Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2273 lượt.
phát từ cơ sở tình cảm đúng không?
Tóm lại, tại sao tôi phải chấp nhận một người đàn ông làm việc tùy hứng, thiếu sự nhẫn nại, vào thời điểm then chốt không thể gánh vác trách nhiệm, đồng thời có khả năng lên giường với phụ nữ bất cứ lúc nào?”
***
Sau khi rời khỏi sân tập, Hứa Hủ chậm rãi đi về quán ăn Quảng Đông.
Trong lòng cô không mấy dễ chịu.
Mặc dù cô đã sớm có nhận định như vậy về Diệp Tử Kiêu nhưng trực giác luôn mách bảo cô, không nên nói ra những lời đó, bởi vì sẽ khiến người khác bị tổn thương.
Bất cứ người nào cũng có khuyết điểm, nếu phóng to khuyết điểm, ai cũng sẽ biến thành kẻ tồi tệ. Hơn nữa, bản thân Diệp Tử Kiêu không phải người xấu. Thậm chí về cơ bản, anh ta là người đàn ông xuất sắc.
Nhưng nếu không nói rõ nguyên nhân từ chối Diệp Tử Kiêu, có lẽ anh ta sẽ tiếp tục đeo bám. Hơn nữa, việc suýt nữa bị Diệp Tử Kiêu cưỡng hôn đã chọc giận Hứa Hủ, khiến cô không thể kiềm chế.
Hứa Hủ ủ rũ đẩy cửa quán ăn. Lúc này bên trong đã tương đối đông người. Quý Bạch vẫn nhàn hạ ngồi ở nguyên vị trí.
“Diêu Mông đâu rồi?” Hứa Hủ hỏi.
“Cô ấy về trước rồi.” Quý Bạch đáp.
“À.” Hứa Hủ cầm túi xách để trên ghế. Cô biết Quý Bạch cố tình đợi cô quay về: “Cám ơn anh.”
Quý Bạch đứng dậy, Hứa Hủ đi theo sau. Anh không nói chuyện, cô cũng không lên tiếng. Hai người cách nhau một bước chân, trầm mặc đi ra ngoài.
Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống đường phố sạch sẽ. Hứa Hủ ngẩng đầu liền bắt gặp hình bóng giống thân cây thẳng tắp của Quý Bạch, che khuất tầm mắt của cô. Bước chân anh bình ổn, không nhanh không chậm.
Không hiểu tại sao, chỉ lặng lẽ bước đi như vậy, tâm trạng hỗn loạn của Hứa Hủ nhanh chóng tan biến, thay vào đó là cảm giác yên bình và ấm áp.
Hai người đi tới nhà xe. Họ tự lấy xe, sau đó đường ai nấy đi.
Hứa Hủ quay sang Quý Bạch, chào tạm biệt như thường lệ: “Quý đội, hẹn gặp vào ngày mai.”
Quý Bạch đã dự liệu, Hứa Hủ sẽ không có bất cứ lời giải thích nào về việc ‘ruồng rẫy’ anh. Nhưng gương mặt cô lúc này vô cùng thản nhiên, không một chút ngượng ngập...
“Em đã từng suy nghĩ đến vấn đề chúng ta có thích hợp hay không?” Quý Bạch đột nhiên cất giọng trầm thấp.
Hứa Hủ ngẩn người.
Trước đó cô nói như vậy, là bởi vì cô không có ý định tìm bạn trai làm nghề cảnh sát, nên Quý Bạch đương nhiên không thích hợp. Bây giờ anh hỏi câu đó, dù chậm hiểu đến mấy, Hứa Hủ cũng biết, cách nói của cô rõ ràng là ‘tự đa tình’.
Vừa định lên tiếng giải thích, Hứa Hủ liền bắt gặp ý cười nhàn nhạt trong đôi mắt đen của Quý Bạch.
“Chuyện đó...” Hứa Hủ chưa kịp nói hết câu, Quý Bạch đã quay người bước đi.
***
Diệp Tử Kiêu phóng xe như bay về nhà. Nhìn những tấm biển báo trên đường cao tốc vùn vụt lùi về phía sau, trái tim anh ta phảng phất cũng thay đổi theo cảnh sắc, trở nên phẫn nộ, trở nên chán nản và không biết làm thế nào.
Trên đời này chưa từng có một người phụ nữ nào chỉ trích anh ta nặng nề như vậy, từng câu từng chữ có sức mạnh ngàn cân, không một chút nể tình.
Từ nhỏ, Diệp Tử Kiêu đã là ‘ông trời con’. Hoàn cảnh gia đình khiến anh ta và đám người giống anh ta hiểu cách đối nhân xử thế, cũng biết làm thế nào để càng mưu cầu lợi ích, sống vinh quang trên đầu người khác hơn những người cùng độ tuổi.
Lời nói của Hứa Hủ tựa mũi dao sắc nhọn, đâm một nhát vào trái tim Diệp Tử Kiêu, xé rách vỏ bọc ngụy trang tiền bạc hoa lệ, khiến anh ta sau khi hầm hầm tức giận, đột nhiên cảm thấy không một mảnh giáp che thân.
Bởi vì những điều cô nói hoàn toàn chính xác. Bởi vì từ đáy sâu tâm hồn, Diệp Tử Kiêu cũng biết anh ta là loại người thế nào.
Một tiếng đồng hồ sau, Diệp Tử Kiêu về đến nhà. Tất cả mọi người đều có mặt ở nhà, gồm bố anh ta, vợ chồng anh cả, vợ chồng chị hai, vợ chồng chị ba, còn có Diệp Tử Tịch. Bắt gặp gương mặt u ám của Diệp Tử Kiêu, chị ba tươi cười: “Ai lại gây chuyện với đại thiếu gia nhà chúng ta thế?”
Diệp Lan Viễn cất giọng nghiêm nghị: “Lại đây ăn cơm.”
Diệp Tử Kiêu chỉ nhìn Diệp Tử Tịch, thanh âm của anh ta khô khốc: “Hôm đó, thành thực xin lỗi chị.”
Diệp Tử Tịch còn đang nghi hoặc, Diệp Tử Kiêu đã quay người bỏ đi.
Buổi tối, Diệp Tử Kiêu nhận được điện thoại của mấy người bạn, gọi anh ta đi quán bar ‘Dạ Sắc’. Quán bar này có rượu ngon gái đẹp, là nơi ưa thích nhất của đám con trai nhà giàu.
Lúc đến nơi, Diệp Tử Kiêu đã khôi phục tâm trạng bình thường, chỉ là không cười nói như mọi ngày. Một người bạn thấy anh ta không mấy hào hứng, liền nháy mắt với cô gái ngồi bên cạnh. Cô gái này là con gái nhỏ của một doanh nghiệp gia tộc khác trong thành phố, thích Diệp Tử Kiêu từ lâu. Cô gái nâng ly rượu: “Diệp thiếu, đã ra ngoài chơi thì nên quên hết chuyện không vui. Anh cứ như vậy khiến em rất đau lòng.”
Diệp Tử Kiêu nhìn gương mặt mơ hồ và thân hình đầy đặn của cô gái, trong đầu anh ta bất chợt bật ra câu nói của Hứa Hủ: “Tại sao tôi phải chấp nhận người đàn ông như anh?”
Anh ta lập tức ôm cổ cô gái, phủ môi hôn cô ta.
Sau đó, hai người đi thuê phòng. Lúc điên cuồng giải phóng dục vọng trên người cô gái, Diệp Tử