Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 134773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/773 lượt.
ừ tận sau tâm hồn, ngồi xuống cạnh anh. Cô không biết nên mở miệng thế nào, còn anh cũng không lên tiếng. Khó khăn lắm cô mới có dũng khí nâng cốc với anh, anh lại liếc mắt về phía một khách hàng ngồi đối diện đang nhìn cô chằm chằm. Hứa Tiểu Nặc biết ý, do dự một lúc mới đi sang phía đối diện.
Vị khách đó để ý Hứa Tiểu Nặc từ lúc cô mới vào phòng. Thấy cô đi sang bên này, anh ta như được tắm gió xuân, liên tục nâng cốc với cô. Rượu mạnh cay sè cổ họng rồi xộc lên mũi, Hứa Tiểu Nặc uống liền mấy cốc, đột nhiên cảm thấy khó thở. Sau đó cô ngất lịm đi.
Lúc tỉnh lại, Hứa Tiểu Nặc phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Anh đứng bên cạnh giường bệnh của cô, bình thản dặn dò Giám đốc Ngụy xử lý tiền viện phí của cô. Giám đốc Ngụy gật đầu vâng dạ.
Thấy cô tỉnh lại, anh cất giọng nhẹ nhàng: “Cô thấy đỡ hơn chưa?”
Không còn sức lực để nói chuyện, Hứa Tiểu Nặc gật đầu.
“Cô cứ yên tâm dưỡng bệnh, Giám đốc Ngụy sẽ cử người chăm sóc cô.” Giọng anh rất ôn hòa, giống như con người anh. “Sau này gặp khó khăn gì, cô hãy tìm Giám đốc Ngụy, anh ta sẽ giúp cô.”
Nhìn theo bóng anh cho đến khi anh đi khuất, Hứa Tiểu Nặc mới lưu luyến không nhìn theo.
“Đẹp trai không?” Giám đọc Ngụy cười, hỏi.
Người đàn ông như anh, đâu chỉ dùng từ “đẹp trai” để hình dung.
“Là anh ấy đưa em đến bệnh viện?” Cô hỏi. Điều đó có nghĩa là anh không lạnh nhạt với cô như biểu hiện bên ngoài, có lẽ anh cũng có cảm tình với cô.
“Đúng vậy!” Giám đốc Ngụy nói. “Cô có biết cậu ấy là ai không? Là Cảnh Mạc Vũ, ông chủ Hội Hiên, tổng giám đốc mới nhậm chức của Cảnh Thiên.”
“Cảnh Mạc Vũ?” Hóa ra là Cảnh Mạc Vũ. Thành phố A tuy không nhỏ nhưng cũng không phải lớn, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài gia tộc giàu có. Ở Hội Hiên, đề tài đám nhân viên mỗi khi tụ tập buôn chuyện nhiều nhất chính là mấy nhân vật có tiền đó.
Cách đây không lâu, Hứa Tiểu Nặc nghe một vài người kể, cậu con trai hai mươi hai tuổi của Cảnh Thiên Hạo vừa từ Mỹ trở về, tiếp quản công ty Cảnh Thiên. Cô còn tưởng anh là công tử bột, không ngờ lại là người đàn ông thâm trầm như vậy.
“Tiểu Nặc, cô thật may mắn.” Giám đốc Ngụy nói: “Vừa rồi, lúc cô đang cấp cứu, tôi đã kể sơ qua tình hình của cô với Cảnh Mạc Vũ. Cậu ấy rất thương cảm trước cảnh ngộ của cô còn nói sẽ trả tất cả viện phí cho cô. Cậu ấy bảo tôi chuyển lời đến cô, sau này gặp khó khăn gì có thể nhờ cậu ấy giúp đỡ.”
“Anh ấy nói như vậy thật sao?” cô rất vui mừng nhưng không tránh khỏi nghi hoặc. “Tại sao anh ấy lại giúp em?”
Nhận ra sự ngờ vực của cô, Giám đốc Ngụy mỉm cười. “Cô yên tâm, cậu ấy tuyệt đối không có ý đồ gì với cô. Con người cậu ấy, cô đừng chỉ nhìn bề ngoài lạnh lùng. Thật ra cậu ấy rất tốt bụng, mỗi năm đều quyên rất nhiều tiền từ thiện cho trẻ mồ côi, còn bỏ không biết bao nhiêu tiền cho học sinh nghèo đi học. Thanh toán viện phí cho cô, đối với cậu ấy chỉ là tiện tay mà thôi!”
Hứa Tiểu Nặc từng gặp không ít đàn ông, có người là quan chức cấp cao hễ mở miệng là nhắc đến “dân sinh” mà không hề biết “dân sinh” là cái gì; có người là thương gia giàu có suốt ngày thích khoe khoang của cải; còn có kẻ tự xưng phần tử trí thức mở miệng là đạo đức, chính nghĩa… Những người này, bề ngoài hào nhoáng nhưng cuối cùng cũng chỉ là nô lệ của quyền lợi và dục vọng mà thôi.
Cô không ngờ, trên thế giới này còn người đàn ông như vậy, vẻ ngoài băng giá nhưng trái tim ấm áp...
Khoảng thời gian sau đó, Hứa Tiểu Nặc ngày ngày chỉ mong gặp được Cảnh Mạc Vũ ở Hội Hiên, vậy mà khi gặp mặt, cô không biết phải làm sao lại gần, chỉ có thể ngắm nhìn anh từ xa. Mỗi lần tình cờ chạm mặt, anh chỉ hơi gật đầu cô đã rất mãn nguyện.
Chị em ở Hội Hiên nhận ra tâm tư của cô đã khuyên cô đừng nên mơ mộng hão huyền, được người đàn ông như anh để ý một lần cũng là điều vô cùng xa xỉ.
Hứa Tiểu Nặc làm sao không hiểu! Cô cũng từng thấy người như mình cuối cùng đều bị Cảnh Mạc Vũ làm cho trái tim tan nát, nản lòng thoái chí.
Nhưng từ xưa đến nay, tình cảm không phải thứ có thể dùng lý trí khống chế. Biết không có khả năng nhưng vẫn dõi theo hình bóng anh.
Có lúc cô nghĩ, có lẽ những người phụ nữ kia quá bình thường, cô với khí chất hơn người cũng có thể khiến trái tim anh rung động, chỉ là cô chưa có thời cơ, tiến lại gần anh...
Cô không nghĩ đến một vấn đề, mỗi phụ nữ đều tưởng bản thân mình khác người nhưng họ đều là phụ nữ.
Sau đó, Hứa Tiểu Nặc thường xuyên tìm cơ hội tiếp cận Cảnh Mạc Vũ, nhưng anh mãi mãi cũng chỉ là bầu trời chỉ có thể ngước nhìn, khao khát. Một ngày, cơ hội Hứa Tiểu Nặc chờ đợi cũng đến. Hôm đó, cựu cục trưởng cục khoáng sản Phó Hạ Dương lại đến Hội Hiên tìm cô. Ông ta mang theo một chiếc hộp pha lê, bên trong đặt một sợi dây chuyền ruby, hẹn cô cùng ăn cơm.
Hứa Tiểu Nặc biết sợi dây chuyền đó rất đắt tiền nên từ chối thẳng: “Cục trưởng Phó, sợi dây chuyền đẹp lắm, phu nhân của ông chắc sẽ thích. Xin lỗi ông, tối nay tôi còn có việc.”
Phó Hạ Dương nói ngay: “Tôi đã bảo giám đốc Ngụy rồi. Tối nay cậu ta không sắp xếp em tiếp khách.”
“Tuy anh ấy không sắp xếp, n