Tác giả: Ichikama Takuji
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
ắc chắn. “Nếu không phải vậy thì tớ đâu có hôn cậu phải không?”
“Chẳng biết thế nào,” tôi nghiêng đầu. “Có cả kiểu hôn vì thương cảm nữa mà.”
“Cậu nghĩ thế thì tùy cậu thôi.”
“Tớ vẫn chưa quen với suy nghĩ này.”
“Nói thế là có thể làm tổn thương nhiểu cô gái đấy, biết không? Xét một mặt nào đó, ngây ngô cũng là một cái tội.”
Hừ!
“Dù sao thì cũng là chuyện của mười lăm năm trước. Là truyện cổ tích của hồi lông còn chưa mọc hết.”
“Ủa, thật vậy hả? Có nghĩa là bọn mình đã trở thành người lớn rồi đấy?” Cô chọc khuỷu tay vào sườn tôi. “Ra thế.”
Tôi vừa cảm nhận hơi ấm của Karin ở sát bên, vừa ngước lên ngắm bầu trời đêm mùa xuân. Vầng trăng tròn vành vạnh hòa với bước chân của chúng tôi và từ từ di chuyển trên ngọn cây. Sực nhớ ra, tôi hỏi, “Sau khi trở về thị trấn thì cậu làm gì? Định đi đâu?”
“Chà,” Karin trả lời hờ hững như thể đang nói chuyện của người khác. “Đi đâu bây giờ nhỉ.”
“Cậu chưa quyết định hay sao?”
“Ừ. Tớ muốn có kì nghỉ dài một chút. Sau đó tính tiếp.”
“Không có nghĩa là cậu bị bệnh gì đó phải không?”
Một rung động nhỏ được truyền qua làn da đang chạm vào nhau, “Sao cậu lại nghĩ vậy?” Karin hỏi lại tôi với giọng đều đều. Nhờ vậy tôi đã nhận ra. Quả nhiên là cô ấy đang có vấn đề.
“Vì cậu không ngủ. Mà cậu còn uống thứ gì giống thuốc.” Tôi trả lời thành thật. Tôi tin đó là cách để tiếp cận với sự thật.
Karin không nói gì. Cô im lặng, vừa đi vừa nhìn chăm chú vào đầu móng tay mình.
Tôi nhận ra mình đã đi một bước không thể quay lại được nữa. Cô ấy biết là tôi đã biết, nên việc còn lại chỉ là mở lần lượt từng con bài đang cầm trên tay.
“Tớ đã để ý tình trạng ở tầng dưới suốt mấy ngày,” tôi nói. “Ngay cả giữa đêm Karin cũng không ngủ phải không? Tớ thử kiểm tra máy tính thì thời gian cập nhật dữ liệu là lúc gần sáng.”
Karin khẽ gật đầu. Kiểu gật đầu giống với hàm ý “tớ vẫn đang nghe” hơn là khẳng định.
“Cậu có điều gì lo lắng nên không ngủ được hay sao?”
Lần này Karin nghiêng đầu. Điệu bộ như ngụ ý bản thân mình cũng không hiểu chứ không phải phủ định.
“Rốt cuộc cậu bỏ việc rồi thực hiện chuyến quay trở lại nơi xuất phát là do chuyện đó phải không?”
Karin dừng bước. Cô buông cánh tay ra, dùng hai tay vén tóc đoạn nhìn lên vầng trăng màu bạc.
“Trực giác của cậu vốn rất tồi,” Karin trách. “Sao chỉ mỗi lúc này đầu óc lại nhạy bén vậy nhỉ?” Cô đưa ngón tay xoa viền mắt, rồi nhìn tôi. “Không hẳn là tớ hoàn toàn không ngủ. Tớ đang cố gắng để ngủ từng chút một.” Giọng nói êm ái. “Dù vậy tớ vẫn rất mệt nên phải uống thuốc bổ để duy trì thể lực.”
Trực giác của tôi thông suốt một cách hiếm thấy. Đúng như Karin nói. Hoặc cũng có thể là do tác dụng của trăng tròn. Vậy nên tôi nhận ra ngay. Karin không kể đúng sự thật.
“Công việc làm người mẫu hay diễn viên cũng đã vất vả lắm rồi. Cậu thử nghĩ xem,” Karin nói. “Cậu nghĩ ở đất nước này có bao nhiêu người biết mặt tớ?”
Natsume nói tám mươi phần trăm đàn ông con trai từ mười đến ngoài ba mươi tuổi đều biết. Ngẫm thử thì cũng là một con số đáng kể. Hơn nữa, Karin hầu như không quen bọn họ.
“Áp lực ấy kinh khủng lắm chứ. Mọi người đều nói, rằng gần đây có phải Morikawa Suzune hơi béo thì phải? Mười triệu con người để ý tới kết quả của việc trốn tập luyện trong ba ngày của tớ. Tớ mừng rơi nước mắt.”
“Ừ,” tôi gật đầu.
“Đấy, mọi chuyện nói chung đều theo chiều hướng như vậy. Bao nhiêu thứ từ lớn đến nhỏ. Thế nên trái tim mong manh của tớ làm sao chịu được hết đây.”
Ra vậy. Nghe cứ như thật. Đến đây Karin buông tiếng thở dài. Tiếng thở dài đầy chân thực của diễn viên đoạt giải diễn viên phụ xuất sắc. Thế nhưng tôi chỉ muốn tin vào những giọt nước mắt chịu đựng mà cô còn chưa để tôi thấy. Chắc chắn sự chân thực nằm ở đó.
Hừ, tôi gật đầu.
Karin nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi “Gì thế?” Tôi nhìn lại với ánh mắt “Không có gì.”
“Mà thôi, bỏ qua đi.” Tôi bảo.
“Nghĩa là sao?”
“Thì chẳng phải nghĩa là thôi bỏ qua đi hay sao?”
Karin nhìn tôi trân trối. Tôi bình thản đón nhận ánh mắt đó.
“Có điều gì muốn nói cậu cứ nói đi.”
“Không có.” Tôi vui vẻ trả lời. “Bây giờ thì không.”
Hừ, cô khịt mũi rồi lại khoác tay tôi một cách thô bạo. “Về nào.”
“Ừ.”
Karin không muốn nói thì thôi. Thế nhưng tôi không có ý định buông xuôi và tôi tin rồi sẽ có ngày cô ấy kể ra sự thật.
Vậy nên hôm nay đến đây là kết thúc.
Hôm sau, khi chỉ còn hai chúng tôi ở sân sau, Natsume kể một chuyện đáng ngờ, “Anh này, chuyện về chị Karin ấy.”
Tôi đang bơm hơi vào túi ni lông đựng thủy sinh.
“Ừ, gì thế hả?
“Chị ấy đang uống thuốc phải không?”
“À, Natsume cũng nhận ra sao?”
“Vâng,” cậu gật đầu. “Về loại thuốc đó…”
Đến đây, cậu làm động tác dè chừng Karin lúc ấy đang ngồi trong quầy. Lắng tai nghe, sau khi chắc chắn cô đang gõ bàn phím, Natsume hạ giọng, “Em nghe một vài thông tin không tốt lắm.”
“Hả?” Tôi nói to và lập tức lấy tay bụm miệng. Có mùi tanh tanh. “Em có biết là loại thuốc gì không?” Lần này tôi thì thầm.
“Có. Hôm qua em đã nhìn thấy lúc chị Karin đang c