bệnh cho bà, ngay cả lòng tự trọng của bản thân em cũng không màng đến, nhưng cuối cùng bà vẫn ra đi. Rồi đến hôm nay, hôm nay là sinh nhật của Quân An, em đã vội về cho kịp chính là vì muốn cùng mẹ đón sinh nhật của Quân An, nhưng cuối cùng mẹ cũng qua đời.”
Đồng Phi Phi quay đầu lại nhìn Mạnh Tuần: “Anh nói đi, em ở lai trên thế gian này còn có ý nghĩa gì nữa đây? Em cố gắng làm mọi thứ em cho rằng là có ý nghĩa, nhưng kết quả thì sao chứ?”
“Em đã đi Quý Châu, đã dạy học cho đám trẻ con, đã truyền dạy cho chúng những kiến thức, phải không? Quân An đã qua đời, nhưng em đã từng làm cho anh ấy vui, hạnh phúc, phải không? Dì Tống cũng đã mất, nhưng dì cũng đã nói rất cảm ơn em đã chăm sóc bà suốt bao nhiêu năm qua, mang đến cho bà một cuộc sống yên bình suốt bao nhiêu năm qua. Lẽ nào tất cả những thứ này đều không có ý nghĩa gì hay sao?” Mạnh Tuần chăm chú nhìn Đồng Phi Phi, tình cảm sâu sắc và sự kiên định trong ánh mắt của anh đã không hề che giấu nữa mà thể hiện rất rõ. “Phi Phi, chúng ra đã cùng trải qua những khó khăn khi ở bên Nhật, lẽ nào em vẫn còn chưa nhận ra hay sao? Chúng ta không nên vì kết quả cuối cùng đều là cái chết mà cảm thấy cuộc sống trước đây không hề có ý nghĩa! Chúng ta khó khắn lắm mới sống sót được, ông trời khó khăn lắm mới cho chúng ta chút nhân từ, tại sao chúng ta lại có thể dễ dàng nói từ bỏ như vậy chứ? làm sao lại có thể dễ dàng kết thúc mạng sống của mình như vậy chứ?”
Mạnh Tuần đưa bàn tay còn lại ra nắm lấy tay của Đồng Phi Phi: “Tại sao em lại cảm thấy mình tiếp tục sống không còn ý nghĩa gì nữa? Bên cạnh em vẫn còn có anh, có Nhã Doanh, có Hứa Lâm, và rất nhiều người quan tâm đến em, yêu thương em! Phi Phi, em luôn coi dì Tống là lý do duy nhất, là chỗ dựa duy nhất để em có thể tiếp tục sống trên cõi đời này, nhưng em có biết rằng, em cũng chính là lý do để tồn tại, hy vọng để tiếp tục sống của người khác không? Phi Phi, anh đã từng nói với em rằng, nếu chúng ta chỉ còn lại một giây cuối cùng thì tâm nguyện duy nhất của anh chính là được ôm em thật chặt, ở bên cạnh em đến tận cùng của sự sống. Nhưng anh chưa nói với em rằng, nếu mà trận thảm họa hôm qua, giữa hai chúng ta nếu chỉ có một người có thể sống sót thì anh hy vọng rằng người đó chính là em! Anh nguyện lấy sinh mạng của mình ra để đổi lại cơ hội được tiếp tục sống cho em! Phi Phi, cái chết của Quân An khiến em đau đớn, không muốn sống nhưng em đã bao giờ nghĩ rằng cái chết của em cũng khiến anh không thể chịu đựng được nỗi đau đớn ấy hay không?”
Đồng Phi Phi nghe đến đây thì nước mắt trào ra. Không thể chịu đưng được nỗi đau đớn, Mạnh Tuần lấy cái chết của Quân An ra để so sánh, dùng tình cảm của cô đối với Quân An để hỏi cô, nếu cô chết đi ngay trước mặt anh thì sẽ khiến anh không thể chịu đựng được nỗi đau ấy ư?
“Mạnh Tuần, sao anh lại ngốc như vậy chứ?” Đồng Phi Phi nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Mạnh Tuần, nhìn vết máu vẫn còn rỉ ra trên tấm băng quấn trên đầu của anh, sự lạnh lẽo trong ánh mắt nhạt dần, cơ thể cũng bắt đầu giãn ra, cuối cùng cô từ từ nhắm mắt lại, nhoài người vào lòng Mạnh Tuần.
Cô đã từng nghĩ rằng mình là một kẻ ngu ngốc nhất, cố chấp nhất, si tình nhất, nhưng đến giây phút này cô mới nhận ra không phải như vậy. Thì ra có một người còn ngốc hơn cô, cố chấp hơn cô, si tình hơn cô, vẫn luôn ở bên cô, kiên định như vậy ở bên cạnh cô, bất luận cô đã làm tổn thương anh như thế nào, phụ anh như thế nào nhưng anh vẫn không trách móc, không oán hận mà luôn ở bên cạnh cô, không rời xa, không từ bỏ.
Cô đã từng nghĩ rằng trái tim của mình sớm đã hóa thành tro, thành cát bụi không thể sống lại đượcể