Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.
n cô.
Khóe mắt Quý Bạch ẩn hiện ý cười: “Em nhàn rỗi quá à? Thế thì đi lấy kem chống muỗi bôi giúp anh.”
“Được.”
***
Kem chống muỗi trong phòng Hứa Hủ đã dùng hết. Cô xuống dưới tầng một tìm bà chủ nhà nghỉ lấy một lọ. Khi Hứa Hủ quay về phòng Quý Bạch, quần áo đã phơi trên ban công, Quý Bạch vừa tắm xong liền đi ra ngoài, trên người anh chỉ mặc chiếc quần đùi.
Đây là lần đầu tiên Hứa Hủ nhìn thấy thân trên để trần của anh. Cô ngây người, lập tức rời ánh mắt xuống dưới.
Trong mắt Quý Bạch đầy ý cười. Anh tiến lại gần, kéo cô ngồi xuống giường, quay lưng về phía cô: “Em bôi giúp anh.”
“Ừ.”
Mấy ngày phơi nắng liên tục, Quý Bạch lại đen thêm một chút, màu da ở cổ thẫm hơn ở lưng. Lưng anh vừa rộng vừa rắn chắc, trong khi eo anh vừa gọn vừa có sức mạnh. Trên vai phải xuất hiện một vết sẹo mờ mờ, xem ra đã tồn tại từ lâu. Bởi vì khoảng cách rất gần, Hứa Hủ thậm chí ngửi thấy hơi nóng tỏa ra từ da thịt của anh, khiến mặt cô nóng ran. Cô lập tức moi một ít kem bôi đều lên lưng Quý Bạch.
Quý Bạch ngồi đối diện ban công, anh lặng lẽ ngắm bầu trời đêm tối đen ở bên ngoài. Động tác của Hứa Hủ rất nhẹ nhàng, đầu ngón tay mềm mại mát lạnh của cô lướt trên làn da anh, khiến toàn bộ lỗ chân lông trên toàn thân anh phảng phất đều giãn nở...
Đêm càng về khuya, nhà nghỉ không một tiếng động, Quý Bạch nằm đè Hứa Hủ xuống giường, hôn cô ngấu nghiến. Một bàn tay lớn của anh đặt trên ngực Hứa Hủ, nhẹ nhàng nắn bóp. Trong không khí chỉ có tiếng thở nóng hổi của hai người.
Hứa Hủ mặc bộ váy ở nhà dài đến đầu gối. Chất liệu vải rất mát mẻ, nhưng kiểu dáng hơi bảo thủ, chính vì vậy cô mới mặc ra khỏi phòng. Bàn tay còn lại của Quý Bạch trượt xuống gấu váy Hứa Hủ, dừng lại trong giây lát, do dự không biết có nên tiến sâu vào bên trong hay không.
Khi anh sờ tay vào đầu gối Hứa Hủ, liền bị cô đạp một cái. Quý Bạch phì cười, vừa định mở miệng, ngoài cửa đột nhiên có tiếng bước chân.
Quý Bạch ngẩng đầu, dừng mọi động tác, Hứa Hủ cũng đưa mắt về phía cửa ra vào.
Sau tiếng gõ cửa là giọng nói của tổ trưởng Tôn Phổ: “Tiểu Quý, mau mở cửa, có việc cần bàn với cậu.”
Tôn Phổ vừa nhận điện thoại từ Trung Quốc, thông báo có manh mối mới. Anh nhất thời hưng phấn, muốn tìm tổ viên đắc lực nhất trao đổi ngay lập tức. Tôn Phổ đứng bên ngoài vài giây, Quý Bạch mới mở cửa.
Hai người ngồi xuống ghế sofa. Trên giường Quý Bạch đã móc màn, chăn xếp thành đống, còn có cả đống quần áo vứt bừa bộn.
Tôn Phổ lập tức hiểu ra vấn đề, Quý Bạch chắc đã ngủ say, bị anh đánh thức. Tuy nhiên, công việc quan trọng hơn, anh cũng không bận tâm, bắt đầu trao đổi với Quý Bạch.
Tôn Phổ ngồi khoảng mười phút mới về phòng. Quý Bạch vừa đóng cửa quay người, liền nhìn thấy Hứa Hủ thò đầu ra khỏi đống chăn, thở một hơi dài. Tuy hai người đều có chừng mực, không để tình cảm ảnh hưởng đến công việc, nhưng người xung quanh chưa chắc đã nghĩ vậy. Do đó, bọn họ không tiết lộ với tổ chuyên án về mối quan hệ của bọn họ.
Ý cười trên khóe miệng Quý Bạch càng sâu hơn, anh ngồi xuống giường, ôm cả người lẫn chăn vào lòng: “Tiếp tục chứ?”
Hứa Hủ đẩy người anh: “Sắp mười giờ rồi, em về phòng đây.” Nói xong, cô lật tung chăn, chuẩn bị trèo xuống giường.
Quý Bạch vốn không có ý định giữ cô ở lại, vì dù sao ngày mai cũng còn công việc. Ai ngờ vừa nhướng mắt, anh liền nhìn thấy eo và mông cô. Có lẽ do nằm cuộn mình trong chăn, gấu váy màu gạo của Hứa Hủ không biết tốc lên tận eo từ lúc nào, để lộ cặp đùi trắng thanh mảnh, trơn láng, nuột nà vô cùng. Quý Bạch đưa mắt lên trên, thấy quần lót nhỏ màu rượu vang bao quanh cặp mông trắng nõn. Đôi mông nhỏ nhắn hơi vểnh lên, hai bàn tay anh có thể...
Cổ họng Quý Bạch khô rát trong tích tắc, anh vô thức giơ tay, nắm cổ chân Hứa Hủ.
Hứa Hủ bị anh đột nhiên giữ chặt, nên hơi bất ngờ. Vừa định mở miệng kêu anh buông tay, cô bỗng dưng cảm thấy... mông và đùi mát lạnh... Lúc này cô mới có phản ứng, lập tức kéo gấu váy xuống đầu gối. Sau đó, cô còn ngắm nghía xác nhận một lần.
Khi Hứa Hủ quay đầu, Quý Bạch đã buông tay khỏi người cô, thần sắc anh thản nhiên, nhưng ánh mắt anh tối thẫm. Anh chỉ nhìn cô, không lên tiếng.
Hứa Hủ về phòng nằm một lúc, rút máy di động tra trên baidu: ‘Những điều cần lưu ý khi quan hệ lần đầu’. Xem một lúc, cô trở nên bình tĩnh, trong lòng nhủ thầm: Thần hồn nát thần tính hơi sớm, đi ngủ thôi.
***
Hứa Hủ quyết định những buổi tối sau này hạn chế đi tới phòng Quý Bạch. Cô và anh đang đi công tác, ngộ nhỡ làm ra chuyện ‘củi khô bén lửa’, cô cảm thấy không thích hợp, chắc anh cũng nghĩ như cô.
Tuy nhiên, mấy ngày tiếp theo, hai người gần như không có thời gian ở bên nhau. Chứng cứ thu thập ngày càng nhiều, tổ chuyên án bắt đầu trù bị hành động thu lưới vây bắt cuối cùng. Mọi người đều bận tối mắt tối mũi. Mỗi ngày đến thời gian ngủ còn không đủ, Hứa Hủ và Quý Bạch chẳng nghĩ đến chuyện khác ngoài công việc.
Sau mười mấy ngày vất vả, Tôn Phổ và hai người cảnh sát hình sự đi thành phố bên cạnh gặp gỡ quan chức cảnh sát Miến Điện, xác nhận lần cuối kế