Tác giả: Ichikama Takuji
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
đi. Từng khắc, từng khắc một. Cả chị và Satoshi cũng thế. Mười lăm năm đấy,” Karin lặp lại. “Chắc chắn là tình bạn vẫn kéo dài đến bây giờ nhưng không có gì sâu đậm hơn đâu. Nhỉ?”
Bị yêu cầu sự đồng tình, tôi gật đầu theo phản xạ. Trong hoàn cảnh này tôi cũng không có hứng tự hỏi lòng mình thật cặn kẽ.
“Chị nghĩ cũng chẳng đến mức phải nói thẳng như thế, nhưng tại chị lỡ miệng buột ra những điều không nên nói. Nên chị nói cho trót.” Karin lần lượt nhìn vào mặt từng người chúng tôi, nở nụ cười gượng gạo. Dù vậy, thấy cả hai vẫn không thể thốt được lời nào, Karin tiếp tục. “Vả lại, đằng nào thì chị cũng định rời chỗ này đi đến một nơi xa.”
“Hả?” Tôi buột miệng. “Cậu bảo sẽ ở đây một thời gian cơ mà?”
“Ừ. Có phải tớ sẽ đi ngay đâu. Khi nào đến lúc cơ.”
“Một nơi xa, chị định sẽ đi đâu ạ?” Misaki hỏi.
“Lại là phía bên kia bán cầu?” Tôi thấy hơi bất an.
“Làm gì có, tớ chỉ định quay về thị trấn nơi tớ sinh ra và lớn lên.”
“Thị trấn đó hả?”
“Ừ. Chính xác là trở về nơi bắt đầu.”
Câu trả lời làm tôi nhẹ cả người.
“Chính vì thế, Misaki này,” Karin nói vậy rồi quay về Misaki, hơi nhướn người tới trước. “Nhờ em chăm sóc Satoshi nhé.”
Misaki nhìn Karin rồi lại nhìn sang tôi với vẻ mặt bối rối.
“Chị vẫn lo không biết Satoshi có được hạnh phúc không. Nói gì thì nói cũng là bạn cũ.”
“Dạ…”
“Chị đến đây cũng là để xác nhận điều đó. Em cũng thấy là người này còn có đặc điểm là không giỏi làm thân với người khác, phải không? Có lẽ chị hơi tọc mạch… nhưng chị lo cho cậu ấy. Như một người bạn.”
Tôi tiễn Misaki đến ga.
Trên đường đi, hai chúng tôi nói với nhau những câu thoại vô thưởng vô phạt. Về cơ bản cả hai đều chưa quen với cái gọi là “thẳng thắn.” Cách nói chuyện vòng vo tam quốc là ngôn ngữ chung giữa hai chúng tôi. Xem chừng sẽ mất thời gian để có thể trò chuyện về câu chuyện buổi chiều hôm nay.
Tiễn nàng ở cửa soát vé, đang định quay về cửa hàng thì tôi đụng ngay Natsume. Cậu ấy mua đồ ở cửa hàng DIY đối diện ga và đang trên đường trở về.
“Cô gái ban nãy là người ở chương trình môi giới hôn nhân mà anh kể phải không?” Natsume hỏi. Cậu đeo ba lô nhỏ trên vai, cưỡi chiếc xe địa hình màu đỏ đậm. Là loại xe khung carbon monocoque của Ý mới mua gần đây. Thực ra thì tôi cũng ngầm thích loại xe này. Thế nhưng phải bán bao nhiêu thủy sinh tôi mới mua được đây? Chỉ nghĩ vậy thôi tôi đã suýt bất tỉnh trong một khắc.
“Ừ, đúng rồi,” tôi trả lời. “Tên là Misaki.”
“Em mới nhìn sau lưng nhưng có vẻ đáng yêu đấy chứ.”
“Em nghĩ vậy hả?”
“Vâng.”
“Cái đó là quan điểm của mọi người nói chung?”
“Hừm,” Natsume suy nghĩ đăm chiêu hiếm thấy. “Thế nào nhỉ. À không…”
“Thôi em không phải băn khoăn đâu.”
“Dạ, biết vậy nhưng mà…”
Hôm nay là ngày mà dường như ai cũng có tâm trạng bất thường.
Nhắc mới nhớ, đêm nay là đêm trăng tròn.
Có thể nhìn thấy vầng trăng màu bạc qua những kẽ lá của hàng cây du. Vầng trăng thật lớn, nếu căng mắt ra dễ chừng nhìn thấy cả quốc kì Mĩ phấp phới trên mặt biển không nước.
Karin đi bộ bên cạnh tôi với vẻ hào hứng. Hai chúng tôi đang trên đường trở về từ quán ăn Việt Nam.
“Nem ngon thật đấy.” Cô nàng tấm tắc.
“Karin thích món đó hả?”
“Ừ, thích chứ. Không biết còn được ăn bao nhiêu lần nữa nhỉ?”
“Cái đó còn tùy thuộc khi nào Karin đi.”
“À,” cô nói rồi nhìn xuống. “Đúng vậy nhỉ!”
“Cậu đi thật sao?” Tôi hỏi.
“Ừ, thật mà. Đó là điểm cuối cùng của chuyến đi.”
“Chuyến đi quay trở lại nơi xuất phát.”
“Ừ,” Karin gật đầu.
“Nói thật là tớ rất sốc. Vì tớ cứ đinh ninh rằng Karin sẽ ở mãi cửa hàng tớ.”
Karin vui vẻ trả lời, “Mười lăm năm xa nhau còn không sao thì bây giờ cũng không sao đâu.”
“Không sao?”
“Tình bạn của bọn mình.”
À, ừ đúng rồi.
Karin khoác nhẹ tay tôi, bên trái tôi được bao bọc bởi một cảm giác mềm mại.
“Đúng như cậu nói nhỉ.” Karin nhận xét.
“Cái gì đúng cơ?”
“Nhỏ nhắn, nhẹ nhàng, dễ thương.”
“À, Misaki hả?”
“Ngoài ra cũng có điểm mạnh mẽ.”
“Ừ.”
“Tớ yên tâm rồi.”
“Vậy hả?”
“Một cô gái cứng cỏi. Tớ còn yếu đuối hơn cô ấy nhiều.”
“Làm gì có chuyện đó nhỉ?”
Karin lắc đầu, vén mái tóc dài, “Mà hôm nay đột ngột quá. Tớ chẳng kịp chuẩn bị tâm lí.”
“Đúng là đột ngột thật.”
“Một cuộc đột kích của đội Swat[20'>. Nhờ thế mà tớ cũng phải chạy nháo nhào.”
[20'> Viết tắt của “Special weapons and tatics (đội chiến thuật và vũ khí đặc biệt).”
“Tức là lúc đó Karin mất bình tĩnh?”
“Ừ, có thể nói là như vậy.”
“Cơ mà tại sao?”
“Chà,” Karin giả vờ không biết. “Nói tóm lại là tớ đã cuống. Thế nên nói những điều có thật và không có thật…”
“Không có thật?”
“Thì cũng không phải là hoàn toàn không có thật, tớ thổi phồng câu chuyện lên khoảng năm mươi phần trăm.”
“Ra thế,” tôi bảo. “Thế mà tớ nghĩ là ai kia có điểm gì đó quá tuyệt vời.”
Karin khì khì nơi cổ họng vẻ vui sướng. Tôi cảm giác được sức nặng trên cánh tay khi cô rung người.
“Nhận xét chủ quan là thế mà.”
“Cậu bảo cậu ngưỡng mộ tớ lắm.”
“Thì rõ là thế mà.” Cô nói với giọng ch