Tác giả: Meili
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.
g không thể thành hiện thực?
Đồng Phi Phi ngẩng đầu, cười tới mức gương mặt nhòa nước mắt. Ông trời ơi, ông ác quá! Ông thực sự quá độc ác! Ông đã thắng rồi! Con đã chịu thua ông rồi, con đã nhận thua rồi! Thế đã được chưa?
Mạnh Tuần nằm trên giường bệnh khoảng gần nửa tiếng sau mới tỉnh lại, anh vừa tỉnh lại đã muốn xuống giường, bà Mạnh vội vã ngăn lại: “Con còn định đi đâu nữa?”
“Mẹ, mẹ của Phi Phi vừa mới xảy ra chuyện, mẹ để con đi xem cô ấy thế nào có được không?”
“Con đang thế này thì đi thăm nó thế nào được chứ?” Bà Mạnh nhớ đến lời bác sĩ dặn là không nên để Mạnh Tuần quá kích động nên cũng không dám to tiếng với anh mà chỉ biết khẽ khàng khuyên nhủ anh: “Chẳng phải cô ta còn có bạn bè bên cạnh sao? Hơn nữa, cô ta vẫn chưa tỉnh lại, con qua đó cũng có ích gì đâu? Cho dù là con thích cô ta, lần này đi Nhật như thế…”
Bà Mạnh vẫn còn chưa kịp nói hết câu thì Kha Nhã Doanh ở đâu vội vã lao vào: “Mạnh Tuần, anh mau lên sân thượng đi! Hình như Phi Phi đang muốn tự sát!”
Mặt của Mạnh Tuần biến sắc ngay lập tức, anh rút ống truyền dịch ra rồi lao ra ngoài. Bà Mạnh không kịp ngăn lại, vội chạy theo con trai.
Tất cả mọi người, vừa rồi tất cả mọi người đều không dám đứng sau cô, chỉ sợ tiến một bước sẽ kích động mạnh đến cô nhưng chỉ có một mình anh dám bước thẳng đến, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, cùng cô ngồi lơ lửng ở bên mép tòa nhà cao sừng sững rồi kiên định nắm lấy tay cô, nói với cô rằng “em hãy nhảy xuống đi”.
Hai mươi sáu giờ trước, anh vì cứu cô, máu chảy đầy đầu, nhưng vẫn ôm chặt cô vào lòng, nhất quyết không buông cô ra.
Sáu giờ trước, anh nói với cô, giây phút cuối cùng còn sống trên thế gian này, việc duy nhất anh muốn làm chính là ôm lấy cô thật chặt đến hơi thở cuối cùng.
Hai giờ trước, anh lấy sinh mạng của mình ra đặt cược, không mảy may suy tính, chỉ vì không muốn cô phải rơi lệ nữa.
Bây giờ, anh ở bên cô, ngồi cùng cô bên bờ sự sống và cái chết. Cái chết cũng không thể chia lìa họ.
Anh biết rõ, người cô yêu không phải là anh, chưa bao giờ là anh.
Anh biết rõ, cô nhảy xuống lúc này chính là vì muốn được bên cạnh người đó mãi mãi, suốt đời suốt kiếp không rời.
Anh biết rõ, cho dù anh có thật sự cùng cô đến nơi suối vàng thì người mà cô muốn tìm kiếm cũng không phải là anh.
Anh đều biết, đều hiểu hết nhưng trong giây phút này anh vẫn kiên định nắm lấy tay cô, nói với cô rằng, “em hãy cứ nhảy đi, dù sao anh cũng luôn ở bên cạnh em.”
“Mạnh Tuần, sao anh lại ngốc nghếch đến thế?” Đồng Phi Phi cuối cùng cũng lên tiếng. Cô ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Tuần: “Không đáng đâu, anh không đáng phải làm vậy vì em đâu.”
“Vậy em làm như vậy thì đáng sao?” Mạnh Tuần chăm chú nhìn Đồng Phi Phi. “Anh đã nói từ trước rồi, tất cả đều không phải do lỗi của em! Dì Tống cũng đã tha thứ cho em rồi, tại sao em vẫn ép mình phải như vậy chứ?”
“Có phải là lỗi của em hay không đều không còn quan trọng nữa rồi. Vì không cần quan tâm là vì lý do gì, tất cả đều đã xảy ra rồi. Quân An đã chết rồi, mẹ cũng đã chết rồi, vậy em còn gì để tiếp tục sống nữa chứ?” Đồng Phi Phi quay đầu đi, sắc mặt lại thêm phần ủ rũ. “Mạnh Tuần, anh buông tay đi! Em đã từng thề rằng cả đời này em chỉ yêu một mình Quân An. Cả đời này em sống là người của anh ấy, chết cũng là ma của anh ấy. Em đã thề rằng ngày mẹ em qua đời cũng chính là ngày em đi theo anh ấy.”
Mạnh Tuần mím môi, nắm cánh tay của Đồng Phi Phi chặt hơn. Anh luôn biết rằng, người mà Đồng Phi Phi yêu chính là Tống Quân An, thậm chí anh còn nghe Hứa Nhiên nói về chuyện lời thề của cô. Nhưng bây giờ khi anh tận tai nghe thấy Đồng Phi Phi nói rằng cô có một mối tình sâu đậm như thế nào với một người, khi anh tận mắt nhìn thấy cô ở trước mặt anh nhưng lại nói rằng cô không hề hối tiếc, đến chết cũng không rời xa một người thì anh mới biết rằng năm đó Hứa Nhiên đã phải đau khổ và tuyệt vọng thế nào. Lúc này, anh mới hiểu được rằng cái gọi là suốt đời suốt kiếp cần phải có dũng khí và sự can đảm lớn như thế nào thì mới có thể giữ được niềm tin kiên định như vậy.
Mạnh Tuần cúi xuống nhìn mặt đất xa xôi phía dưới chân, cố nén mọi nỗi đau đớn và cay đắng vào sâu tận trong lòng rồi khẽ lên tiếng: “Phi Phi, em luôn một lòng một dạ muốn thực hiện lời thề của mình nhưng em đã từng nghĩ rằng Quân An rốt cuộc có muốn để em thực hiện lời thề này hay không chưa? Em đã từng nghĩ rằng dì Tống liệu có bằng lòng để em đi theo bà như thế này hay không chưa?”
“Họ làm sao có thể…” Đồng Phi Phi muốn nói là sao họ có thể không bằng lòng nhưng cô bỗng nhớ bà Tống đã từng nói với cô rằng bà không hy vọng cô sẽ đi theo bà, bà đã từng nói với cô bà hy vọng cô có thể hạnh phúc. Mạnh Tuần nhận ra được sự do dự của Đồng Phi Phi nên càng nắm cánh tay cô chặt hơn, dịu dàng nói: “Phi Phi, em cũng biết rằng họ sẽ không bằng lòng, đúng không? Cho dù là Quân An hay là dì Tống, không ai muốn em vì sự ra đi của họ mà từ bỏ bản thân, nếu em thực sự làm như vậy thì họ nhất định sẽ rất đau lòng,