Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342336
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2336 lượt.
của cô không phải là vấn đề lớn. Làm gì có chuyện nhàm chán? Hai người thường xuyên bận rộn công việc, có rất ít thời gian ở bên nhau.
Mục đích của Quý Bạch là nhanh chóng sống chung một mái nhà, để cô gái nhỏ hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống của anh, bồi đắp tình cảm vững chắc. Tính cách Hứa Hủ vốn đơn giản, Quý Bạch lại kiên định một mục tiêu, âm thầm tiến từng bước một. Kết quả thế nào, không cần nghĩ cũng biết.
Quý Bạch có vô số lý do đột nhiên lái xe đến nhà Hứa Hủ đón cô về nhà anh, ví dụ như buổi tối đói bụng không ai nấu đồ ăn đêm, công việc bận rộn mệt mỏi muốn cô chăm sóc anh vào ngày cuối tuần, lên cơn thèm thuốc lá cần cô giám sát. Quần áo của Hứa Hủ dần dần bị Quý Bạch dọn sang nhà mình. Có lúc một tuần Hứa Hủ liên tục ở nhà anh mấy ngày liền. Cuối cùng, nhà cô thành ra không tiện lợi bằng nhà anh, thế là hai người bắt đầu cuộc sống chung.
Sau này, Hứa Hủ cũng nhận ra ý đồ của Quý Bạch, nhưng cô không nỡ cự tuyệt anh.
Một điều khiến Hứa Hủ cảm thấy may mắn là, sống chung ba tháng, cô và Quý Bạch gần như chưa từng cãi nhau. Dù có mâu thuẫn đi chăng nữa cũng chỉ là xung đột nho nhỏ như vừa rồi, hai người sẽ nhanh chóng làm lành.
Thỉnh thoảng có mâu thuẫn lớn, Quý Bạch đều nhường nhịn cô. Bất kể ai đúng ai sai, anh toàn dỗ ngọt cô trước. Về điểm này, Hứa Hủ tương đối ấm ức. Có lúc kể chuyện với Hứa Tuyển, đến Hứa Tuyển cũng nhận xét: “Nhìn bề ngoài, Quý Bạch có vẻ cao ngạo, nhưng anh ta tương đối độ lượng, tính cách rất đàn ông.”
***
Buổi hòa nhạc diễn ra vào tối thứ sáu, địa điểm là một nhà hát ở trung tâm thành phố. Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ đến nơi, khán đài đã đầy ắp người. Nhà hát rộng lớn đèn đóm rực rỡ, ai nấy đều quần áo chỉnh tề.
Chỗ ngồi của bọn họ ở chính giữa hàng ghế gần trên đầu, một vị trí rất đẹp. Hai người vừa ngồi xuống liền nhìn thấy Diêu Mông khoác tay Lâm Thanh Nham ngồi ở hàng ghế trước mặt. Diêu Mông và Lâm Thanh Nham quay đầu mỉm cười với bọn họ. Đám thanh niên nam nữ ngồi xung quanh thấy vậy cũng ngoảnh đầu về phía Hứa Hủ và Quý Bạch, có lẽ đều là đồng nghiệp của Diêu Mông.
So với mấy tháng trước, Diêu Mông bây giờ càng chững chạc và xinh đẹp. Mái tóc dài như dải lụa, bộ váy dạ hội dài vừa tinh tế vừa phóng khoáng, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng rạng ngời. Ngồi giữa đám đông, cô nổi bật với vẻ diễm lệ rung động lòng người. Cô giống một miếng ngọc, cuối cùng cũng trút bỏ lớp bụi trần, phát sáng một cách triệt để. Còn Lâm Thanh Nham cao lớn, thanh tú nho nhã. Hai người ngồi bên nhau, trông rất xứng đôi.
Tuy không tiếp xúc nhiều, nhưng Quý Bạch và Hứa Hủ đều có ấn tượng tốt về Lâm Thanh Nham. Hai người đàn ông mỉm cười chào hỏi, Lâm Thanh Nham khách sáo khen ngợi: “Hôm nay Hứa Hủ rất xinh đẹp.”
Quý Bạch nhìn cô gái ngồi bên cạnh mình, cô diện áo len cổ chữ V màu gạo, bên dưới là váy ngắn. Tuy không xinh đẹp tuyệt trần như những người phụ nữ khác, nhưng trông cô đáng yêu như động vật nhỏ mềm mại. Trong mắt anh, cô mới là người xinh đẹp nhất.
Hứa Hủ mỉm cười nói với Lâm Thanh Nham: “Người xinh đẹp nhất là vị ngồi bên cạnh anh.”
Bốn người đều cười, Lâm Thanh Nham ngắm Diêu Mông ở bên cạnh. Khi ánh đèn mờ tối, anh ta nghiêng đầu hôn lên má cô. Còn Quý Bạch cầm tay Hứa Hủ đưa lên môi hôn.
Mỗi cử chỉ và nụ cười của cô đều tác động đến trái tim anh. Hình như thiên hạ có người yêu cũng đều như vậy cả.
***
Buổi hòa nhạc kết thúc, không khí bên ngoài nhà hát rất trong lành, ánh đèn chiếu xuống hồ nước lấp lánh, hương hoa dìu dịu lan tỏa. Lối ra chật ních người, Quý Bạch không lập tức đưa Hứa Hủ về nhà, mà dắt tay cô đi dạo bộ dưới bóng cây xanh.
Vừa đi vài bước, điện thoại di động của anh đổ chuông. Quý Bạch lấy ra xem, mỉm cười bắt máy: “Mẹ.”
Bình thường, Quý Bạch rất ít liên lạc với gia đình. Hứa Hủ cũng chưa từng tiếp xúc với bố mẹ anh, cô lặng lẽ đứng bên cạnh, chờ anh nói chuyện.
Nghe giọng nói vui vẻ của con trai, bà Quý tươi cười: “Sắp đến quốc khánh (*) rồi, lại đúng vào dịp Trung thu, con có về nhà không?”
(*) Quốc khánh Trung Quốc vào ngày 1.10.
Quý Bạch liếc Hứa Hủ: “Có chứ. Con sẽ về cùng Hứa Hủ.”
Ở đầu kia điện thoại, bà Quý im lặng hai giây: “Khi nào đặt được vé máy bay báo cho mẹ một tiếng, mẹ cử lái xe đi đón.”
“Được ạ.” Quý Bạch đáp.
***
Buổi tối về đến nhà, Hứa Hủ đi tắm, Quý Bạch một mình ra ban công ngắm cảnh đêm, miệng ngậm viên táo tàu.
Dưới sự giám sát của Hứa Hủ, anh đã cai thuốc triệt để. Thỉnh thoảng xuất hiện cơn thèm, Hứa Hủ luôn nhét viên táo tàu cho anh. Cô nói, dùng thực phẩm bổ dưỡng làm đồ thay thế có thể làm đẹp bổ máu bổ khí... Tuy một cảnh sát hình sự ngậm viên táo tàu có tác dụng bổ máu làm đẹp trước mặt mọi người thì hơi kỳ quái, nhưng khi anh nói là mệnh lệnh của bà xã, những người xung quanh đều xuýt xoa ngưỡng mộ.
Quý Bạch vừa ngậm viên táo tàu vừa nghĩ thầm, lần này đưa Hứa Hủ về Bắc Kinh, chỗ mẹ anh hơi khó giải quyết.
Trước đó, anh từng mấy lần nhắc đến Hứa Hủ với người nhà. Những người khác đều bình thường, duy chỉ có bà Quý, thái độ như cố ý né tránh, lần nào