Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2383 lượt.

g bộc lộ vẻ phồn hoa ăn chơi.
“Chúng ta không thể đợi, tôi sẽ đi vào tìm anh ấy.”
Cô đúng là không thể đợi lâu hơn.
Người lao công không nhìn rõ diện mạo của hai người đàn ông bị kéo lên ô tô. Người đó có thể là Quý Bạch, nhưng cũng có khả năng không phải là anh.
Hứa Hủ có thể khẳng định Quý Bạch tránh được vụ nổ, bảy tám kẻ côn đồ cũng không phải là đối thủ của anh. Nhưng hôm nay, bên cạnh anh còn có Châu Thành Bác, anh cần bảo vệ anh ta. Hơn nữa, Quý Bạch không có súng trong tay. Nơi này lại không phải là Trung Quốc. Nhân vật có chút máu mặt trong giới xã hội đen ở đây đa phần đều mang theo súng.
Nếu kẻ lộ diện ngày hôm nay là nhân vật cỡ bự như ‘anh Lỗ’, Hứa Hủ không cần xâm nhập vào sòng bạc tìm Quý Bạch. Bởi ‘anh Lỗ’ tuyệt đối không tùy tiện động tới cảnh sát. Nhưng đây chỉ là một lũ côn đồ, chúng vừa ngông cuồng vừa hống hách, trí tuệ chưa trưởng thành, rất dễ phạm phải tội ác ngu xuẩn.
Đợi viện binh cũng phải mất mười mấy phút. Trong khoảng thời gian đó, có lẽ Quý Bạch đã bị hành hạ đủ kiểu, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Cô sao có thể để chuyện này xảy ra?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tisza và mấy người lính, Hứa Hủ rút từ túi xách một chiếc mũ và kính râm. Sau khi trang bị xong xuôi, cô uống một hớp nước, đẩy cửa xuống xe. Sau đó, cô đi thẳng về phía cửa sòng bạc, nơi có mấy tên côn đồ canh giữ.
***
Hứa Hủ đoán không sai, Quý Bạch đúng là tránh được vụ nổ.
Lúc Châu Thành Bác vừa định mở gói bưu kiện, Quý Bạch liền ngăn lại: “Đừng đụng vào.”
Bắt gặp thần sắc nặng nề của Quý Bạch, Châu Thành Bác lập tức hiểu ra vấn đề. Nhưng đối với anh ta, đặt bom là chuyện chỉ xảy ra trên tivi, anh ta toát mồ hôi lạnh: “Không phải đấy chứ? Làm thế nào bây giờ? Chúng ta ném ra ngoài?”
Quý Bạch lắc đầu: “Chúng ta không thể chạm vào.” Dõi mắt theo nhân viên chuyển phát nhanh đang đi ra khỏi cửa lớn siêu thị, Quý Bạch nói nhỏ: “Chúng ta đi cửa sau.”
Quý Bạch lặng lẽ đẩy cánh cửa sắt nhỏ màu xám ở phía sau siêu thị. Anh bảo Châu Thành Bác đứng sau lưng anh, còn anh nép người bên cạnh cửa. Quả nhiên, cánh cửa vừa đẩy ra, một chiếc gậy sắt màu đen từ không trung đập mạnh xuống. Quý Bạch nhanh tay tinh mắt, túm chặt cánh tay cầm gậy của đối phương vặn ngược lại. Chỉ nghe một tiếng rắc xương gãy, đối phương đau đớn kêu một tiếng, Quý Bạch lập tức túm đầu hắn, đập vào tường. Đối phương ngất lịm, đầu chảy đầy máu.
Vào giây phút sinh tử, Quý Bạch không hề nể nang, ra tay tương đối tàn nhẫn. Đằng sau lại có người vung con dao sáng loáng, lập tức bị anh đánh gục.
Châu Thành Bác nói lớn tiếng: “Đi, lên xe ô tô của tôi.”
“Không được!” Có khi bưu kiện chỉ là mồi nhử, quả bom thật đang chờ hai người ở trên xe ô tô cũng không biết chừng. Quý Bạch đảo mắt một vòng, nói nhỏ: “Chạy nhanh theo tôi!”
Hai người vừa chạy vài bước liền nhìn thấy bảy tám người đàn ông lực lưỡng, tay cầm gậy sắt hoặc dao pha đứng trong ngõ. Có lẽ không ngờ hai người nhanh chóng rời khỏi siêu thị như thế, bọn chúng đều ngẩn ra mất vài giây. Kẻ cầm đầu lập tức đưa tay xuống thắt lưng định rút súng. Quý Bạch đanh mặt, gầm lên: “Cảnh sát!” Tiếng hét hung hãn của anh khiến tất cả mọi người chấn động.
Kẻ cầm đầu giật mình dừng tay lại. Chỉ trong một khoảnh khắc phân tâm, Quý Bạch nhanh như tia chớp lao đến, túm cổ tay hắn, đoạt khẩu súng. Anh đồng thời tung một cú đá vào đúng xương đầu gối của đối phương.
Những người khác thấy vậy liền hò nhau lao vào Quý Bạch. Quý Bạch một mình chống lại đám côn đồ. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Châu Thành Bác sôi sục nhiệt huyết, xông lên túm cổ một tên côn đồ đánh hắn bùm bụp.
Hứa Hủ không hay biết, người lao công không nhìn thấy cảnh Quý Bạch và Châu Thành Bác đẩy lui đám côn đồ, chạy thoát khỏi ngõ nhỏ. Hai kẻ bị thương bởi vụ nổ, cuối cùng được đồng bọn kéo lên xe ô tô chính là hai tên côn đồ bị Quý Bạch đánh ngất ở cổng sau siêu thị.
Quý Bạch và Châu Thành Bác chạy hết hai con phố mới gọi taxi, đi thẳng về nhà nghỉ tổ chuyên án trú ngụ. Lúc này, Quý Bạch mới biết, Hứa Hủ và Tisza đến hiện trường vụ nổ tìm anh.
Khi Quý Bạch quay lại và tìm đến sòng bạc, hai người cảnh sát hình sự khác cũng vừa tới nơi. Tisza nhìn anh, sắc mặt rất khó coi: “Quý! Hứa kiên quyết vào trong tìm anh, đã mười phút rồi...”
***
Vừa vào sòng bạc, Hứa Hủ liền đi đổi một đống xèng. Thấy cô chỉ là một cô gái nhỏ, giám đốc quầy bất giác liếc nhìn cô. Hứa Hủ mỉm cười lắc lắc máy di động trong tay: “Điện thoại không có tín hiệu, lát nữa mẹ cháu sẽ vào đây. Chú có thể dẫn mẹ cháu đi tìm cháu không? Mẹ cháu mặc áo trắng, váy đỏ, xách túi LV (*), rất dễ nhận ra.”
(*) LV: Nhãn hiệu thời trang xa xỉ Louis Vuitton.
Người giám đốc cười: “Không thành vấn đề.”
Hứa Hủ chơi hai lượt trò xúc xắc. Trong thời gian đó, cô đảo mắt quan sát và dừng lại ở một người bảo vệ trẻ tuổi. Những người bảo vệ khác trông rất hung dữ, ánh mắt lạnh lùng hoặc vô cảm. Duy nhất anh chàng này có gương mặt hòa nhã, miệng hay mỉm cười. Anh ta mặc bộ đồ bảo vệ mới tinh.
“Anh ơi, có thể đi mua giúp em chai nướ