Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2691 lượt.

giác thân thiết và ấm áp. Cô thầm nghĩ: ‘Quý Bạch già đi mà trông giống ông, thì cũng có sức hút.’
Quý Bạch ngoảnh đầu nói với Hứa Hủ: “Gọi ông nội đi!”
Hứa Hủ: “Cháu chào ông nội.”
Ông lão ôn hòa gật đầu, hỏi thăm tuổi tác, công việc và gia đình của Hứa Hủ. Nghe nói bố cô là giáo sư đại học, ông quay sang Quý Bạch: “Dòng dõi nho học, khi nào bảo anh cả cháu đi thành phố Lâm một chuyến, thay ông đến thăm gia đình, chúng ta không thể bỏ qua lễ nghĩa này.” Chứng kiến thái độ của ông nội, Quý Bạch hết sức yên tâm, anh gật đầu lia lịa. Tâm trạng Hứa Hủ cũng trở nên thoải mái.
Một lúc sau, ông lão mỉm cười hỏi: “Cô bé, cháu nhìn trúng thằng ba ở điểm gì?”
Hứa Hủ ngẫm nghĩ vài giây, trả lời: “Tất cả ạ.”
Quý Bạch ở bên cạnh cười cười. Ông lão ngẩn ra, cũng mỉm cười.
Hứa Hủ vốn nói câu thật lòng, thấy bọn họ đều cười, cô lên tiếng giải thích: “Cháu thích ý chí kiên định, tính cách độ lượng trầm ổn của anh ấy nhất. Anh ấy không vì con mắt người đời mà thay đổi lý tưởng, đối mặt với bất cứ chuyện gì cũng có thể giữ trái tim ban đầu. Quân tử thẳng thắn ung dung, phẩm chất tốt đẹp. Trong lòng cháu, anh ấy rất thích hợp làm người bạn đời.”
Lúc rời khỏi nhà ông nội, tâm trạng Quý Bạch phơi phới vô cùng. Anh ôm vai Hứa Hủ, ngước nhìn thành phố Bắc Kinh chìm trong ánh chiều tà, trong lòng anh rất thư thái dễ chịu.
Hứa Hủ lần đầu tiên gặp phụ huynh, tuy đã đoán biết thái độ của ông nội Quý Bạch nhưng cô vẫn không nhịn được, mở miệng hỏi: “Ông nội anh... có ấn tượng tốt về em?”
Quý Bạch nhìn cô, trong đầu hiện lên cảnh nói chuyện riêng với ông nội ban nãy.
Hai ông cháu lâu ngày không gặp, có nhiều chuyện để nói. Hứa Hủ tất nhiên cũng hiểu điều này, cô biết ý đi gian phòng ở phía trước nghỉ ngơi.
Hai ông cháu trò chuyện một lúc, lại nhắc đến Hứa Hủ. Ông nội mở miệng, ánh mắt tràn ngập yêu thương: “Hứa Hủ là cô gái tốt. Cháu dẫn cô bé về nhà, ông rất vui, cũng rất yên tâm.”
Quý Bạch ngồi xổm xuống, nắm tay ông nội: “Ông, cháu muốn cưới cô ấy, muốn sống với cô ấy trọn đời. Sau này, chúng cháu sinh cho ông mấy đứa chắt thông minh đáng yêu, ông nhất định sẽ rất thích.”
Nghĩ đến đây, Quý Bạch liền cúi đầu hôn Hứa Hủ, bất chấp tài xế và người cảnh vệ ngồi ở hàng ghế phía trước. Hứa Hủ cứng đờ người, cô ngượng ngùng không dám phát ra tiếng động, chỉ có thể yên lặng ở trong lòng anh, để mặc anh giày vò môi lưỡi.
Hôn Hứa Hủ đến mức cô đỏ bừng mặt, Quý Bạch mới buông người cô, anh nở nụ cười nhàn nhạt: “Ấn tượng có tốt hay không, em ước chừng con số trong bao lì xì ông cho em là biết ngay ấy mà.”
