Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342385
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2385 lượt.
c trà đen?” Hứa Hủ đưa một xèng cho người bảo vệ. Một xèng tương đương một trăm đồng. Người bảo vệ cho rằng, cô là con gái nhà giàu, vung tay rộng rãi, anh ta đương nhiên bằng lòng.
Chai nước nhanh chóng mua về, Hứa Hủ không chơi cờ bạc, ngồi ở bên cạnh nghỉ ngơi. Cô lại hỏi anh chàng bảo vệ: “Anh là người Sơn Đông phải không? Chúng ta là đồng hương đấy.”
Nghe giọng nói của Hứa Hủ, người bảo vệ lộ vẻ vui mừng.
Hai ba phút sau, Hứa Hủ hỏi: “A Chí, nhà vệ sinh ở đâu?”
Người bảo vệ tên A Chí nói: “Để anh đưa em đi.”
Hứa Hủ ngẫm nghĩ: “Không cần đâu. Lát nữa mẹ em đến đây, anh bảo bà ấy đợi em ở đây. Giám đốc của các anh quen biết mẹ em.” Nói xong, cô vẫy tay với giám đốc quầy. Người giám đốc nhìn thấy cũng mỉm cười thân thiện, đồng thời vẫy tay với Hứa Hủ.
A Chí thầm nghĩ ‘hóa ra cô ấy quen giám đốc’. Anh ta gật đầu, chỉ vị trí nhà vệ sinh cho Hứa Hủ rồi nói với người bảo vệ ở lối ra: “Đây là đồng hương của tôi, cũng là bạn của giám đốc.”
Hứa Hủ ở trong nhà vệ sinh vài giây mới đẩy cửa ra ngoài. Cô không quay về đại sảnh sòng bạc mà đi vào khu vực văn phòng ở phía sau.
Hứa Hủ dám một mình đi vào ‘hang cọp’, là bởi vì cô đã có tính toán.
Thứ nhất, trông cô nhỏ bé trẻ tuổi, không gây sự chú ý của người khác. Thứ hai, trong những ngày phụ trách hậu cần vừa qua, cô đã thuộc làu sơ đồ của từng sòng bạc trong thành phố. Đằng sau các sòng bạc đều có ‘phòng tiếp đãi’, dùng để đối phó con bạc nợ tiền không trả. Nếu Quý Bạch bị bắt về đây, nhiều khả năng anh sẽ bị nhốt ở đó.
Chỉ cần tìm thấy anh, cô có thể cứu anh.
***
Trên hành lang đi tới ‘phòng tiếp đãi’, Hứa Hủ gặp một người đàn ông đứng gác, hắn chau mày ngăn cô lại: “Nơi này không thể vào.”
Hứa Hủ dừng bước, cúi thấp đầu, cất giọng run run: “Tôi đến để trả nợ. Vừa rồi ở ngoài cửa, tôi hỏi một người tên A Chí. Anh ấy nói anh ấy không rõ, bảo tôi vào đây tìm ông chủ.”
Người đàn ông nghiêm giọng: “Ai nợ?”
Hứa Hủ đáp: “Anh trai tôi, tên là Trần Dương. Mấy ngày trước, tôi nhận được điện thoại, nói anh trai tôi nợ ‘Đại Phú Hoa’ hai trăm ngàn. Tôi mang tiền đến đây...” Nói xong, cô liền rút trong túi một tấm thẻ ngân hàng.
Người đàn ông ngẩn người. ‘Đại Phú Hoa’ là tên một sòng bạc khác, cách mấy con đường, còn sòng bạc này gọi là ‘Đại Phú Hào’. Các sòng bạc thường được đặt tên có ý nghĩa may mắn. Vì vậy ở Maija, tên của các sòng bạc na ná nhau, từ Phú Hoa đến Phú Hào, Phú Nhạc... Hắn nghĩ, cô gái nhỏ này chắc chắn nhầm lẫn tên sòng bạc, vậy món tiền hai trăm ngàn đồng...
