Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.
r>Trên đỉnh núi mây trôi lững lờ, mặt trời đỏ nhô lên khỏi đường thẳng ở phía xa xa, ánh sáng vàng tỏa khắp không gian. Nhiều người vỗ tay hoan hô. Hứa Hủ vui vẻ ngắm nhìn cảnh đẹp tráng lệ trước mắt, còn Quý Bạch ôm cô từ đằng sau. Trong ánh sáng rực rỡ giữa trời và đất, anh đặt một nụ hôn nồng cháy lên gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của cô.
Bốn tháng sau.
Hè đi thu đến, thành phố Lâm chìm trong màn sương mù bàng bạc. Cả thành phố mát mẻ dễ chịu, đâu đâu cũng một màu xanh mướt.
Đêm hôm nay, ánh trăng của mùa thu sáng như gươm, Hứa Hủ mặc áo phông rộng thùng thình, ngồi trước máy vi tính, mười đầu ngón tay lướt như bay trên bàn phím. Bên tay cô là cốc cà phê thơm nồng, hai tai đeo chiếc tai nghe. Đằng sau có người đẩy cửa đi vào, cô cũng không hề hay biết.
Quý Bạch bị lãnh đạo Công an tỉnh điều đi tỉnh ngoài công tác hai tuần. Hôm nay xong việc, anh đi suốt cả buổi tối về nhà. Tưởng cô gái nhỏ đã ngủ say, ai ngờ anh không ở nhà, cô vẫn tự tìm niềm vui như thường.
Quý Bạch đặt hành lý trong tay xuống đất, sải bước dài tiến lại gần. Hứa Hủ mặc áo phông của anh, cái áo rộng gần như che hết cả người cô, chỉ để lộ đôi chân thon thả trắng nõn. Quý Bạch cúi xuống, bế cô khỏi ghế ngồi: “Bà xã.”
Hứa Hủ phì cười, đẩy Quý Bạch: “Em còn chưa làm xong việc.”
Quý Bạch đời nào chịu tha cho Hứa Hủ, anh kéo cô đứng dưới vòi hoa sen, bất chấp trên người cô vẫn còn quần áo, đồng thời anh giơ tay đóng cửa nhà tắm.
Trong phòng tắm một màn ái ân nóng bỏng.
Đến khi hai người nằm ôm nhau trên giường, đã là mấy tiếng đồng hồ sau.
Quý Bạch hai tuần nay bận rộn cả ngày lẫn đêm, vừa rồi lại vận động tốn khá nhiều sức lực. Bây giờ anh mệt mỏi rã rời, nhưng trong lòng hết sức thỏa mãn. Do uống nhiều cà phê nên Hứa Hủ nằm nhắm mắt một lúc vẫn không tài nào ngủ nổi. Cô ngồi dậy: “Anh ngủ trước đi, em làm xong công việc đã.”
Quý Bạch đảo mắt qua đồng hồ treo tường, hai giờ sáng. Thấy Hứa Hủ bật laptop, bộ dạng tựa hồ chuẩn bị làm việc thâu đêm, anh bất giác chau mày: “Lại đây ngủ đi.”
Hứa Hủ: “Anh cứ mặc kệ em.”
Quý Bạch ngồi dậy, giơ tay đóng màn hình laptop của cô: “Em xem bây giờ là mấy giờ rồi?”
Hứa Hủ đang có ý tưởng viết bài, đột nhiên bị Quý Bạch cắt ngang, cô nhíu mày ngẩng đầu nhìn anh. Quý Bạch cũng không nể nang, trừng mắt với cô. Đôi mắt đen của anh lộ vẻ nghiêm khắc hơn thường lệ.
Hứa Hủ lại mở màn hình laptop: “Anh quên mất quy tắc sống chung rồi à? Không can thiệp vào cuộc sống của nhau.”
Bắt gặp sắc mặt thản nhiên của Hứa Hủ, lồng ngực Quý Bạch liền bốc hỏa khí. Thật ra không phải anh cố ý can thiệp vào cuộc sống của cô. Chỉ là anh vất vả ở bên ngoài nửa tháng trời, không ngày nào có giấc ngủ tử tế. Vụ án vừa kết thúc, anh không nghỉ lại ở bên ngoài, vội vàng trở về nhà gặp cô. Bây giờ anh mệt thở không ra hơi, chỉ mong ôm thân thể mềm mại của cô, cùng cô chung chăn chung gối đi vào giấc ngủ. Vậy mà cô cũng không hiểu tâm ý của anh.
Hơn nữa bây giờ đã quá muộn, cô không quý trọng sức khỏe của mình, anh thấy xót xa thay cô.
Trầm mặc vài giây, Quý Bạch cố gắng đè nén ý định cưỡng ép cô trở về giường. Anh kéo một chiếc ghế lại gần, ngồi bên cạnh Hứa Hủ: “Được thôi, anh không can thiệp, anh ngồi ở đây một lúc chắc là được chứ gì?”
Hứa Hủ liếc anh một cái, không trả lời, tiếp tục gõ bàn phím. Quý Bạch khoanh tay lặng lẽ ngắm cô. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn yên tĩnh của cô, nỗi bực dọc trong lòng tan biến ngay tức khắc. Tính cách cô luôn thẳng thắn như vậy, có gì đáng để anh bực tức?
Bị Quý Bạch ‘chiếu tướng’, Hứa Hủ chẳng thể tập trung vào công việc. Nghĩ đến chuyện anh vừa đi công tác về, nửa đêm còn chưa lên giường đi ngủ, thân thể làm sao chịu đựng nổi?
Vài giây sau, cô quyết định thỏa hiệp. Vừa ngoảnh đầu, cô liền nhìn thấy Quý Bạch ngả đầu sang một bên, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều. Anh đã ngủ say ở trên ghế ngồi.
Hứa Hủ đẩy máy vi tính, đứng dậy ngồi xổm trước mặt Quý Bạch. Bây giờ quan sát tỉ mỉ, cô mới phát hiện viền mắt anh trũng sâu, gương mặt tuấn tú không che giấu vẻ mệt mỏi.
Hứa Hủ vô cùng xót xa, cô giơ tay đẩy người anh: “Anh ba, anh ba... em xin lỗi, em không làm việc nữa, chúng ta lên giường ngủ đi.”
Quý Bạch không mở mắt, nhưng khóe miệng anh cong lên. Lúc này Hứa Hủ mới có phản ứng, anh giả vờ ngủ để tranh thủ sự thương cảm của cô.
Cô còn chưa lên tiếng, Quý Bạch đã giơ tay bế cô lên giường, ôm chặt cô vào lòng, toàn thân vô cùng dễ chịu: “Anh ba chấp nhận lời xin lỗi của em. Ngoan nào, chúng ta ngủ thôi.”
***
Thật ra ngay từ đầu, Hứa Hủ không muốn sống chung. Thứ nhất, bản thân cô thích làm theo ý mình, cô không quen với việc cuộc sống đột nhiên có thêm một người. Nguyên nhân thứ hai, cô và Quý Bạch là đồng nghiệp, nếu hai người sống chung, sẽ gần như hai mươi tư tiếng đồng hồ ở bên nhau.
Hứa Hủ cho rằng, việc giữ khoảng cách thích đáng khiến tình yêu càng tốt đẹp hơn. Ở bên nhau thường xuyên, có lẽ sẽ gây sự nhàm chán.
Nhưng trong con mắt Quý Bạch, suy nghĩ