Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
của Diêu Mông ở trường cảnh sát là xuất sắc, vì vậy ba người hình thành thứ bậc trên đường chạy như sau: Quý Bạch dẫn đầu, tiếp đến là Diêu Mông, cuối cùng tất nhiên là Hứa Hủ.
Hứa Hủ phát hiện, trong quá trình chạy, Diêu Mông thích phân cao thấp với Quý Bạch. Bởi vì Quý Bạch bỏ xa Hứa Hủ và Diêu Mông mấy vòng, vì vậy anh thường chạy lướt qua hai người. Những lúc như vậy, Diêu Mông sẽ tăng tốc, tựa hồ muốn kề vai sát cánh với Quý Bạch. Nhưng Diêu Mông cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì một đoạn đường, tốc độ từ từ chậm lại. Lúc đó, cô hơi ủ rũ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ hưng phấn, quay đầu cười cười với Hứa Hủ, gương mặt cô đỏ bừng bừng.
Còn Quý Bạch vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục giữ tốc độ của anh.
Mặc dù sợi thần kinh của Hứa Hủ thô đến mấy, khi dõi theo bóng hình của hai người ở phía xa xa, cô cũng cảm thấy hơi cô quạnh.
Bởi vì Diêu Mông có vẻ rất phấn chấn, Quý Bạch tràn đầy sức mạnh.
Còn cô thật sự giống con ốc sên, bò chậm chạp...
Đến khi Quý Bạch lại một lần nữa chạy vượt qua người Hứa Hủ, cô vô thức học theo Diêu Mông, thử tăng tốc độ. Ai ngờ mới chạy nhanh một bước, Quý Bạch liền quay đầu nhìn cô, ánh mắt có phần khinh thường: “Em nhiều sức lực lắm à?”
Hứa Hủ bất giác chạy chậm lại.
Sau khi chạy xong, Diêu Mông đề nghị đến quán Quảng Đông ăn sáng: “Chẳng phải sếp thích đồ điểm tâm của Quảng Đông như sủi cảo nhân tôm, cháo đậu đỏ, bánh củ cải hay sao? Em nghe nói quán đó không tồi, hôm nay để em mời.”
Quý Bạch gật đầu: “Đúng là không tồi, tôi thường đến quán đó.”
Hứa Hủ nghĩ thầm, mấy món này mình cũng thích ăn.
***
Quán ăn đúng là không tồi, vừa sạch sẽ vừa ấm áp. Không khí lan tỏa mùi thơm dìu dịu của thức ăn. Bởi vì thời gian còn sớm nên quán tương đối vắng vẻ. Ba người tìm một cái bàn ngồi xuống.
Lúc đợi đồ ăn, ba người trò chuyện khá rôm rả. Nhưng chủ yếu là Diêu Mông và Quý Bạch nói chuyện, Hứa Hủ im lặng lắng nghe.
Đối với Diêu Mông, Quý Bạch luôn giữ bộ dạng thoải mái, khóe mắt từ đầu đến cuối ẩn hiện ý cười, ngữ khí không nghiêm khắc như bình thường. Thỉnh thoảng anh còn nói đùa một hai câu, khiến Diêu Mông ôm miệng cười vui vẻ.
Nhưng khi nói với Hứa Hủ, ngữ khí của Quý Bạch nếu không lạnh lùng cũng là giọng điệu ra lệnh.
“Ngồi ngây ra đó làm gì?”
“Đưa thực đơn cho tôi.”
Hứa Hủ phát hiện ra điều này, cô hơi ỉu xìu nhưng không nghĩ ngợi nhiều bởi cô đã quen.
Thật ra, từ ngày đầu tiên tiếp xúc, Quý Bạch cố ý nghiêm khắc với Hứa Hủ, nhằm mục đích rèn giũa ngạo khí của cô. Sau này, cách nói chuyện của anh trở thành thói quen tự nhiên. Nhìn bộ dạng ngơ ngơ thật thà của cô, anh có cảm giác rất tốt.
