Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.
h nắng chiếu vào, ngẩn ngơ nhìn điện thoại.
Mặt cô hơi tê tê, tim đập thình thịch, cảm giác giống như nhận được nụ hôn thật sự...
***
Một lúc sau, Hứa Hủ đi sang cabin bên cạnh, cùng ba cảnh sát hình sự khác ăn cơm. Đám tội phạm đều tập trung ở toa xe phía sau, binh lính Kachin cũng không tới nơi này. Mọi người vừa ăn cơm vừa trò chuyện về vụ án.
Một cảnh sát nói: “Chúng ta truy lùng lâu như vậy mà ‘anh Lỗ’ vẫn chưa bị bắt, đúng là khốn kiếp thật.”
Mọi người đều im lặng, một cảnh sát có tuổi rít một hơi thuốc lá: “Xem ra ‘anh Lỗ’ có chỗ dựa vững chắc là quân đội.”
Mọi người ngớ ra, cảnh sát có tuổi giải thích: “Đây là trực giác của tôi. Ở đất nước như Miến Điện, quân đội có quyền lực rất lớn. Chúng ta giăng thiên la địa võng mà ‘anh Lỗ’ vẫn có thể trốn thoát, chứng tỏ có người của quân đội lén giúp cô ta.”
Một cảnh sát khác lên tiếng: “Tôi đồng ý quan điểm của anh. Tôi từng điều tra tất cả tài khoản ngân hàng của ‘anh Lỗ’. Mọi người có thể đoán ra không? Trong tài khoản chẳng có một xu nào, cũng không có dữ liệu tiền chuyển đến chuyển đi. Vậy tiền cô ta kiếm được đi đâu hết? Tất nhiên, chui vào túi người đó. Chỉ cần tìm ra người này là có thể bắt được ‘anh Lỗ’.”
Mọi người đều gật đầu tán thành, Hứa Hủ nhíu mày: “Anh Lỗ tin tưởng người đó như vậy sao?”
Nghe câu hỏi của cô, một đồng nghiệp mỉm cười trêu chọc: “Chẳng phải cô là chuyên gia phác họa chân dung và tâm lý tội phạm? Nghe nói lần trước chính cô bắt được tội phạm của vụ án lưỡi dao? Không tồi! Nếu cô có thể phác họa chân dung của kẻ đứng đằng sau ‘anh Lỗ’, chúng ta sẽ có thể trực tiếp đi bắt người.”
Mọi người đều cười ồ lên. Hứa Hủ lắc đầu: “Manh mối ít quá, đến chân dung sơ bộ cũng khó có thể hoàn thành.”
***
Mặc dù nói vậy nhưng sau khi trở về cabin của mình, Hứa Hủ nằm trên giường nghĩ ngợi.
Những ngày này, cô luôn bận rộn ở thành phố Maija, trong đầu toàn là hồ sơ về mấy chục tên tội phạm, làm gì có thời gian nghĩ đến ‘anh Lỗ’ và người đứng sau chống đỡ cho ả. Hôm nay được rảnh rỗi, lời nói của những người cảnh sát hình sự đã gợi mở mạch suy nghĩ của cô.
Hứa Hủ cầm giấy bút, viết ra manh mối vụn vặt ở trong đầu. Một lúc sau, cô vẫn mờ mịt, không tìm ra đầu mối.
Vừa ngẩng đầu, Hứa Hủ liền nhìn thấy điện thoại di động trên bàn. Nhớ tới Quý Bạch, cô bất giác mỉm cười. Chiếc bút trong tay cô chuyển động theo ý nghĩ của bộ não, ngay lập tức viết mấy chữ ‘Quý Bạch’ và ‘anh ba’ lên tờ giấy.
Hứa Hủ định thần, tiếp tục nghĩ đến vụ án. Nhưng khi nhìn thấy từ ‘Quý Bạch’ trên tờ giấy, đầu óc cô bất chợt vụt qua một tia sáng, cô lập tức ngẩn người.
Nhờ Quý Bạch, Hứa Hủ đột nhiên nghĩ ra một vấn đề. Tuy cô chẳng biết nhân vật thần bí là ai, nhưng ‘anh Lỗ’ và hắn có quan hệ mật thiết. Do đó, cô có thể thông qua ‘anh Lỗ’ phân tích con người này.
‘Anh Lỗ’ là người thận trọng, kín đáo, thậm chí có ý chí rất nhẫn nại. Ả hoàn toàn đặt lợi ích lên hàng đầu, trong nước cũng có băng nhóm tội phạm độc lập.
Phải là một nhân vật như thế nào mới có thể khiến trùm xã hội đen như ‘anh Lỗ’ cúi đầu xưng thần, tin tưởng tuyệt đối?
Một khi cánh cửa đã hé mở, rất nhiều manh mối ùa vào đầu óc Hứa Hủ như thác lũ. Cô cầm bút, bắt đầu viết hai chữ ‘người tình’ xuống giấy.
Đúng vậy, đối với ‘anh Lỗ’, chỉ có mối quan hệ cực kỳ thân thiết, mới có thể khiến ả tin tưởng đến mức không giữ lại một đồng trong tài khoản. Bọn họ không cùng quốc tịch, hồ sơ gia đình ‘anh Lỗ’ cũng không phản ánh ả có người thân ở nước ngoài. Do đó, nhiều khả năng nhất chính là tình nhân.
Vài giây sau, Hứa Hủ lại viết dòng chữ: Tuổi từ ba mươi đến bốn mươi, vẫn còn độc thân, chưa kết hôn, không có con cái.
Sở dĩ cô có kết luận này là bởi vì, người trẻ tuổi không thể giành được địa vị và ảnh hưởng trong quân đội. Người tình bí ẩn của ‘anh Lỗ’ cũng không có khả năng lớn tuổi, bởi vì đàn ông Miến Điện kết hôn tương đối sớm, hơn nữa bọn họ rất coi trọng việc truyền nòi giống. Nếu là người đàn ông lớn tuổi, sẽ có vợ hoặc con cái, ‘anh Lỗ’ không thể tin tưởng hắn một cách tuyệt đối như bây giờ.
Từ thứ ba là ‘sức hút’. Trong con mắt một người phụ nữ lợi hại như ‘anh Lỗ’, đối phương phải có sức hút đặc biệt, mới có thể khiến ả một lòng một dạ theo hắn. Nghĩ đến đây, Hứa Hủ hưng phấn đi đi lại lại quanh cabin chật hẹp. Một lúc sau, cô lại đặt bút viết hai từ: ‘Bạo lực, ngược đãi’.
Miến Điện có nhiều thế lực xã hội đen, nhưng thủ đoạn gây án của băng nhóm ‘anh Lỗ’ là tàn nhẫn nhất. Chúng có rất nhiều hành vi bạo lực không cần thiết.
Hứa Hủ đã từng xem tư liệu về các vụ án trước đó. Khi bắt cóc nạn nhân, chúng thường ngược đãi thân thể nạn nhân một cách tàn nhẫn, để tăng sự uy hiếp. Khi bắt cóc trẻ sơ sinh Trung Quốc đưa qua biên giới, chúng sử dụng thuốc ngủ, khiến nhiều trẻ sơ sinh lâm vào tình trạng nguy kịch. Thất bại trong vụ Châu Thành Bác, chúng đặt bom để trả thù. Dù Châu Thành Bác thoát khỏi vụ nổ, cũng sẽ bị đám côn đồ đợi ở bên ngoài đánh chết.
Đặc điểm hành vi của một băng nhóm tội phạm, phản ánh phong cách của kẻ cầm đầu. Tuy nhiên,