Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

ôn tôi!
Môi tôi, đột nhiên bị sự lạnh giá chạm vào!
Tôi vội vàng đẩy anh ra, sau đó xông vào đánh anh như một kẻ điên dại!
Anh ta là cái gì? Lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn! Anh ta đúng là kẻ lưu manh! Sao anh ta có thể hôn tôi?! Phải, nụ hôn đầu của tôi, nụ hôn đầu của tôi, đã dễ dàng bị lấy đi giữa trời đất đầy tuyết thế này!
Anh là đồ khốn nạn, đồ khốn kiếp, anh đi chết đi! Tôi nói những lời thô lỗ đó? Đây là tôi sao? Đây rõ ràng là một kẻ điên!
Tịch Hạ, Tịch Hạ, thấy em khóc, thấy em như bông hoa dưới mưa, nhìn em đau buồn như vậy, anh đã không biết tại sao, anh cũng hoảng loạn rồi, hãy tha thứ cho anh, tha thứ cho anh…
Tịch Hạ, chắc em cũng biết trái tim anh, anh thật sự yêu em.
Nhưng tôi không yêu anh!
Tôi gào lên, quay người bỏ đi. Tất cả những gì xảy ra trong ngày hôm nay, như đã có tuyết lại thêm tuyết. Phải, nụ hôn đầu của tôi không còn nữa, đã bị cướp mất. Tôi và Xuân Thiên có quan hệ gì, tôi không yêu anh, tôi luôn muốn lẩn tránh anh, nhưng tại sao số mệnh lại như thế, sao nó lại khiến mọi lần đầu tiên của tôi đều là với anh.
Sau khi say là sự đụng chạm thân mật, hôm nay thì là hôn. 
Trời ơi!
Tất cả, tất cả loạn rồi!
Người tôi nên đi tìm nhất lúc này là Chương Tiểu Bồ.
Tôi quay về kí túc xá, tìm những lá thư đó. Tôi muốn Chương Tiểu Bồ đọc từng lá thư. Mỗi lá thư, thật ra tất cả đều là viết cho cô ấy.
Phải, chỉ có cô ấy mới có thể diễn tiếp vở kịch này.
Sắc mặt của tôi khiến Chương Tiểu Bồ sợ hãi, lần đầu tiên, cô ấy tỏ ra rất quan tâm hỏi tôi, Tịch Hạ, nói cho mình biết chuyện gì thế? Cậu làm mình sợ chết khiếp.
Tôi kéo cô ấy ra sân vận động: Tôi mặc phong phanh, run lên bần bật, nhưng tôi vẫn phải nói.
Nếu không nói, Thẩm Gia Bạch đến rồi thì hết, tất cả sẽ hết.
Từng chút, từng chút… tôi nói với Chương Tiểu Bồ tất cả, về lá thư bị ném vào sọt rác ngày ấy, về chiếc khăn len màu hồng, về chiếc nhẫn có khắc tên cô ấy.
Sau đó, tôi đưa cho cô ấy tất cả những lá thư.
Cô ấy sững lại.
Đúng vậy, Chương Tiểu Bồ, cô ấy chưa gặp tình huống này bao giờ.
Sau đó, cô ấy móc thuốc ra, đốt một điếu mà nói, Tịch Hạ, cậu muốn mình làm thế nào?
Tôi khóc, lắc đầu: Không biết, mình không biết. Lúc này, bầu trời của tôi đã sụp đổ, tôi không biết phải làm thế nào để tiếp tục câu chuyện dối trá này.
Thế này được không? Kịch, mình sẽ diễn, bọn mình sẽ cho anh ấy biết từng tí từng tí một, cũng có thể đến một ngày anh ấy sẽ thật sự yêu cậu, có được không?
Được. Tôi nghẹn ngào nói. Cảm ơn cậu, Chương Tiểu Bồ.
