Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 134769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/769 lượt.
hưng có khả năng khách sẽ gọi tôi bất cứ lúc nào, tôi phải đợi ở đây.”
Bản tính đàn ông là thích chinh phục. Hứa Tiểu Nặc càng lạnh lùng với Phó Hạ Dương, ông ta càng tươi cười lấy lòng. “Vậy tôi ngồi đây cùng em... Nặc Nặc, sợi dây chuyền tôi đặt tận Nam Phi, dành riêng cho em, em đeo vào nhất định sẽ rất đẹp.”
Ông ta nhét sợi dây chuyền vào tay cô. Cô mất kiên nhẫn, lập tức trả lại.
Trong lúc đẩy đi đẩy lại, sợi dây rơi xuống đất. Đúng lúc Cảnh Mạc Vũ đi qua. Anh cúi xuống nhặt sợi dây chuyền, miệng nở nụ cười nhiệt tình mà Hứa Tiểu Nặc chưa từng nhìn thấy. “Chú Phó có con mắt thật tinh tường, bất luận chọn dây chuyền hay chọn người...” Cảnh Mạc Vũ vừa nói vừa dò xét cô từ trên xuống dưới, giống như đây là lần đầu tiên gặp cô.
Phó Hạ Dương cười ngoắc miệng, nếp nhăn ở khóe mắt càng sâu hơn. “Cháu lại nói móc chú Phó rồi. Lâu rồi không gặp ba cháu, nghe nói ông ấy bây giờ ở nhà hưởng phúc phải không?”
“Ba cháu già rồi, sức khỏe không còn như trước, đâu giống chú Phó. Chú cần gì nói với cháu, đừng khách sáo!”
“Tất nhiên, tất nhiên rồi!”
Hai người nhiệt tình trò chuyện vài câu rồi Cảnh Mạc Vũ viện cớ bỏ đi. Trước khi đi, anh còn đặc biệt dặn dò nhân viên phục vụ, chi tiêu của Phó Hạ Dương ghi hết tên anh. Phó Hạ Dương không hề khách khí, ông ta lấy phòng VIP tốt nhất. Ngoài ra ông ta còn bắt Hứa Tiểu Nặc uống rượu với ông ta.
Khi Phó Hạ Dương uống say, Hứa Tiểu Nặc hỏi ông ta, vì sao Cảnh Mạc Vũ lại lễ phép với ông ta như vậy. Lòng ham hư vinh nổi lên, ông ta bắt đầu khoe khoang mình có địa vị thế nào, đến người ngông cuồng, tự cao tự đại như Cảnh Thiên Hạo gặp ông ta cũng phải cúi đầu, huống hồ thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch Cảnh Mạc Vũ.
Hứa Tiểu Nặc nhẫn nại moi tin đến tận nửa đêm mới đại khái nắm chút thông tin về Cảnh Thiên. Trước đây Cảnh Thiên Hạo xuất thân từ xã hội đen. Sau này nhờ sự giúp đỡ của Phó Hạ Dương lúc còn làm cục trưởng Cục Khoáng sản, Cảnh Thiên Hạo mới xin được quyền khai thác núi đất đỏ với giá rẻ mạt. Cảnh Thiên Hạo kiếm được rất nhiều tiền từ cuộc làm ăn này, từ đó chính thức chuyển sang kinh doanh chân chính.
Nhưng “đen” mãi mãi là đen, dù được nhuộm trắng thì vẫn để lại vết ố quá khứ không thể che đậy.
Quá khứ này nếu không lật tẩy thì thôi chứ mở ra biết bao người sẽ phải sống nửa đời người trong tù.
Tuy Phó Hạ Dương giấu kín như bưng mối quan hệ giữa bọn họ nhưng Hứa Tiểu Nặc có thể đoán ra, đằng sau bọn họ có bí mật không thể để người khác biết. Nếu không, Cảnh Mạc Vũ cũng không kiêng dè Phó Hạ Dương như vậy mà Phó Hạ Dương cũng không vênh váo đến vậy.
Ngày hôm sau, suy đoán của Hứa Tiểu Nặc đã được chứng thực bởi Cảnh Mạc Vũ chủ động hẹn gặp cô tại một nhà hàng đồ Tây tĩnh lặng bên bờ biển.
Anh chủ động trò chuyện với cô. Trong lúc trò chuyện, anh làm như vô tình hỏi về Phó Hạ Dương, cô thật thà nói cho anh biết cô và Phó Hạ Dương quen nhau từ hai năm trước. Lúc đó cô vẫn là sinh viên Học viện Điện ảnh, tất nhiên không để ý đến người đàn ông đã qua nửa đời người này. Sau đó, do căn bệnh phát tác, cô xin thôi học, đến Hội Hiên làm việc. Phó Hạ Dương thường tới Hội Hiên bám lấy cô lẵng nhẵng. Ông ta tưởng cô có thể vì đồng tiền mà làm gái hầu rượu thì cũng có thể vì đồng tiền mà chịu làm người tình của ông ta, nhưng cô luôn cự tuyệt.
“Ông ta có lòng với cô, sao cô không đi theo?” Anh hỏi.
“Em có thể làm gái, nhưng không làm tiểu tam.”
Cảnh Mạc Vũ mỉm cười. Nụ cười của anh như ngọn gió tháng tư, yên tĩnh và ấm áp, vẻ lạnh lùng khó tiếp cận hoàn toàn biến mất. Hứa Tiểu Nặc không uống rượu nhưng cũng cảm thấy ngất ngây.
Khi bữa ăn kết thúc, Cảnh Mạc Vũ hỏi cô: “Cô cần nhất thứ gì?”
Hứa Tiểu Nặc hiểu ý anh. Cô rất muốn nói
Nhưng cô biết anh không thể đáp ứng yêu cầu này của cô.
Cô thở dài, lắc đầu: “Thứ em cần... anh không thể cho em.”
Cảnh Mạc Vũ không nói thêm câu nào.
Kể từ buổi tối hôm đó, Cảnh Mạc Vũ không đến tìm cô.
Vốn là người thông minh, cô tỏ thái độ lúc nóng lúc lạnh với Phó Hạ Dương, còn cố ý kể bệnh tình của bà nội ngày một nặng hơn, cần một nơi có điều kiện tốt để an dưỡng. Phó Hạ Dương lập tức sai người đón bà cô vào một viện dưỡng lão tốt nhất.
Một buổi tối, vừa ra khỏi cổng viện, Hứa Tiểu Nặc nhìn thấy một chiếc ô tô đỗ bên lề đường. Cô nhận ra, đó là xe của Cảnh Mạc Vũ.
Lái xe giúp cô mở cửa sau để cô bước vào trong. Lần đầu tiên cô gần anh như vậy, thậm chí cô có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ người anh. Hứa Tiểu Nặc biết rõ, cơ hội của cô đã tới.
Ô tô lặng lẽ lăn bánh trong thành phố mà không có đích đến. Cảnh Mạc Vũ bình thản kể câu chuyện cuộc đời anh như ôn kỉ niệm xưa với người bạn cũ.
Anh nói, lúc nhỏ anh là trẻ mồ côi, được Cảnh gia nhận nuôi. Cảnh Thiên Hạo coi anh như con trai ruột, còn cho anh những thứ tốt nhất, đưa anh đến trường học tốt nhất, còn giao cả sự nghiệp một tay ông gây dựng cho anh... Anh không biết làm thế nào để báo đáp ông, hy vọng ông xóa sạch quá khứ đen tối, yên lòng an hưởng tuổi già.
Cô hỏi: “Anh muốn em làm gì giúp anh?”
Cảnh