Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.
iây, mở miệng: “Sếp, hôm qua Cục trưởng gặp em và Triệu Hàn, liền hỏi sao các cậu không đi điều tra vụ án gây nổ. Chúng em trả lời qua loa cho xong chuyện. Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục theo dõi Lâm Thanh Nham sao? Em thấy anh ta sắp không xong rồi.”
Đã ba tháng trôi qua kể từ khi xảy ra vụ án kẻ giết người hàng loạt. Ban đầu, Quý Bạch bố trí nhiều người luân phiên theo dõi Lâm Thanh Nham, đồng thời bảo vệ Diêu Mông. Nhưng sau đó, ngày càng xuất hiện nhiều vụ án khác, đặc biệt là vụ án gây nổ liên hoàn gần đây, cả đội hình sự bận tối mắt tối mũi. Vậy mà Quý Bạch vẫn kiên trì bố trí người theo dõi chặt chẽ Lâm Thanh Nham cả ngày lẫn đêm. Đến Cục trưởng cũng úp mở phê bình, còn Đại Hồ tỏ ra nghi hoặc như những người khác.
Quý Bạch trầm mặc trong giây lát rồi mở miệng: “Tiếp tục theo dõi, chúng ta không thể lơ là.”
Nơi Lâm Thanh Nham tiến hành điều trị là một bệnh viện ung bướu tư nhân trong thành phố. Bệnh viện vừa khí thế vừa sạch sẽ yên tĩnh, bình thường có rất ít bệnh nhân.
Buổi sáng ngày hôm nay, Đại Hồ bám theo xe riêng của Lâm Thanh Nham đến cổng bệnh viện ung bướu như thường lệ. Anh nhìn thấy Lâm Thanh Nham được hai người trợ lý đỡ xuống xe, đi vào trong bệnh viện. Lâm Thanh Nham đội một chiếc mũ dày, mặc áo khoác lông vũ màu đen. Trông anh ta vừa cao lớn vừa gầy guộc.
Đại Hồ ngồi trên ô tô một lúc, sau đó xuống xe đi vào bên trong. Bệnh viện này có tính chất như một câu lạc bộ tư nhân, không phải là hội viên không được phép vào trong. Có điều, nhân viên tiếp tân ở cổng đã quen mặt Đại Hồ từ lâu, anh giơ thẻ cảnh sát rồi đi thẳng vào bệnh viện.
Cho đến ngày hôm nay, việc Đại Hồ theo dõi giám sát Lâm Thanh Nham đã bị anh ta biết được. Dù sao, thân phận địa vị của Lâm Thanh Nham không phải tầm thường, mỗi lần ra ngoài đều có mấy người vệ sĩ trình độ cao đi cùng. Đại Hộ theo dõi ở cự ly gần nên không thể không bị phát hiện. Tuy nhiên, Đại Hồ cũng rất láu cá. Một lần bị vệ sĩ của Lâm Thanh Nham ngăn lại, anh quyết định đi thẳng đến trước mặt Lâm Thanh Nham và nói với anh ta: “Lâm tiên sinh, tuy vụ án Đàm Lương đã kết thúc nhưng để đề phòng hắn còn đồng bọn khác, có thể hãm hại Diêu Mông và người nhà của cô ấy, cũng chính là anh. Tôi nhận được lệnh bảo vệ anh. Hy vọng anh hợp tác với cảnh sát chúng tôi.”
Lâm Thanh Nham chỉ cười cười, xua tay ra hiệu vệ sĩ mặc kệ Đại Hồ.
Lâm Thanh Nham đi qua cánh cửa sang phòng bên cạnh. Một người trợ lý lập tức đi vào, cởi áo khoác, mỉm cười với bác sĩ: “Lâm phu nhân bảo tôi tìm bác sĩ hỏi thăm về bệnh tình của của Lâm tiên sinh.”
***
Đại Hồ ngồi ngoài hành lang một lúc. Nhìn thấy cô y tá từ phòng bệnh đi ra ngoài, anh gọi cô ta: “Cô ơi, bên trong thế nào rồi?”
Cô y tá biết anh, bĩu môi: “Còn đang kiểm tra, sao ngày nào anh cũng hỏi câu đó?”
Đại Hồ cười cười. Một lúc sau, anh đứng dậy đi đến bên cửa, nhẹ nhàng đẩy he hé cánh cửa. Cách một tấm bình phong, anh lờ mờ nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trên giường bệnh ở bên trong, dáng vẻ và quần áo chính là Lâm Thanh Nham. Bác sĩ đang vui vẻ trò chuyện với anh ta, giống hệt những ngày trước đó.
Đại Hồ lại lặng lẽ khép cửa, về chỗ cũ ngồi đợi.
***
Hứa Hủ khám thai tại một bệnh viện phụ sản trẻ em tư nhân ở gần nhà nhất. So với bệnh viện công, nơi này đương nhiên ít người hơn, nhưng vẫn phải xếp hàng. Cô và hộ lý Tiểu Lưu đợi ở bên ngoài phòng khám một lúc mới đến lượt.
Tiểu Lưu không đi theo vào trong, mà ở ngoài cửa chờ đợi. Bác sĩ nữ vô cùng ôn hòa, bảo Hứa Hủ nằm xuống giường bệnh, kéo màn gió, nghe nhịp tim thai. Sau đó, bác sĩ gật đầu: “Nhịp tim thai rất mạnh mẽ, rất tốt.” Chị ta quay người tìm đồ trên giá: “Tôi đi xuống tầng dưới lấy thuốc thử, cô chờ một lát.”
Hứa Hủ gật đầu.
Tiếng bước chân bác sĩ mỗi lúc một xa, Hứa Hủ nằm im, ngắm nhìn bầu trời xanh biếc ngoài cửa sổ, nóc tòa nhà đối diện còn lớp tuyết mỏng chưa kịp tan chảy. Trong lúc xuất thần, cô đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ ở bên ngoài tấm màn gió.
Tiếng bước chân không giống bác sĩ, cũng không giống Tiểu Lưu. Hứa Hủ ngoảnh đầu nhìn xuống đất.
Bên dưới tấm màn gió xuất hiện đôi chân nam giới. Đối phương đi giày da màu đen bóng loáng, mặc quần âu màu đen. Dưới ánh đèn sáng, thân hình cao lớn của anh ta nổi bật trên tấm màn gió màu trắng, anh ta đứng bất động.
Hứa Hủ hơi hoảng hốt, liền hét lớn tiếng: “Tiểu Lưu!”
“Ơi!” Tiểu Lưu gần như trả lời ngay tức thì, đồng thời chạy vào trong, vạch màn gió nhìn cô: “Có chuyện gì sao?”
Hứa Hủ không trả lời. Ánh mắt cô vượt qua người Tiểu Lưu, dừng lại ở một bác sĩ nam trẻ tuổi mặc áo blouse trắng đứng giữa phòng. Lúc này, nữ bác sĩ khám cho Hứa Hủ vừa vặn đi vào, mỉm cười cầm tập hồ sơ trên bàn đưa cho anh ta: “Cậu cầm lấy đi.”
Bác sĩ nam nhận tập hồ sơ đi ra ngoài. Hứa Hủ thở phào nhẹ nhõm. Đúng là thần kinh của cô quá căng thẳng nên mới sợ bóng sợ gió.
***
Hứa Hủ rời khỏi bệnh viện, đến trung tâm thương mại gần đó mua đồ, lúc này đã là buổi chiều. Tiểu Lưu vừa hát