Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào

Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào

Tác giả: Ichikama Takuji

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

ầm trên tay, chẳng hiểu sao cảm thấy lo lo, nên tối về đã thử tìm hiểu, em nghĩ có lẽ là một loại thuốc gây hưng phấn.”
“Thuốc gây hưng phấn?”
“Vâng. Hồi đến Bangkok, em được nhân viên bên ấy mời đến một buổi tiệc và đã từng nhìn thấy loại thuốc này. Em không nhớ rõ lắm nhưng sau khi tìm kiếm một lần nữa, thì đúng là nó.”
“Thế nhưng tại sao Karin…”
“À không, loại thuốc ấy vốn được sản xuất để điều trị chứng ngủ rũ. Vậy nên cũng có thể chị Karin dùng thuốc với mục đích ban đầu của nó.”
“Chứng ngủ rũ?”
“Nghĩa là bệnh đột nhiên ngủ thiếp đi ạ.”
“Ngủ…”
Tôi cảm nhận được mối liên quan. Lời đồn đại của người bạn cùng lớp. Rồi một Karin tràn đầy nhuệ khí sau giờ học. Có khả năng loại thuốc đó đã đem lại sinh lực cho cô ấy. Thế nhưng tại sao cả ban đêm cô ấy cũng không ngủ? Chắc chắn ngủ trên giường ban đêm thì chẳng có gì bất tiện cả. Liệu có sự tình gì đặc biệt mà chỉ mình Karin gặp phải?
“Natsume à,” tôi nói.
“Dạ.”
“Chuyện này trước mắt chỉ hai chúng ta biết thôi nhé.”
“Vâng, em cũng định như vậy.”
“Trước sau gì Karin cũng sẽ nói cho anh, vậy nên cho đến lúc đó…”
“Em hiểu rồi.” Natsume đáp và khẽ gật đầu.






Điện thoại đặt trên quầy tính tiền đổ chuông. Người bắt máy là Natsume. Gật đầu một lúc, cậu ngẩng lên gọi tôi, “Anh có điện thoại. Từ bệnh viện thành phố.”
Ngay tức thì gương mặt của bố hiện lên trong đầu tôi. Một nỗi bất an cồn cào nơi ngực. Phản ứng phổ biến của những đứa con có bố mẹ cao tuổi. Tuy vậy tôi vẫn khoác lên vẻ bình tĩnh và nhận ống nghe từ Natsume.
“A lô!” Nghe tiếng tôi, đầu dây bên kia bèn một lần nữa xưng tên bệnh viện và địa chỉ, đoạn hỏi, “Anh Toyama có phải không ạ?”
“Vâng, đúng rồi,”
“Xin lỗi đã làm phiền, nhưng anh có quen người đàn ông nào tên là Igarashi không ạ?”
Đầu dây bên kia tiếp tục độc thoại về tình hình. Bị vây bọc bởi khung cảnh quá khứ, tôi lặp đi lặp lại lời đáp theo phản xạ tự động.
“Chúng tôi có thể phiền anh tới được không ạ?”
Nghe hỏi, tôi bị kéo trở về thực tại, “Dạ?”
“Hoặc là phiền anh liên lạc với gia đình Igarashi, được không ạ? Chúng tôi muốn trao đổi những việc sắp tới nên rất mong anh giúp đỡ.”
Suy nghĩ một lát, tôi trả lời, “Tôi hiểu rồi. Trước tiên tôi sẽ đến bệnh viện đã.” Rồi tôi khẽ khàng đặt ống nghe xuống.
Karin đang chăm chú vào chiếc máy tính xách tay trên quầy, bây giờ ngẩng mặt lên nhìn tôi với vẻ bất an. Natsume ngồi gần đó, cũng im lặng chờ tôi thông báo.
“Tớ phải ra ngoài,” tôi nói. “Yuji đang bất tỉnh trong bệnh viện.”
Dường như đã đoán ra từ trước, Karin không hét lên. Mặt tái xanh, cô nhìn chằm chằm vào tôi và khẽ gật đầu, “Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ đi cùng cậu.”
Không biết đã bao nhiêu lần tôi vẽ ra viễn cảnh tái ngộ, nhưng chưa khi nào nghĩ đến chuyện tôi và Karin đang tìm đến bên Yuji đang bất tỉnh. Nếu không phải một kẻ bi quan thì chẳng ai nảy ra ý nghĩ đó bao giờ. Nói gì thì nói, chúng tôi vẫn còn trẻ. Mặc dầu chẳng bao lâu nữa sẽ bước sang tuổi ba mươi, nhưng tôi vẫn tự đặt mình vào nhóm những người ở lứa hai mươi. So với lớp thanh niên gò má hồng hào thì chúng tôi đã hơi tàn tạ, thế nhưng nếu tin vào số liệu thống kê thì chúng tôi vẫn chưa bước qua sườn dốc bên kia của cuộc đời. Tôi đã tin rằng cái ngày bệnh tật ảnh hưởng đến tính mạng vẫn còn ở xa lắm.
Trong lúc ngồi tàu tới bệnh viện, Karin và tôi hầu như không mở miệng. Cảm xúc đã đặt cả vào Yuji đang nằm liệt giường, nên chúng tôi chỉ còn là những thùng chứa đuổi theo các cảm xúc đó. Tôi vẫn chưa thể thích nghi với tình hình. Quá đỗi bất ngờ, tôi không thể xác định mình nên nghĩ gì vào lúc này.
Bệnh viện nhỏ hơn nhiều so với hình dung của tôi, trông có vẻ cũ kĩ và rẻ tiền. Một vài nết nứt chạy trên bức tường màu kem, keo tu sửa màu xám được phết đè lên đó.
Sau khi hỏi ở quầy tiếp tân, chúng tôi được chỉ dẫn đến gặp một bác sĩ. Bác sĩ nam tầm ba mươi tuổi, nhìn Karin với vẻ ngạc nhiên. Nhưng sau một cái hắng giọng, anh ta trở về khuôn mặt lạnh tanh của một bác sĩ và giải thích tình hình với chúng tôi.
Đang trên đường đi bộ, Yuji bị tai biến mạch máu não và được đưa vào bệnh viện này. Phẫu thuật đã thành công nhưng tới giờ bệnh nhân vẫn chưa tỉnh. Tình trạng tới đây có thể diễn biến theo chiều hướng xấu nhất hoặc tốt nhất. Chúng tôi không thể khẳng định chắc chắn. Chúng tôi đang dốc hết sức trong khả năng cho phép, dù vậy tình trạng có thể vượt quá khả năng của chúng tôi. Ngoài ra còn phụ thuộc vào sinh lực của bệnh nhân, vân vân.
Tôi ướm hỏi “Chúng tôi gặp cậu ấy được không?” Câu trả lời là không được vào phòng bệnh nhưng có thể nhìn từ bên ngoài. Được dẫn đến phòng bệnh tầng ba, chúng tôi thực hiện cuộc hội ngộ sau mười lăm năm chia cách.
Yuji đang nằm trên giường bệnh hầu như không khác Yuji trong kí ức tôi. Mặc dù bị quấn quanh người bởi “món đồ trang sức” kiểu khoa học viễn tưởng được tạo nên từ ống dẫn và dây nhợ nhưng người nằm đó là chính xác là Yuji. Vẫn khuôn mặt ngây thơ đến mức khiến tôi có ảo giác rằng cậu đã đi tắ