Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2381 lượt.
hành vi phạm tội của ‘anh Lỗ’ ở Trung Quốc không có khuynh hướng này. Do đó, trong việc quản lý băng nhóm tội phạm ở Miến Điện, có nhiều khả năng ‘anh Lỗ’ thể hiện ý đồ của người đó.
Cuối cùng, Hứa Hủ viết ra một từ: ‘Tự phụ’.
Băng nhóm ‘anh Lỗ’ có nhiều thủ đoạn phạm tội, mạng lưới rộng lớn, bất cứ việc gì có thể kiếm tiền chúng đều nhúng tay vào, vô cùng kiêu căng hống hách. Việc ‘trải chiếu’ rộng như vậy, phản ánh tính cách tham lam xảo quyệt của người này, đồng thời phản ánh tính tự phụ của hắn.
Hứa Hủ cầm tờ giấy, tựa vào thành giường, chau mày trầm tư. Kết luận này vẫn tương đối giản lược và mơ hồ, hơn nữa có khả năng tồn tại sai sót lớn, không thể hình thành một chân dung hoàn chỉnh. Nhưng cô lờ mờ cảm thấy, cô sắp nắm bắt một vấn đề nghiêm trọng.
Đúng lúc này, Hứa Hủ chợt có linh cảm ai đó đang nhìn cô. Hứa Hủ nhướng mắt, bắt gặp tướng quân Po đứng ở hành lang cửa cabin, chỉ cách cô vài bước. Hắn chắp hai tay ra sau lưng, trên gương mặt góc cạnh màu đồng, đôi mắt sâu hun hút đang nhìn cô chăm chú.
Hứa Hủ ngẩn người, đầu óc cô đột nhiên xuất hiện hình ảnh tướng quân Po nhét đầu súng vào miệng phạm nhân buổi tối ngày hôm qua.
Tuổi từ ba mươi đến bốn mươi, còn độc thân, chưa kết hôn cũng không có con cái, có sức hút và uy danh đặc biệt, có khuynh hướng ngược đãi, bạo lực và tự phụ...
Hứa Hủ gấp tờ giấy trong tay, nhét vào túi áo. Cô xuống giường, bình tĩnh nhìn hắn: “Tướng quân Po, có chuyện sao?”
Po sải bước dài đi vào cabin, đứng trước mặt Hứa Hủ. Mấy người vệ binh của hắn lập tức canh giữ ngoài cửa cabin.
“Tổng tư lệnh yêu cầu tôi xin lỗi cô.” Hắn nhìn cô chằm chằm, cất giọng từ tốn, ngữ khí hơi châm biếm.
Hứa Hủ: “Ờ, anh cứ tiếp tục.”
Phản ứng của cô khiến Po ngớ ra trong giây lát, gương mặt hắn để lộ ý cười khó đoán biết: “Tôi xin lỗi.”
Hứa Hủ gật đầu: “Hy vọng sau này sẽ không xảy ra sự việc tương tự.”
Po quay người bỏ đi, đến cửa cabin, hắn dừng bước. Trên gương mặt lạnh lùng của hắn, ánh mắt như phủ lớp băng: “Sinh mạng của binh sĩ thuộc về tôi. Nếu xảy ra chuyện tương tự, tôi vẫn lấy mạng như thường lệ.”
Hứa Hủ dõi theo bóng lưng đã đi xa của hắn: “Khoan đã.”
Po dừng bước, quay đầu nhìn cô.
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.” Hứa Hủ nói.
Trên gương mặt Po lại xuất hiện ý cười chế giễu lần.
