Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 134771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/771 lượt.
òng. Anh hơi cúi mặt, đáy mắt tràn ngập yêu thương.
Cho đến ngày dung nhan khô héo, sinh mệnh suy kiệt, Hứa Tiểu Nặc vô vọng nhắm mắt, vẫn có thể nhìn thấy tình cảm dịu dàng nơi đáy mắt anh hôm đó. Chỉ đáng tiếc, người trong mắt anh không phải cô, chưa bao giờ là cô.
Sẩy thai -
Tôi gặp lại Cảnh Mạc Vũ trong phòng siêu âm của bệnh viện. Lúc đó, tôi vén áo lên tận ngực, nằm trên giường lạnh buốt, mở to mắt nhìn màn hình trước mặt. Phôi thai mấy ngày trước còn đập yếu ớt nằm trong bụng tôi giờ đã im lặng…
Thế giới của tôi dường như cũng im bặt vào thời khắc đó.
Bất chấp sự ngăn cản của bác sĩ, Cảnh Mạc Vũ xông vào phòng siêu âm. Anh đã thay bộ quần áo khác, bộ comle mới tinh không còn chút dấu vết ô uế, cứ như cảnh tượng sáng nay chưa từng xảy ra. Nhưng điều đó cũng không thay đổi được sự thật, tinh thần của tôi bị kích thích quá độ và việc hít phải hương liệu quá mạnh khiến tim thai ngừng đập.
Ngón tay lạnh giá lau những giọt nước mắt trên mặt tôi. Tôi ngoảnh đầu sang một bên, không muốn nhìn thấy anh. “Anh ra ngoài đi, tôi không muốn gặp anh.”
Sau đó, ba cũng đến khuyên nhủ tôi giúp Cảnh Mạc Vũ. Ba nói, đúng là ông bảo anh đích thân ra tay. Trước khi động thủ, Cảnh Mạc Vũ cũng đã báo với ba tôi. Ông khuyên tôi đừng vì sự hiểu nhầm mà làm ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.
Tôi lắc đầu. “Ba, không còn quan trọng nữa rồi. Bây giờ con lại cảm thấy cô ta rất đáng thương, yêu điên cuồng một người đàn ông không đáng để cô ta yêu…”
Ba khuyên tôi nên suy nghĩ kĩ càng. Tôi lắc đầu, đặt đơn ly hôn trên bàn ba ngày nay, điều khoản phân chia tài sản trong đơn ly hôn được viết theo yêu cầu của tôi. Tất cả tài sản của Cảnh gia bao gồm cổ phần của Cảnh Thiên được chia làm đôi. Đây là phần Cảnh Mạc Vũ đáng được hưởng.
“Ba hãy giao cái này cho anh ấy.” Tôi nhét tờ đơn ly hôn vào tay ba. “Giúp con chuyển lời đến Cảnh Mạc Vũ, anh ấy không ký cũng không sao. Con đã ủy thác cho luật sư, mười ngày sau sẽ ra tòa.”
“Ngôn Ngôn, ba biết con của con không còn, con nhất thời bị đả kích nhưng chuyện ly hôn không thể nóng vội. Ba biết Mạc Vũ có tình cảm với con. Ba ngày nay nó không hề chợp mắt, luôn ở bên cạnh con…”
Tôi lắc đầu. “Ba, con đã quyết rồi, con sẽ không thay đổi ý định. Con rất mệt mỏi, không muốn gặp anh ấy nữa. Con sẽ tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ dưỡng.”
“Ngôn Ngôn!”
“Có phải ba muốn nhìn thấy con chết trên giường bệnh này không?”
“… Được. Ba sẽ tìm một viện điều dưỡng cho con.”
“Không cần đâu ạ! Con đã nhờ bạn liên lạc giúp. Chiều nay, ba hãy nghĩ cách để anh ấy đi chỗ khác, nếu không anh ấy sẽ không cho con đi.”
“Sao con phải làm vậy?”
“Ba, con thật sự kiệt sức rồi.”
Ba tôi thở dài. “Cho con thời gian để bình tĩnh lại cũng tốt!”
Buổi chiều hôm đó, không khí lạnh bất ngờ tràn về, thành phố A chìm trong giá lạnh của ngày cuối thu. Lá trên cây bị gió thổi rụng xuống, chỉ còn lại một con đường toàn cành lá xác xơ. Tôi nằm trên chiếc xe cấp cứu do Văn Triết Lỗi sắp xếp, chút sức lực cuối cùng sau ba ngày gắng gượng cũng đã cạn kiệt, tôi không còn cả sức để thở.
Chai nước truyền lắc lư, điện thoại di động không ngừng đổ chuông, là tiếng hát mà trước đây tôi luôn mong chờ nhất… Yêu anh là một sai lầm… Em đã trả giá rất nhiều vì anh, khiến em đau đến mức không thể nói thành lời…
Sau khi giúp tôi tắt điện thoại lần thứ n, Văn Triết Lỗi quay sang hỏi: “Cô không nghe thật sao?”
“Giúp tôi ném chiếc điện thoại đó đi, cám ơn anh!”
“Cô quyết định buông tay thật à? Cô sẽ không hối hận đấy chứ?”
“Ừm.”
Chiếc di động bị ném ra ngoài cửa sổ, tiếng nhạc hoàn toàn biến mất. Tôi nhắm mắt, gượng cười. “Anh đã từng yêu ai bao giờ chưa?”
Văn Triết Lỗi không trả lời.
“Tôi yêu anh ấy từ năm mười lăm tuổi. Lúc đó, tôi tưởng tình yêu của tôi dành cho anh ấy giống trái tim, cả đời này không bao giờ ngừng đập. Hóa ra, trái tim cũng có lúc ngừng đập, tình yêu cũng có lúc cạn kiệt…”
Một tấm khăn giấy mềm mại chạm vào khóe mắt tôi, lau đi giọt lệ ở đó. Giọng Văn Triết Lỗi dịu dàng như người trong ký ức. “Có tôi ở đây, tôi sẽ không để tim cô ngừng đập.”
Khi tôi tới thành phố T, thời tiết mỗi lúc một lạnh hơn. Tôi nằm trên giường bệnh, ngày ngày một mình ngắm mặt trời mọc rồi lặn, trăng sáng rồi lại tàn… Bầu trời dường như luôn u ám, lá cây rụng hết, chỉ còn trơ cành cũng một màu ảm đạm. Thỉnh thoảng có chiếc ô tô từ ngoài đường chạy qua, cuốn theo bụi đất cũng ảm đạm.
Tại sao tôi không nhìn thấy bầu trời trong xanh, không nhìn thấy phong cảnh rực rỡ sắc màu như trong ký ức?
Quay trở lại căn phòng, tôi tiện tay cầm cây bút viết linh tinh lên giấy. Khi viết đầy một mặt giấy, tôi mới chợt phát hiện, cả tờ giấy chỉ có một chữ “hôn[1'>”. Trước đây tôi không hiểu, tại sao chữ “hôn” lại được ghép từ chữ “nữ[2'>” và chữ “hôn[3'>”. Bây giờ tôi đã hiểu, phụ nữ bị mê muội đầu óc nên mới kết hôn với đàn ông…
[1'> Chữ “hôn” (..) trong từ kết hôn.
[2'> Chữ “nữ” (..) có nghĩa là con gái, nữ giới.
[3'> C