Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.

hụ nữ.
Tính cách của những người có tâm lý này thường là khép kín, không thích giao du, đặc biệt là làm bất cứ việc gì đều hết sức bí ẩn và dai dẳng. Có thể hắn sống độc thân ở Bạch Ngân nhưng cũng có mối liên hệ nhất định tới thành phố Bao Đầu, tỉnh Nội Mông.
Đối tượng này thường lấy mục tiêu giết hại là các phụ nữ trẻ. Thời gian gây án thường vào giờ làm việc từ thứ hai đến thứ sáu. Hắn thường xuyên bám đuôi các nạn nhân hoặc nhấn chuông cửa, sau đó lọt vào nhà hãm hiếp và giết hại các nạn nhân.
Hành tung của tên sát nhân hết sức bí ẩn cho nên đến tận bây giờ, vụ án này vẫn chưa được phá, người dân thành phố luôn bị ám ảnh bởi tên hung thủ giết người không ghê tay. Để sớm phá án, cảnh sát buộc phải quyết định công bố toàn bộ tình hình của vụ án và đưa ra mức thưởng 20 vạn NDT (390 triệu VND, tỷ giá lúc bấy giờ) đối với bất kỳ một tin tức nào về hung thủ.
10 năm trở lại đây, vụ án cưỡng hiếp sát hại phụ nữ luôn là một trăn trở của cảnh sát Cam Túc. Cảnh sát đã tìm kiếm khắp nơi với những manh mối nhỏ nhất nhưng khả năng lẩn trốn của hung thủ quá lớn khiến vụ án vẫn chưa được phá.
Sắc mặt Quý Bạch trở nên lạnh lùng: “Năm đó, toàn quốc cử một số cảnh sát hình sự xuất sắc nhất đi phá vụ án này. Nghiêm đội, thầy của anh cũng là một trong số đó.”
Hứa Hủ gật đầu. Thời gian trước, cô thường xuyên bắt gặp thân hình tráng kiện của Nghiêm đội ở sân tập thể dục buổi sáng.
Quý Bạch cất giọng đều đều: “Sau đó thầy nói với anh, không phá nổi, chính là không phá nổi vụ án. Thậm chí bọn họ còn tìm thấy tinh dịch của hung thủ trong thân thể nạn nhân tám tuổi, nhưng vẫn không tìm ra tội phạm. Mỗi lần gây án, hung thủ đều lên kế hoạch chu đáo tỉ mỉ, không để lại chứng cứ lẫn dấu vết. Tất cả những người đàn ông lớn tuổi, đều là thần thám lẫy lừng toàn quốc, đều rơi lệ khi chứng kiến thân thể bị hủy hoại của bé gái. Vậy mà bọn họ không phá nổi vụ án.”
Hứa Hủ rất đau lòng. Cô không lên tiếng, bởi vì cô hiểu dụng ý của Quý Bạch khi nhắc đến vụ án này.
Quý Bạch nhìn Hứa Hủ, anh cất giọng ôn hòa, ánh mắt rất kiên định: “Trên đời này đúng là tồn tại một số tội phạm có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, khiến chính nghĩa và công bằng không tài nào thực hiện được. Vụ án giết người này không có chứng cứ khác, bên Công an tỉnh sẽ nhanh chóng tuyên bố kết án. Tuy nhiên, so với thế hệ của thầy anh, chúng ta may mắn hơn nhiều. Mặc dù Lâm Thanh Nham không để lại một dấu vết và chứng cứ nào, nhưng chúng ta có chân dung tội phạm do em phác họa, thậm chí chúng ta biết hung thủ có khả năng là anh ta. Chúng ta sẽ không để anh ta có cơ hội hại người. Chúng ta sẽ không từ bỏ việc điều tra, cho đến khi định tội được anh ta mới thôi.”
***
Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ vẫn còn ở lại khu vực rừng núi, Lâm Thanh Nham đi cùng Diêu Mông tới Cục Cảnh sát lấy lời khai, sau đó về nhà ở thành phố Lâm.
Diêu Mông ngâm mình trong bồn tắm hồi lâu. Cô kỳ cọ sạch sẽ từng nấc da trên thân thể. Nước mắt cô đã khô cạn, chuyện xảy ra tối ngày hôm qua mơ hồ như một giấc mộng.
Không biết bao lâu sau, Diêu Mông ngẩng đầu, thấy Lâm Thanh Nham đứng tựa vào cánh cửa, gương mặt sáng sủa của anh ta toát ra một vẻ cao ngạo và lạnh nhạt bình thường không bao giờ gặp. Anh ta ngậm điếu thuốc, chỉ nhìn cô mà không lên tiếng.
Diêu Mông chẳng biết mở miệng thế nào. Cô lặng lẽ đứng dậy, rút khăn tắm cuộn vào người.
Một phút trôi qua, sau lưng Diêu Mông vang lên tiếng bước chân, Lâm Thanh Nham ôm chặt người cô từ phía sau. Anh ta cúi đầu hôn cô, hơi thở của anh ta có phần gấp gáp, nụ hôn tương đối mạnh mẽ. Bàn tay lớn của anh ta thò vào trong khăn tắm trên người cô, động tác rất thô bạo, hoàn toàn khác hẳn ngày thường.
Toàn thân Diêu Mông run rẩy, cô đẩy người Lâm Thanh Nham theo phản xạ có điều kiện.
Lâm Thanh Nham không tiếp tục nụ hôn, chỉ ôm chặt cô bất động: “Em là thiên thần của anh, không ai có thể vấy bẩn em. Đàm Lương chết rồi, về chuyện hắn đã làm với em, anh coi như chưa từng xảy ra.”
Trong lòng Diêu Mông rất chua xót, cô nghẹn ngào không thốt ra lời. Lâm Thanh Nham nói nhỏ bên tai cô: “Em có biết anh yêu em đến nhường nào hay không?”
***
Ba tháng sau.
Vào một ngày mùa đông, ánh mặt trời ấm áp, Hứa Hủ ngồi trong thư phòng của bố, xem tin tức địa phương trên internet. Ông Hứa bận rộn nấu nướng trong nhà bếp.
Tiêu đề bài báo là: “Tổ chuyên án của Công an tỉnh tuyên bố đã phá được vụ án liên hoàn làm nổ sân bay, một tên tội phạm chính đã lọt lưới, cảnh sát gấp rút truy bắt những tòng phạm còn lại.”
Bên dưới bài báo có ảnh minh họa, vô số cảnh sát áp giải phạm nhân. Sắc mặt ai nấy đều nghiêm túc, đặc biệt là người đứng ngoài cùng. Anh mặc áo khoác màu đen, thân hình cao lớn, diên mạo không rõ. Nhưng Hứa Hủ có thể nhận ra, đó chính là Quý Bạch. Cô bất giác mỉm cười.
Còn một tin tức khác liên quan đến ‘vụ án tên giết người Đàm Lương ở rừng rậm’. Hai tháng trước, Công an tỉnh đã tuyên bố kết thúc vụ án. Vụ án gây xôn xao dư luận ở thành phố Lâm một thời gian. Bây giờ dư luận đã lắng xuống, nhưng cuộc thảo l