Hứa Hủ lập tức chuyển đề tài: “Tôi nói với anh câu này, là bởi vì Cục phó Tôn cũng gọi điện cho tôi. Cục phó Tôn và tổng tư lệnh của các anh có nhắc đến anh. Cục phó Tôn còn nói với tôi một câu: ‘Trăn Vàng tuy hung hãn nhưng cũng có nguyên tắc và ý chí vô cùng kiên định’. Câu này để lại nhiều suy ngẫm cho tôi. Tướng quân Po, tôi vẫn không tán thành cách làm của anh, nhưng tôi có thể hiểu lập trường của anh. Tôi hy vọng từ nay về sau, mỗi khi chuẩn bị giết người, anh hãy suy nghĩ kỹ rồi mới hành động.”
Po nhìn Hứa Hủ chằm chằm: “Tôi rất không thích biệt hiệu ‘Trăn Vàng’ mà tư lệnh đặt. Nhưng cách giải thích của Cục phó các cô khá thú vị.”
Nói xong, Po lập tức bỏ đi. Hứa Hủ nhíu chặt lông mày.
Lúc mới vào Miến Điện, Quý Bạch từng hỏi quan chức phía Miến Điện, nhưng không ai biết đến biệt hiệu ‘Trăn Vàng’. Hứa Hủ từng suy đoán, rất có khả năng chỉ trong phạm vi ít người mới biết đến danh xưng đó. Sau đó do công việc bận rộn, cô quên mất vụ này.
Hứa Hủ lập tức đi tìm những người cảnh sát hình sự khác, nhưng cabin của họ trống không. Hứa Hủ xem đồng hồ đeo tay, bây giờ là thời gian họ đi tuần tra ở toa xe giam giữ tội phạm.
Hứa Hủ đi nhanh về toa xe phía sau. Cô vừa đi vừa gọi vào máy di động của các đồng nghiệp nhưng điện thoại không thông. Hứa Hủ ngẫm nghĩ, lại bấm tin nhắn gửi Quý Bạch: “Po là người tình của Lỗ, Trăn Vàng.” Nhưng cô gửi đi gửi lại mấy lần cũng không thành công. Hứa Hủ chuyển sang gọi điện cho Quý Bạch, tất nhiên cũng không có tín hiệu.
***
Cả buổi chiều, tinh thần của Quý Bạch không yên. Đến tầm chạng vạng tối, người của tổ chuyên án và binh sĩ tấn công vào một điểm dừng chân của ‘anh Lỗ’ nhưng không tìm thấy người. Sau khi xem xét hiện trường, Quý Bạch trầm tư suy nghĩ.
Anh đi tìm Tôn Phổ: “Tôi vừa kiểm tra ghi chép truy kích của mấy ngày qua. Mặc dù có nhân chứng cung cấp đầu mối và quân đội phong tỏa nghiêm chặt, ‘anh Lỗ’ vẫn mấy lần trốn thoát khỏi vòng vây. Điều này rất không bình thường.”
Tôn Phổ gật đầu: “Tôi đang định đi tìm cậu. Tôi cũng có suy đoán, ‘anh Lỗ’ nhiều khả năng có kẻ đồng lõa trong quân đội. Tôi sẽ lập tức thông báo với phía Miến Điện.”
***
Trên tàu hỏa.
Po quay về cabin sang trọng của hắn, ‘anh Lỗ’ từ trên giường ngồi dậy, ôm vai hắn. Po nói: “Đến lúc trời tối, tàu sẽ qua biên giới nước Lào.”
‘Anh Lỗ’ hôn lên mặt hắn: “Ờ, lúc nào chúng ta gặp lại nhau?”
Po ôm ả vào lòng: “Khi nào người Trung Quốc đi hết, tôi sẽ đón em trở về.”
Ngắm gương mặt đàn ông cương nghị của Po, trái tim ‘anh Lỗ’ mềm như nước, ả cởi cúc áo sơ mi của hắn, vừa hôn lên ngực vừa hỏi: “Anh vừa đi đâu vậy?”
Po tựa vào thành giường, giơ tay nắn bóp thân thể ‘anh Lỗ’: “Tôi đi xin lỗi một nữ cảnh sát Trun