Không có gì, mình sẽ cố gắng. Chương Tiểu Bồ nói, Tịch Hạ mình không ngờ cậu lại thích một người đến phát điên như thế, Thẩm Gia Bạch, mình vẫn còn chút ấn tượng, một người con trai rất giỏi, thật đấy, rất giỏi.
Rất từ từ, tôi rút nhẫn ra, cười rồi đưa cho cô ấy, Chương Tiểu Bồ, là của cậu. Tôi nói: Trả lại cho cậu.
Cô ấy đột nhiên ôm chầm lấy tôi, gọi liên tục, Tịch Hạ, Tịch Hạ, Tịch Hạ.
Âu Dương Tịch Hạ, tôi là Âu Dương Tịch Hạ, đã từng yêu một người con trai tên là Thẩm Gia Bạch, trên giấy chúng tôi đã từng thề non hẹn biển.
Bây giờ, tôi biến thành bọt biển, dưới ánh mặt trời, không có màu sắc.
Tại sao em lại từ bỏ anh, bởi vì em yêu anh! Thẩm Gia Bạch, chỉ cần anh hạnh phúc, em từ bỏ, từ bỏ!
Tôi nói với Thẩm Gia Bạch: Khi đi đón anh, em sẽ mặc một chiếc váy màu hồng, anh đã từng nói em mặc váy màu hồng rất xinh. Hôm đó rất lạnh, tôi cũng hơi bị cảm, tôi nói với Thẩm Gia Bạch, em bị cảm rồi, đau đầu quá, lá thư này chỉ viết đến đây thôi, đó là lá thư ngắn nhất mà tôi viết.
Bởi vì, nếu còn viết tiếp, trái tim tôi sẽ vỡ vụn.
Khi ra ga đón Thẩm Gia Bạch, Chương Tiểu Bồ mặc một chiếc váy màu hồng.
Khi ngồi lên xe taxi, Chương Tiểu Bồ luôn nắm chặt tay tôi, tôi cảm thấy tay cô ấy hơi run, cô ấy nói, Tịch Hạ, mình không ngờ, Thẩm Gia Bạch lại yêu người con gái tên là Chương Tiểu Bồ. Thật đáng tiếc, Chương Tiểu Bồ đó lại không phải là Chương Tiểu Bồ mình đây.
Phải, cô ấy đã đọc hết tất cả những lá thư.
Những lá thư đơn giản, chân tình, những lá thư khiến tim người ta muốn vỡ vụn.
Chỉ có một lá thư tôi không đưa cho cô ấy, đấy là lá thư có giao hẹn vào đêm giao thừa chúng tôi sẽ cùng gọi tên nhau ba lần, đấy sẽ là bí mật của cả đời tôi, là hạnh phúc lớn nhất của tôi, bí mật này, tôi sẽ biến nó thành bí mật vĩnh viễn của chỉ mình tôi. Vào đêm giao thừa năm nay, tôi vẫn muốn gọi tên anh.
Phải, chúng tôi đã từng giao hẹn, bí mật này chỉ có hai chúng tôi biết, không nói cho bất kì ai. Nếu có ngày chúng tôi để mất người kia, chúng tôi mắc bệnh mất trí nhớ, chỉ cần nói ra bí mật này thì có thể đưa người kia trở về bên mình.
Tôi và Chương Tiểu Bồ đứng trên sân ga đợi tàu đến.
Thẩm Gia Bạch ngồi ở khoang số 10.
Tàu dừng lại.
Là khoang số 5.
Chương Tiểu Bồ đứng đó, tôi nói, Chương Tiểu Bồ, cậu đi đi, đi tìm anh ấy.
Phải, nếu là tôi, tôi sẽ vội vàng chạy tìm tới khoang số 10, tôi không thể đứng đây mà đợi như một con ngốc, nhưng Chương Tiểu Bồ, cô ấy không có tâm trạng giống tôi.
Được, Chương


XtGem Forum catalog