Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.

ngâm nga vừa lái xe, Hứa Hủ ngồi ở ghế sau, cầm ảnh chụp siêu âm, ngắm thai nhi cuộn người lờ mờ trong tấm ảnh. Quý Bạch mà nhìn thấy nhất định sẽ rất vui mừng. Hứa Tuyển nhìn thấy, chắc chắn sẽ nói ‘Cháu tôi quả nhiên đẹp trai thật’.
Xe ô tô nhanh chóng về đến khu chung cư, Tiểu Lưu đi đỗ xe, Hứa Hủ đứng ở vườn hoa đợi chị ta, nhân tiện gọi điện cho anh trai, thông báo về kết quả khám thai như thường lệ.
Giọng nói Hứa Tuyển rất vui vẻ: “Em đến đâu rồi? Anh đang ở nhà em.”
Hứa Hủ ngẩng đầu nhìn cửa sổ nhà mình: “Em ở dưới nhà.”
“Ờ, kết quả kiểm tra tốt đấy chứ?”
“Rất tốt.” Hứa Hủ mỉm cười trả lời
“Đó là lẽ dĩ nhiên, đều do anh chăm sóc em tử tế. Mau lên nhà đi, anh mua ít quả anh đào tươi. Vừa xong công việc là bác mang đến cho cháu trai ngay.”
***
Thang máy từ từ đi lên trên. Trong thang máy chỉ có Hứa Hủ và Tiểu Lưu.
Một tiếng ‘đing’ vang lên, cửa thang máy mở ra. Điện thoại của Hứa Hủ bỗng đổ chuông, là Quý Bạch gọi tới.
“Em về đến nhà chưa?” Ngữ khí của anh vô cùng dịu dàng.
“Rồi.”
“Anh cũng vừa ra khỏi Cục Cảnh sát, đại khái nửa tiếng nữa về đến nhà.”
“Hôm nay anh về sớm thế?” Hứa Hủ hỏi.
Quý Bạch im lặng một giây, nói khẽ: “Hôm nay anh xin nghỉ sớm, nhớ chờ anh.”
Hứa Hủ không nhịn được cười: “Anh trai em cũng đang ở nhà.”
“Bảo anh ấy mau về đi.”
Sau khi cúp điện thoại, Quý Bạch ngước nhìn bầu trời trong xanh bên ngoài cửa xe, còn cả những tòa kiến trúc san sát, xe cộ đi lại trên đường phố không ngừng nghỉ. Khóe mắt anh tràn ngập ý cười.
Đây là lần thứ mấy anh lên kế hoạch cầu hôn Hứa Hủ?
Tuy nhiên Hứa Hủ nói đúng, khi tình cảm nồng cháy của thời kỳ yêu đương say đắm từ từ trầm lắng, anh càng nhận rõ trái tim mình.
Lần này, anh không chuẩn bị hoa tươi, cũng không có ánh trăng và dòng suối.
Đến chiếc nhẫn cũng không có nốt, bởi vì cô đã đeo trên tay.
Màn cầu hôn này rất sơ sài. Anh sẽ một mình đi đến trước mặt cô. Lời anh định nói cũng rất đơn giản:
“Hứa Hủ, sau chuyến đi công tác lần này, anh đột nhiên phát hiện một chuyện. Tháng này, anh có mười bảy ngày ở bên ngoài, chỉ còn lại mười ba ngày. Nhưng ngày nào anh cũng ở Cục Cảnh sát làm việc đến tối muộn. Anh thử tính rồi, thời gian ở riêng bên em tổng cộng lại cũng chỉ có ba ngày.
Em nói em cần suy nghĩ một năm mới quyết định có gả cho anh hay không. Nhưng tính như vừa rồi, dù một năm trôi qua, thời gian chúng ta ở bên nhau cũng chỉ mười mấy hai mươi ngày.
Hứa Hủ, anh không biết cần bao nhiêu thời gian mới có thể khiến em cảm thấy ‘nước chảy thành sông’. Cảnh sát hình sự là nghề nghiệp đã định phần lớn thời gian trong cuộc đời chúng ta giành cho người khác, chứ không phải đối tượng thân mật nhất của chúng ta. Vì vậy, trong cuộc đời có hạn này, anh không muốn lãng phí dù chỉ một ngày. Đối với anh, cùng em sống đến đầu bạc răng long mới là ‘nước chảy thành sông’ thực sự.”
***
Hứa Hủ cất điện thoại, cùng Tiểu Lưu đi đến cửa nhà.
Vừa mở cửa, cô nhìn thấy đôi giày của Hứa Tuyển, xếp gọn gàng ở huyền quan. Áo khoác lông cừu của anh vắt trên thành ghế sofa. Phòng khách không một bóng người, nhà bếp có tiếng nước chảy, chắc là Hứa Tuyển đang rửa quả anh đào.
Hứa Hủ nói với Tiểu Lưu: “Chị về trước đi, hôm nay chị vất vả rồi.”
Tiểu Lưu gật đầu, đặt túi đồ xuống đất rồi đóng cửa đi ra ngoài.
Hứa Hủ cởi áo khoác lông vũ, lấy kết quả siêu âm đặt lên bàn mới đi vào trong nhà.
Ánh nắng mùa đông chiếu qua cửa sổ phòng ăn, khiến đồ đạc và nền nhà được phủ một lớp ánh sáng mông lung, trông rất ấm áp và đẹp đẽ. Trên bàn ăn có một đĩa anh đào đã rửa sạch sẽ, vẫn còn đọng giọt nước.
Hứa Hủ lấy một quả anh đào bỏ vào miệng. Vừa định đi vào nhà bếp tìm Hứa Tuyển, cô đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường.
Khóe mắt cô hình như thấy một thứ trên lối vào phòng ngủ. Cô quay người, đi qua bức tường ngăn ở phòng ăn, liền bắt gặp đôi chân đàn ông lộ ra ở góc tường.
Hứa Hủ sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, vội vàng tiến lại gần. Cảnh tượng trước mắt khiến cô hồn bay phách lạc. Hứa Tuyển nằm úp sấp trên sàn nhà, giống như đang ngủ say. Nhưng sau gáy anh, máu tươi từ từ tuôn trào.
Huyệt thái dương của Hứa Hủ giật giật, viền mắt đau đến mức sắp nứt ra. Đúng lúc này, tiếng nước chảy trong nhà bếp dừng lại. Sau đó là tiếng bước chân đều đều.
Lâm Thanh Nham đứng tựa vào cánh cửa, mỉm cười nhìn Hứa Hủ: “Anh trai cô rất thương cô.”
***
Lúc nhận chiếc khăn tay có thuốc mê từ Lâm Thanh Nham, Hứa Hủ cố gắng đè nén nỗi đau trong lòng. Cô quay đầu nhìn Hứa Tuyển đang nằm dưới đất, cất giọng nhàn nhạt: “Anh gọi xe cấp cứu đi. Anh ấy luôn không được như ý, cả cuộc đời đều sống như vậy, việc gì anh phải giết anh ấy?”
Lâm Thanh Nham cười cười, không lên tiếng.
Để Hứa Hủ đã ngất xỉu vào ghế sau xe, lúc lái ô tô rời khỏi khu chung cư, Lâm Thanh Nham mới rút di động gọi cho trung tâm cấp cứu: “Ở đây có người bị thương nặng, địa chỉ là...”
***
Quý Bạch vừa về đến cổng khu chung cư, chuông điện thoại di động reo vang, là Đại Hồ gọi tới. Anh vội phanh kít xe, nhanh chóng bắt điện tho