Bố Quý Bạch làm kinh doanh, nên gia đình anh không sống ở đại viện của quân khu, mà sống trong ngôi biệt thự ở Hương Sơn phía tây thành phố. Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ về đến nhà, trời đã tối đen. Ngọn núi phía xa xa mờ mịt và yên tĩnh, ngôi biệt thự nằm giữa rừng cây đèn đóm sáng choang.
Quý Bạch và Hứa Hủ đi vào phòng khách, gặp rất nhiều người ngồi chờ sẵn ở ghế salon. Nghe thấy động tĩnh, bọn họ liền quay đầu nhìn Quý Bạch và Hứa Hủ, có mấy người đứng dậy tiếp đón.
Hứa Hủ từng xem ảnh gia đình Quý Bạch nên cô nhận ra mọi người.
Người đứng dậy đầu tiên là vợ chồng anh hai. Hai người nở nụ cười thân thiện, bên cạnh họ là một cậu bé bảy tám tuổi, quan sát Hứa Hủ bằng ánh mắt tò mò.
Người đứng dậy tiếp theo là anh cả. Tướng mạo của anh trông còn cường tráng hơn Quý Bạch, thần sắc có vẻ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt của anh tương đối ôn hòa. Chị dâu ngồi bên cạnh anh cả cũng đứng dậy, nở nụ cười lịch sự với Hứa Hủ.
Ngồi ở vị trí chính giữa là ông bà Quý. Ông Quý có thân hình cao lớn nho nhã. Ông mỉm cười gật đầu với Hứa Hủ. Bà Quý mặc bộ váy dài màu xanh thẫm, đeo dây chuyền và hoa tai kim cương. Gương mặt bà giữ gìn rất tốt, trang điểm nhẹ mà tinh tế. Ánh mắt bà lướt qua Hứa Hủ, ý cười nhàn nhạt trên môi.
Quý Bạch vui vẻ cầm tay Hứa Hủ đi đến, giới thiệu với mọi người. Sau màn chào hỏi, cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm.
Bữa cơm về cơ bản là thuận lợi.
Bốn cha con lâu ngày không tụ tập nên uống khá nhiều rượu. Đến người kiệm lời như anh cả cũng mở miệng liên tục. Mọi người thỉnh thoảng hỏi chuyện Hứa Hủ. Cô bình tĩnh trả lời, thái độ trầm ổn ôn hòa, tiến lùi đúng mực, bầu không khí khá thoải mái.
Người nói ít nhất là bà Quý. Bà chỉ thỉnh thoảng xen vào một hai câu, cũng không hỏi Hứa Hủ bất cứ vấn đề gì.
Chớp mắt đã tới mười giờ đêm, mấy người đàn ông vẫn chưa có ý định giải tán. Chị dâu trưởng và chị dâu thứ hai nói không thể gắng gượng, về phòng ngủ trước. Quý Bạch đặt ly rượu, nắm tay Hứa Hủ: “Bọn anh và bố còn uống thêm một lúc, hay là em đi nghỉ ngơi trước đi.”
Hứa Hủ gật đầu, Quý Bạch nhìn bà Quý: “Mẹ, mẹ đã sắp xếp phòng cho Hứa Hủ chưa?”
Bà Quý lãnh đạm trả lời: “Sắp xếp rồi.” Bà gọi người giúp việc: “Cô dẫn con bé lên phòng. Đồ trong phòng đã chuẩn bị đầy đủ chưa?” Người giúp việc trả lời: “Rồi ạ.”
Hứa Hủ đứng dậy, cô vừa vặn chạm mắt bà Quý. Hứa Hủ nở nụ cười cảm kích, bà Quý bình tĩnh đưa mắt đi chỗ khác.
Tối hôm đó, bốn cha con uống rượu đến tận mười hai giờ.