Người đàn ông dẫn Hứa Hủ vào một văn phòng nhỏ, rót cho cô cốc trà: “Cô hãy đợi ở đây, tôi đi tìm ông chủ.”
Hắn vừa khuất bóng ở cầu thang một đầu hành lang, Hứa Hủ lập tức rón rén đẩy cửa đi ra ngoài. Hành lang rất yên tĩnh. Hứa Hủ bỗng nhìn thấy hai vết máu khô ở trên tường, tim cô như ngừng đập.
Cuối cùng cũng đến ‘phòng tiếp đãi’, cánh cửa khép hờ, bên trong có tiếng đàn ông chửi thề và tiếng rên rỉ đau đớn.
Hứa Hủ hít một hơi sâu, dùng sức đẩy cửa.
Cửa phòng vừa mở ra, Hứa Hủ liền chạm mặt mấy người đàn ông đứng ở bên trong.
Cô nhanh chóng đảo mắt qua hai người đàn ông xa lạ người bê bết máu nằm trên giường.
“À... chú ơi, cho hỏi nhà vệ sinh nằm ở đâu? A Chí nói ở bên này.”
Mấy người đàn ông đều trầm mặc nhìn Hứa Hủ, trong đó có một người chỉ tay về một đầu hành lang.
“Cám ơn chú!” Hứa Hủ nhẹ nhàng đóng cửa giúp bọn họ. Cô quay người, đi nhanh ra ngoài.
Tốt quá, không phải là Quý Bạch, không phải là Quý Bạch.
Hứa Hủ như trút tảng đá đè nặng trong lòng, toàn thân cô phảng phất có một dòng khí nóng tràn qua.
Đầu hành lang ở ngay trước mắt cô, chỉ cần qua ngã rẽ là có thể đến đại sảnh sòng bạc. Đúng lúc này, sau lưng Hứa Hủ đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng gọi: “Này, đừng đi!”
Hứa Hủ đờ người, quay đầu.
Là người đàn ông lúc nãy đi thông báo với ông chủ, hắn nghi hoặc nhìn Hứa Hủ: “Cô đi đâu vậy? Ông chủ bảo cô lên phòng.”
Hứa Hủ liếc qua người đàn ông, cất giọng từ tốn: “Xin lỗi, tôi đã nhầm lẫn. Vừa rồi tôi nhìn thấy tấm biển ‘Đại Phú Hào’ ở văn phòng của anh. Điện thoại di động không có tín hiệu, tôi đã dùng máy bàn của anh gọi đến ‘Đại Phú Hoa’. Bọn họ nói sẽ lập tức cho xe ô tô đến đây đón tôi. Xin lỗi đã làm phiền anh, cám ơn anh.”
Người đàn ông lại đờ ra lần nữa. Ý của ông chủ hắn là cứ nhận tiền trước, sau này trở mặt không nhận, ai làm gì được bọn họ? Không ngờ cô gái nhỏ đã gọi điện thoại cho ‘Đại Phú Hoa’. ‘Đại Phú Hoa’ là sòng bạc của một thế lực khác, bây giờ bên đó còn đến tận đây đón người. Các thế lực xã hội đen ở Maija ‘nước sông không phạm nước giếng’, khoản tiền này sao có thể nuốt trôi được chứ?
Trong lúc người đàn ông trầm mặc, Hứa Hủ cúi thấp xuống cảm ơn hắn. Cô vừa quay người, liền nhìn thấy cửa ‘phòng tiếp đãi’ mở ra, mấy người đàn ông đi ra ngoài.
Nghe tiếng một tên hỏi chuyện người đàn ông ở bên ngoài, Hứa Hủ càng bước nhanh hơn.
“Khoan đã! Con bé kia là thế nào vậy?” Một tên bỗng dưng mở miệng.
Hứa Hủ lạnh buốt sống lưng, hai chân cứng đờ.
Cô đã đ