Ăn một lúc, Diêu Mông đứng dậy: “Em đi quán bên cạnh mua trà sữa. Quán đó tự nấu nên rất ngon.”
Bàn ăn chỉ còn lại Hứa Hủ và Quý Bạch. Hai người cầm tờ báo của quán ăn, không ai nói chuyện với ai.
Đọc một lúc, Hứa Hủ đột nhiên cảm thấy điều bất thường. Cô ngẩng đầu, Quý Bạch đã buông tờ báo, dõi mắt về sau lưng cô, thần sắc của anh lãnh đạm.
Hứa Hủ quay đầu, liền nhìn thấy Diệp Tử Kiêu mặc bộ đồ thể thao màu trắng, hai tay bỏ vào túi quần, sắc mặt tái nhợt.
Hôm nay, Diệp Tử Kiêu đặc biệt dậy sớm, chưa đến tám giờ đã tới sân tập. Nhưng trên sân tập không hề xuất hiện bóng dáng của Hứa Hủ. Không đạt được mục đích, anh ta hơi thất vọng nên lái xe đi vòng vòng ở khu vực phụ cận. Ai ngờ anh ta vô tình bắt gặp Hứa Hủ và một người đàn ông đang ăn sáng.
Tiến lại gần mới thấy, đồ ăn sáng của Hứa Hủ và người đàn ông y hệt, đến tờ báo trên tay hai người cũng như nhau. Người đàn ông ăn hết đồ trên bàn, Hứa Hủ chủ động đứng dậy đi lấy thêm giúp anh ta. Người đàn ông không hề nhìn cô, thản nhiên ăn tiếp.
Vào thời khắc này, khi quay đầu nhìn thấy Diệp Tử Kiêu, Hứa Hủ lập tức chau mày, ánh mắt bộc lộ rõ tia không vui.
Diệp Tử Kiêu cười cười, tiến lại gần kéo ghế ngồi xuống. Anh ta không để ý đến Quý Bạch mà chỉ nhìn Hứa Hủ chằm chằm, khóe miệng nhếch lên: “Em đã có bạn trai thì nên nói thẳng. Tuy tôi cứ lăn xả vào em nhưng cũng không đến nỗi làm kẻ thứ ba.”
Hứa Hủ nhíu mày: “Bạn trai?”
Diệp Tử Kiêu liếc Quý Bạch, Quý Bạch cũng nhìn anh ta bằng ánh mắt lãnh đạm. Nhưng trong con mắt của Diệp Tử Kiêu, người đàn ông này thể hiện thái độ kiêu ngạo, thậm chí có ý thách thức.
Thật ra, nếu Hứa Hủ ngồi cùng một người đàn ông vừa lùn vừa xấu, Diệp Tử Kiêu không đến nỗi tức giận như vậy, cũng chưa chắc đã suy đoán theo hướng quan hệ nam nữ.
Anh ta luôn xác định, trong số những người theo đuổi Hứa Hủ, chắc chắn không ai xuất sắc hơn anh ta. Vì vậy, khi bị Hứa Hủ từ chối, tuy tức giận nhưng anh ta vẫn tràn đầy lòng tin.
Bây giờ gặp Quý Bạch, lòng tin của Diệp Tử Kiêu bị lung lay. Người đàn ông trước mặt vừa cao lớn vừa tuấn tú, khí chất không tầm thường, bộ dạng trầm ổn lão luyện. Hơn nữa, bầu không khí giữa Hứa Hủ và anh ta có một sự ăn ý khó diễn tả. Ngoài ra, nếu không phải là quan hệ thân thiết, liệu Hứa Hủ có tự tay rót nước bưng trà cho người khác?
Suy nghĩ này khiến anh ta đau nhói trong lòng. Hứa Hủ luôn đối xử lạnh n