Tác giả: Ichikama Takuji
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.
gì đó. Ôm một nỗi đau và cần sự trợ giúp.
Save our soul.
Có thể tôi là con tàu Carpathia[18'> trên đại dương xa xôi theo lời Karin nói, nhưng cho dù vậy tôi không thể không lao tới. Nếu cô ấy phải ôm nỗi đau nào đó, tôi muốn cứu cô ấy thoát ra. Thế nhưng không còn ở tuổi mười bốn, chúng tôi không được phép hành động bộc phát theo thôi thúc của trái tim. Nghĩ đến đây tôi có cảm giác như đang bơi dưới đáy biển sâu trong tình trạng bị trói cả chân lẫn tay.
[18'> Con tàu đầu tiên đến cứu hộ tàu Titanic sau thảm họa.
Ngay ngày hôm sau, bố tôi đã đến thăm cửa hàng. Về oản này thì ông nhanh chân hệt như chàng trai mười bảy tuổi.
Bố đến đúng giờ ăn trưa nên tôi nhờ Natsume trông cửa hàng rồi cùng bố và Karin đi ăn món nem cuốn ở quán Việt Nam dưới chân dốc. Karin khen bố chẳng thay đổi chút nào, còn bố lại nhận xét con thay đổi nhiều quá. Karin, như mọi lần, lại phản biện rằng chỉ có tóc mái thay đổi thôi.
Tôi toan hỏi, vậy thì cái gáy thon thả luôn ánh lên sáng bóng biến đâu mất rồi, thế nhưng chưa kịp mở lời thì tôi đã mất hứng. Một loại phản ứng tự vệ.
Những kỉ niệm bị lãng quên suốt bao nhiêu năm nay bỗng chốc trở về dồn dập nhờ phản ứng hóa học i ba người gặp nhau ở một chỗ. Đó là những câu chuyện mới mười lăm năm trước, ông phải “ngày xưa” xa xôi tới mức giật mình.
Là câu chuyện vào buổi chạng vạng của một mùa hè, trên bầu trời nhuộm màu xanh cô ban, một ngôi sao băng lướt theo hình vòng cung từ chân trời bên này sang chân trời bên kia. Sau này nghĩ lại đó có ả năng là vệ tinh nhân tạo nhưng lúc ấy chúng tôi cầu nguyện thật lực. Tôi đã quên béng tôi ước điều gì.
Vừa nhìn theo bóng bố, tôi vừa nói với Karin đang đứng bên cạnh, “Nhân tiện cho tớ hỏi, bí mật đầu bảng A ấy…”
“Gì cơ?”
“Đến lúc cậu công ai rồi còn gì? Có cả cái gọi là luật công ai thông tin đấy.”
“Cậu đùa đấy hả.” cô nàng phản đối. “Trong đầu tớ là một chính quyền độc tài. Mà nền tảng của nó là chủ nghĩa bảo mật đấy nhé.”
Ra là thế.
Tuần này về cơ bản cũng trôi qua giống tuần trước.
Cậu Okuda của trường dự bị đại học quả nhiên vẫn đến đúng giờ như thường lệ và ra về mà chẳng mua gì. Vẫn để ý đến cô nhân viên mập hơn, có uôn ngực nhỏ hơn Morikawa Suzune một chút và ở đây cậu ta bị mất bình tĩnh hơn một chút. Ông giáo sư đại học, vì tìm được học trò mới, đã phá vỡ chu kì mỗi tuần một lần bằng cách cứ ba ngày ông ta lại tới một lần. Karin bỗng chốc biến thành chuyên gia về tiêu thảo.
Mỗi ngày của chúng tôi là uống loại trà 117 hay 177 gì đó, đóng gói thủy sinh, ăn bánh Chocolate Danish, sau đó lại tiếp tục đóng gói thủy sinh.
Từ đêm hôm nọ, tôi bắt đầu để ý và cố gắng theo dõi động tĩnh ở dưới tầng.
Đến giữa đêm tôi len lén xuống lưng chừng cầu thang, căng mắt, lắng tai nghe ngóng. Đêm nào quầy cũng bật đèn. Tôi nghe được tiếng va chạm giữa cốc và bình trà hoặc tiếng gõ bàn phím thất thường của Karin. Có lúc tôi cũng nhìn thấy bóng cô di chuyển phía bên trong quầy. Karin ông ngủ. Hoặc là chỉ ngủ chốc lát. Tôi ông biết cô có ngủ lúc mờ sáng hay ông. Đây liệu có thể gọi là chứng mất ngủ không? Nếu như vậy thì cũng có ả năng loại thuốc kia là thuốc ngủ.
Việc tôi lo lắng cho Karin không thể nào lại là hành động phản bội Misaki. Vì ít ra nhìn từ bên ngoài, tôi chỉ là một người bạn tốt lo lắng cho cô bạn thân từ thuở nhỏ. Nếu như có vấn đề gì, thì có lẽ là vấn đề nằm sẵn trong tâm hồn thôi. Nếu cảm thấy tôi bệnh hoạn thì chính hành vi đó đã là bệnh hoạn rồi.
Tôi thử hỏi chính mình. Như thế này vẫn Ok?
Nhưng tôi cũng đã bắt đầu phân vân. Hơn nữa chỉ có thể tìm được câu trả lời lập lờ và thiếu sức sống.
Ừ, chắc là Ok. Tuy nhiên, sẽ ông có giấy bảo đảm.
Buổi hẹn hò cuối tuần, tôi đến đón Misaki ở cửa hàng hương liệu. Công việc của nàng đột nhiên thay đổi, đến trưa mới được phép ra ngoài.
Cửa hàng hương liệu nằm ở tầng trệt chung cư trong một khu dân cư yên ắng và sang trọng. Đây là lần đầu tiên tôi đến thăm chỗ này. Cửa hàng bài trí á iêm nhường, nên nếu ông để ý sẽ đi vụt qua mất. Có i những cửa hàng bán đồ bất hợp pháp còn trang hoàng bắt mắt hơn cửa hàng này. Tấm biển viết tên cửa hàng chỉ to bằng oảng tấm thiệp.
Aromahouse euphoria.
Bên trong cửa hàng cũng vô cùng chật hẹp. Nó chỉ rộng bằng phòng chứa đồ của một gia đình. Trên một mặt tường bày các lọ nhỏ đựng tinh dầu thiên nhiên. Ở trong cùng là quầy tính tiền bé xíu. Misaki ngồi ở đó. Tôi có cảm giác mình đã hiểu vì sao nàng nhỏ người.
“Mời anh vào,” Misaki nói. “Còn ba mươi phút nữa xong việc nên anh cứ ngồi ở ghế đợi em nhé.”
Tôi y lời ngồi xuống chiếc ghế gỗ cao. Thấy tôi nhìn xung quanh cửa hàng. Misaki nói với giọng điệu như phân trần. “Hẹp lắm phải ông anh. Nhưng em nghe nói tính đến tiền thuê thì chừng này cũng phải cố gắng hết sức rồi đấy.”
“Ừ, cái đó anh hiểu. ông phải cứ rộng rãi đã là tốt đâu. Vả lại…” tôi dang hai tay. “Hàng hóa phong phú quá cả mức đầy đủ còn gì. Hương thơm tuyệt vời!”
“Có một trăm loại tất cả. Chủ cửa hàng là cô em trự