Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342292

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2292 lượt.

hạt với anh ta, trong khi cô lại dịu dàng ngoan ngoãn trước người đàn ông khác.
Bắt gặp ánh mắt của Diệp Tử Kiêu, Hứa Hủ biết anh ta đã hiểu lầm: “Anh ấy là cấp trên của tôi.”
Diệp Tử Kiêu cất giọng chế giễu: “Vì vậy anh ta là Cục trưởng Cục Cảnh sát?” Diệp Tử Kiêu không tin người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai này là cấp trên của Hứa Hủ.
Hứa Hủ cau mày.
Diệp Tử Kiêu khoanh tay tựa người vào thành ghế phía sau, nhìn chằm chằm Hứa Hủ mà không lên tiếng. Quý Bạch cũng thản nhiên quan sát hai người.
Có lẽ tổ hợp ba người và bầu không khí giữa bọn họ rất kỳ lạ, hai người khách mới vào và nhân viên trong quán đều dõi mắt về phía bọn họ.
Hứa Hủ không thích nhất là cảm giác bị người khác nhòm ngó và phỏng đoán như bây giờ. Cô cũng không muốn tranh cãi với Diệp Tử Kiêu trước mặt đám đông. Trong lòng cô rất sốt ruột, thế là cô nói: “Quả thực anh đã hiểu lầm, anh ấy không phải là bạn trai của tôi. Tôi và anh không thích hợp, tôi và anh ấy cũng không thích hợp. Sự trách móc của anh bây giờ không có một chút ý nghĩa nào.”
Hứa Hủ vừa dứt lời, Diệp Tử Kiêu ngây người, Quý Bạch nhướng mắt nhìn cô, ánh mắt vô cùng thâm trầm.






Một người bạn cùng lớn lên phát biểu, sở dĩ cho đến giờ Quý Bạch vẫn độc thân, là do con mắt của anh quá khắt khe, quá cay độc.
Quý Bạch không tán thành cũng chẳng phủ nhận, nhưng có một điều chắc chắc, người phụ nữ của anh phải là độc nhất vô nhị, như báu vật hi hữu trên đời.
Vậy mà hôm nay, anh lại bị cô học trò nhỏ của mình ‘ruồng rẫy’ anh ngay trước mặt mà không hề do dự.
Cảm giác này... vô cùng kỳ diệu.
Quý Bạch đích thân hướng dẫn Hứa Hủ mấy tuần. Về cơ bản, anh rất hài lòng về cô học trò nhỏ của mình. Cô thông minh, chăm chỉ, yên tĩnh, vừa mắt, làm bất cứ việc gì cũng không cần nhắc nhở lần thứ hai. Có lúc anh chưa nói hết câu, cô đã hiểu ý anh. Thỉnh thoảng, cô còn phát biểu quan điểm khiến anh không khỏi sửng sốt.
Bầu không khí tựa hồ càng trở nên kỳ dị hơn trước đó.
Đúng lúc này, cửa quán ăn kêu ‘ding dong’ một tiếng, Diêu Mông xách ba cốc trà sữa đi vào. Nhìn thấy Diệp Tử Kiêu, cô hơi bất ngờ nhưng biết ý không lên tiếng, mà ném ánh mắt dò hỏi về Hứa Hủ.
Diệp Tử Kiêu ngây người khi thấy Diêu Mông, sau đó anh ta lại nhìn Quý Bạch.
Hứa Hủ nói câu đó, Diệp Tử Kiêu tự nhiên hết tức giận, sắc mặt biến đổi nhanh hơn lật sách. Anh ta tươi cười vừa nói vừa giơ tay về phía Quý Bạch: “Xin lỗi, tôi đã hiểu nhầm. Tôi là Diệp Tử Kiêu.”
Quý Bạch liếc Diệp Tử Kiêu, sắc mặt không thay đổi, bắt tay anh ta: “Quý Bạch.”
Diệp Tử Kiêu khựng lại, nhưng không tỏ ra tức giận. Anh ta đảo mắt qua đống bát đĩa trên bàn, cười nói: “Hôm nay tôi thất lễ, nên để tôi mời các vị.”
Diệp Tử Kiêu vừa định rút ví tiền, Quý Bạch tươi cười: “Không cần, ghi vào hóa đơn của tôi.” Anh thường đến đây ăn nên rất thân quen với ông chủ quán. Anh đã đặt trước một khoản tiền, để mỗi lần khỏi thanh toán phiền phức.
Diệp Tử Kiêu mỉm cười nhìn Hứa Hủ, ánh mắt anh ta có phần giả ngốc và lấy lòng. Hứa Hủ thầm thở dài, đứng dậy: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”
Diệp Tử Kiêu cầu còn chẳng được, anh ta lập tức đứng dậy, kéo ghế giúp Hứa Hủ.
Hai người đi ra khỏi quán, đến lúc này Diêu Mông mới mở miệng: “Túi xách của bạn ấy vẫn ở đây.”
“Cô ấy còn quay về.” Quý Bạch đáp lời.
“À.” Diêu Mông cầm cái thìa khuấy cốc trà sữa.
Hai người im lặng một lúc, Diêu Mông nhoẻn miệng cười: “Đúng rồi, sếp, gần đây em cũng muốn tập luyện. Nếu là em, mỗi ngày phải chạy mấy vòng?”
“Bao nhiêu cũng được.”
“Ồ, nhưng Hứa Hủ chạy mười vòng, chắc em không thể ít hơn bạn ấy?”
Lúc này, Quý Bạch mới nhướng mắt nhìn cô.
Diêu Mông quả thực là cô gái rất xinh đẹp, gương mặt trắng nõn phơn phớt hồng như thoa phấn. Đôi mắt cô to tròn long lanh, nhìn anh không một chút e dè, ánh mắt cô sáng ngời, lấp lánh chờ mong.
Quý Bạch tươi cười: “Một cảnh sát hình sự xuất sắc cần phân bổ hợp lý thời gian của mình. Hứa Hủ yếu về mặt thể lực nên mới phải bỏ nhiều thời gian vào việc tập luyện. Thể trạng của em xuất sắc, do đó em nên dành càng nhiều thời gian cho chuyên ngành và vụ án, em đừng hỏi tôi kiến thức cơ bản này.”
***
Hứa Hủ và Diệp Tử Kiêu đi ra sân tập. Tới bãi cỏ không một bóng người, Hứa Hủ mở miệng: “Tôi sẽ không thay đổi quyết định, anh khỏi cần tốn công vô ích. Hiện tại, anh đã gây nhiều phiền phức cho tôi. Tôi hy vọng lần này anh có thể nghe lọt tai lời tôi nói.”
Diệp Tử Kiêu không lập tức trả lời, anh ta ngoảnh đầu sang một bên châm điếu thuốc, lặng lẽ dõi mắt về đám người đang chạy bộ dưới ánh mặt trời. Một lúc sau, anh ta lên tiếng: “Em nói em không thích loại hình như tôi, tại sao?”
Hứa Hủ trầm mặc vài giây mới trả lời: “Điều này không cần lý do.”
Diệp Tử Kiêu quay người, thân hình cao lớn của anh ta ép sát Hứa Hủ: “Vậy tôi là loại hình như thế nào?”
Hứa Hủ buộc phải lùi lại phía sau một bước. Cô chưa kịp trả lời, Diệp Tử Kiêu tiếp tục mở miệng: “Hứa Hủ, có phải em cho rằng bản thân em rất thông minh, rất