XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.

Kiêu nghĩ thầm: ‘Hứa Hủ, em nói rất đúng, tôi chính là người đàn ông như vậy. Em khiến tôi rất khó chịu, rất đau lòng.’
***
Ngày hôm sau thời tiết rất đẹp, khi Hứa Hủ đến sân tập, bầu trời đã hiện lên màu xanh lam trong vắt, giống tấm vải lụa bao phủ xuống mặt đất.
Trong quá trình chạy bộ, Hứa Hủ hơi phân tâm. Cô từng nghĩ đến chuyện gọi điện cho Diệp Tử Kiêu, an ủi anh ta một câu. Nhưng lại nhớ đến tính cách kiêu ngạo của anh ta, lúc này mà gọi điện có khi đổ thêm dầu vào lửa, nói nhiều vô ích, thôi thì xem xét tình hình rồi tính sau.
Đến khi chạy vòng thứ hai, Hứa Hủ nhìn thấy Quý Bạch ở phía trước đột nhiên dừng lại, cúi đầu nghe điện thoại. Bắt gặp tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của anh, Hứa Hủ bất chợt nhớ đến câu nói của anh ngày hôm qua.
Cô nghe Triệu Hàn nói Quý Bạch rất ghét bị con gái bám dính, xem ra cần giải thích với anh, cô không phải mơ mộng viển vông. Cô nói không thích hợp, là bởi vì thân phận cảnh sát của anh. Về con người thật của anh, cũng coi là một người đàn ông làm kỹ thuật, có ngoại hình và thể trạng xuất chúng, ý chí kiên định, tư duy nhạy bén...
Những kết luận này vụt qua đầu óc Hứa Hủ. Cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, đằng sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Ở giây tiếp theo, Hứa Hủ cảm thấy một thân thể đầy mùi mồ hôi và tỏa nhiệt lượng nhanh chóng tiến lại gần cô. Không đợi cô quay đầu, cổ áo bị siết chặt, đôi chân vẫn đang chạy lập tức phanh lại. Hứa Hủ đã bị Quý Bạch kéo cổ áo.
“Anh làm gì vậy?” Hứa Hủ chau mày, đồng thời quay đầu.
Gương mặt Quý Bạch đầy mồ hôi, thần sắc anh nặng nề, đôi mắt đen tỏa khí lạnh.
“Mau đi theo tôi. Ở nhà số 3 đường Dược Mã, núi Lâm An vừa phát hiện thi thể một người phụ nữ.”
Hứa Hủ giật mình. Quý Bạch ngừng một giây rồi nói tiếp: “Người chết là Diệp Tử Tịch.”






Ánh nắng ban mai rọi chiếu, núi Lâm An yên tĩnh như một bức họa.
Miền nam nhiều núi sông, nơi này là một ngọn núi thấp rất bình thường ở ngoại ô thành phố Lâm. Núi Lâm An cũng chưa khai thác du lịch. Nên nếu không xảy ra vụ án mạng, đến người bản địa như Hứa Hủ cũng không biết trên sườn núi có ngôi biệt thự sang trọng như vậy.
Khi Quý Bạch và Hứa Hủ đến nơi, đã có mấy người cảnh sát khu vực ở hiện trường. Người thuộc đội hình cảnh thành phố vẫn đang trên đường tới đây.
Rừng cây thấp thoáng, con đường nhỏ trải đá cuội màu trắng nối thẳng đến ngôi biệt thự. Ngôi biệt thự chiếm diện tích rất rộng, xung quanh có tường bao và cánh cổng sắt lớn. Một người cảnh sát khu vực báo cáo: “Hệ thống giám sát an ninh của ngôi biệt thự đã bị phá hỏng hoàn toàn. Lúc chúng tôi đến nơi, cổng sắt không đóng.”
Quý Bạch gật đầu, dẫn Hứa Hủ đi vào bên trong.
Hứa Hủ và Quý Bạch đều đưa mắt theo ngón tay chỉ của anh ta. Một người đàn ông ngồi dưới chân tường trắng toát. Kể từ lúc bọn họ vào nhà, người đàn ông vẫn giữ nguyên tư thế hai tay ôm đầu, không hề nhúc nhích.
Hứa Hủ giật mình: “Diệp Tử Kiêu?”
Người đàn ông lập tức ngẩng đầu nhìn Hứa Hủ. Chỉ một đêm không gặp, gương mặt tuấn tú của người đàn ông hoàn toàn mất tinh thần, đôi mắt đỏ ngầu: “Hứa Hủ...”
“Là cậu ta gọi điện báo cảnh sát.” Người cảnh sát giải thích.
Diệp Tử Kiêu hốt hoảng nhìn Hứa Hủ và Quý Bạch tiến lại gần anh ta. Lúc này, anh ta mới phát hiện toàn thân tê liệt, khó có thể động đậy.
“Diệp tiên sinh, cậu hãy nói tất cả những điều cậu biết cho chúng tôi.” Quý Bạch lên tiếng.
Diệp Tử Kiêu gật đầu, ánh mắt anh ta dừng lại ở khuôn mặt Hứa Hủ. Đôi mắt đen láy của cô tựa hồ vụt qua một tia thương cảm. Trái tim Diệp Tử Kiêu run lên, anh ta lẩm bẩm: “Hứa Hủ, Tử Tịch chết rồi... Chị ấy chết rồi, chị ấy không còn nữa...”
Hứa Hủ ngồi xổm xuống trước mặt Diệp Tử Kiêu. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói rành rọt từng từ một: “Tôi biết anh rất buồn. Anh hãy bình tĩnh và kể cho chúng tôi mọi điều anh biết.”
Thanh âm bình thản của Hứa Hủ chứa đựng một sức mạnh yên định, vỗ về trái tim vô cùng đau đớn của Diệp Tử Kiêu. Trước cái chết của người thân, thái độ lạnh lùng cự tuyệt và những lời nói đau thấu xương của Hứa Hủ trước đó đều chẳng là gì cả.
Diệp Tử Kiêu chưa bao giờ có khao khát mãnh liệt ôm Hứa Hủ vào lòng, chưa bao giờ khao khát được hít hơi thở mềm mại giá lạnh của cô như lúc này...
Anh ta lặng lẽ cuộn chặt bàn tay, sau đó rút điện thoại di động từ túi quần: “Tôi nhận được tin nhắn của chị ấy.”
Hứa Hủ nhận điện thoại, vừa đọc tin nhắn cô liền ngẩn người, lập tức đưa cho Quý Bạch.
“Đến nhà số 3 đường Dược Mã núi Lâm An cứu chị.” Người gửi tin nhắn là Diệp Tử Tịch, thời gian là 22 giờ 17 phút tối qua.
“Cậu đến nơi này lúc mấy giờ?” Quý Bạch hỏi, Hứa Hủ cũng nhìn Diệp Tử Kiêu.
Trước đó, cảnh sát khu vực đã hỏi anh ta vấn đề này, nhưng khi lặp lại câu trả lời, thanh âm của Diệp Tử Kiêu vẫn run run: “Tôi ngủ say, mãi đến năm giờ sáng mới đọc tin nhắn.” Anh ta không che giấu nỗi ân hận, bởi nếu anh ta đọc tin nhắn sớm hơn, Diệp Tử Tịch có thể được cứu thoát.
“Không ai có khả năng dự tính mọi chuyện.”