Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

ọng mình yêu chính tình yêu
Tôi thừa nhận, Chương Tiểu Bồ là một diễn viên thiên tài.
Chỉ dựa vào những tình tiết và manh mối, cả những bức thư mà tôi cung cấp, cô ấy đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.
Thẩm Gia Bạch nghỉ tại kí túc xá dành cho khách ở trường, hôm sau, họ cùng nhau đi chơi, Chương Tiểu Bồ không gọi tôi nữa.
Suốt cả một ngày, tôi nằm trên giường mở mắt nhìn trừng trừng.
Phải, tha thứ cho mình.
Tôi phải tha thứ cho cô ấy điều gì? Người Thẩm Gia Bạch yêu vốn là cô ấy, người mà anh thường tưởng tượng cũng là cô ấy, chỉ trong vòng một ngày, cô ấy đã trải nghiệm qua tình yêu của một người con trai, người con trai này có đức tính thật tốt đẹp biết bao, xuất sắc biết bao, nghị lực biết bao, chung thủy biết bao.
Chương Tiểu Bồ nói: Sau này, cậu đừng viết thư cho anh ấy nữa, được không?
Mình đã mua cho anh ấy một chiếc di động, sau này bọn mình sẽ dùng di động để liên lạc, bởi vì anh ấy đã hôn mình…
Đầu tôi nổ bùng một tiếng. Thẩm Gia Bạch đã hôn Chương Tiểu Bồ sao?
Anh đã hôn cô ấy!
Đúng thế, đã hôn cô ấy!
Cô ấy nhớ lại: Tối hôm qua, sau khi bọn mình ăn tối xong quay về phòng ở kí túc xá, chính giây phút bước vào cửa đó, anh ấy đột nhiên ôm chặt lấy mình.
Sau đó thì sao? Tôi nghe thấy rõ cả sự run rẩy trong giọng nói của mình.
Đến cả hơi thở cũng như bị phóng đại lên, dường như thế giới này chỉ còn lại một người con trai và một người con gái.
Sau đó thì sao?
Sau đó bọn mình hôn nhau.
Ai hôn ai trước?
Tôi biết mình sắp phát điên rồi, đến một câu hỏi như thế mà tôi cũng muốn hỏi, phải, tôi điên rồi.
Mình có thể không trả lời không? Chương Tiểu Bồ nhìn tôi.
Không được, cậu nhất định phải trả lời! Tôi hét lên như một người điên, đúng thế, Chương Tiểu Bồ, cậu nhất định phải trả lời mình, bởi vì anh ấy đã từng nói, lần này đến đây, anh ấy sẽ tặng nụ hôn đầu tiên cho mình!
Anh ấy hôn mình trước… Chương Tiểu Bồ nói khẽ.
Tôi gục mặt xuống, đầu như muốn vùi vào trong bụi đất, trong không khí từng tiếng gió rít mạnh thổi tới, nhưng tôi không thấy lạnh. Tôi yêu cầu Chương Tiểu Bồ trả lại mình tất cả những bức thư mà Thẩm Gia Bạch đã viết cho tôi, phải, đấy là kí ức duy nhất của tôi, đấy chính là thứ quý giá nhất trong cuộc đời tôi.
Sau đó, tôi nói với Chương Tiểu Bồ: Hãy ngoan ngoãn mà yêu anh ấy, đừng có bắt nạt anh ấy, anh ấy là một người con trai si tình, cậu nên hiểu sự si tình của anh ấy.
Còn nữa, tôi dặn dò Chương Tiểu Bồ, chiếc khăn đó, khi mình đan bị lỗi một mũi kim, cậu hãy nhớ để sửa lại cho anh ấy, đừng để bị sút sợi, sút sợi rồi, không thể đan lại được nữa đâu.
Còn nữa… Tôi còn muốn dặn dò người ta điều gì nữa đây? Tôi đang tự coi mình là gì của Thẩm Gia Bạch chứ?
Sẽ không còn lá thư nào nữa. Tôi luôn muốn Thẩm Gia Bạch viết thư, lí do tôi nói với anh là tôi thích phương thức liên lạc cổ điển này, tốt nhất là nên dùng giấy viết thư màu ngả vàng, dòng kẻ màu hồng, sau đó là những nét chữ thể chữ Liễu ở trên, đúng thế, đấy là lí do duy nhất mà tôi luôn muốn anh viết thư.
Còn bây giờ, sẽ không có là thư nào nữa.
Bởi vì chữ của tôi và Chương Tiểu Bồ không giống nhau!
Chương Tiểu Bồ đã mua di động cho anh rồi.
Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho cô ấy, anh viết là: Anh yêu em, Chương Tiểu Bồ.
Câu đầu tiên trong chiếc bút ghi âm điện tử đó cũng là: Chương Tiểu Bồ, anh yêu em.
Chương Tiểu Bồ, cậu là một cô gái thật hạnh phúc.
Nếu cậu bắt nạt Thẩm Gia Bạch, mình sẽ không tha thứ cho cậu đâu! Đấy là câu nói cuối cùng mà tôi nói với Chương Tiểu Bồ vào tối ngày hôm ấy, sau đó, một mình tôi đạp xe đạp đi.
Chẳng có nơi nào để đi nữa, cuối cùng tôi cũng đã mất Thẩm Gia Bạch.
Tôi đạp xe một mình, trong đêm tối, trong gió lạnh, ở Bắc Kinh.
Không ai có thể biết được nỗi cô đơn của một cô gái. Tình yêu là gì? Tại sao lại làm người ta tổn thương như thế? Tại sao lại khiến tôi muốn khóc nhưng không có nước mắt như thế?
Vòng quanh thành phố Bắc Kinh, tôi cứ thế đạp, không biết đi đâu, sau suốt cả một đêm đạp xe như thế, tôi phát hiện thể lực của mình suy nhược tới cực điểm, đã mấy ngày tôi không ngủ rồi, kể từ ngày Thẩm Gia Bạch đến tôi chưa ngủ ngày nào, anh đi rồi trái tim tôi cũng trống rỗng.
Sau khi về đến kí túc, tôi nằm vật ra giường, không dậy nổi nữa.
Tôi sốt, trận sốt này suốt ba ngày ba đêm.
Tôi liên tục mê sảng.
Xuân Thiên cõng tôi đến bệnh viện, tiêm rồi lại sốt, lại tiêm, khi cơn sốt lên tới cực điểm, mê man, tôi liên tục gọi tên một người.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)Khi miệng tôi khô nứt chảy máu, khi ánh mắt tôi vô hồn trống rỗng như miệng một chiếc giếng sâu, người con trai đang ôm lấy tôi đó hỏi: Tịch Hạ, ai là Thẩm Gia Bạch? Anh ta hại em thảm hại tới mức này, anh phải đi tìm anh ta, cho dù phải cầu xin, anh cũng sẽ đưa anh ta đến thăm em, được không?
Tôi lắc đầu, Xuân Thiên, hãy ở bên em, đừng đi đâu cả.
Tôi ốm nặng một trận, tóc rụng rất nhiều.
Kì thi cuối học kì, miễn cưỡng cũng qua.
Sau đó, nghỉ đông, Chương Tiểu Bồ đi Thượng Hải, cô ấy đi tìm