Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
hỉ là cố sống cố chết chống đỡ. Quý Bạch muốn gia tăng áp lực, để công phá phòng tuyến tâm lý của Diệp Tiếu.
Tiếp theo, thủ pháp thẩm vấn của Quý Bạch ác chiến ngoài sức tưởng tượng của Hứa Hủ.
Quý Bạch ném túi vật chứng đựng điện thoại di động của Trương Sĩ Ung lên bàn, cất giọng lạnh lùng: “Sim điện thoại liên lạc của Diệp Tử Tịch và Trương Sĩ Ung có cài mật mã, chị biết mật mã đó.”
Sắc mặt Diệp Tiếu vẫn vô cảm.
Quý Bạch không đợi chị ta mở miệng, nói tiếp: “Tính cách của Trương Sĩ Ung tương đối mạnh mẽ, tình nhân của anh ta sẽ cài đặt mật mã như thế nào? Mấy chữ số cuối điện thoại di động của anh ta? Ngày sinh của anh ta? Một nhóm chữ số mà anh ta ưa thích?” Diệp Tiếu hơi biến sắc mặt, Quý Bạch gật đầu: “Xem ra là nhóm chữ số anh ta ưa thích.”
Thần sắc Diệp Tiếu tái nhợt, nhưng Quý Bạch vẫn không tha cho chị ta: “Chị nhắn tin dụ Trương Sĩ Ung đến hiện trường gây án nhằm mục đích gì? Để anh ta nhìn thấy thi thể của tình nhân? Hay là khiến anh ta cũng không tránh khỏi diện bị tình nghi?” Quan sát vẻ mặt Diệp Tiếu, Quý Bạch đưa ra kết luận: “Có lẽ vì cả hai mục đích.”
Sắc mặt Diệp Tiếu ngày càng khó coi, mười đầu ngón tay của chị ta đan chặt vào nhau. Quý Bạch nhìn chị ta chằm chằm: “Nhất thời kích động gửi tin nhắn xong mới phát hiện máy di động là vấn đề nan giải. Phải làm thế nào? Để ở đó? Cảnh sát sẽ điều tra ra chị có mặt ở hiện trường. Mang về nhà? Chị lại không dám. Cuối cùng với tâm lý ăn may, chị ném nó đi. Núi Lâm An rộng lớn như vậy, ném nó vào một góc nào đó, cảnh sát chưa chắc đã tìm ra.”
Viền mắt Diệp Tiếu đỏ hoe, chị ta ngẩng đầu nhìn Quý Bạch: “Anh nói gì, tôi nghe không hiểu.”
Giọng nói Quý Bạch càng lạnh hơn: “Không hiểu? Tất nhiên, chị cũng biết đường xóa sạch dấu vân tay trên điện thoại di động. Cho dù bị chúng tôi tìm thấy, cũng chẳng thể chứng minh điều gì.”
Diệp Tiếu vẫn lặng thinh. Ai ngờ Quý Bạch lập tức chuyển đề tài: “Lúc chị lấy máy di động từ tay nạn nhân, chị có bị dính vết máu không?”
Diệp Tiếu chấn động, một nỗi kinh hãi bao trùm toàn thân. Quý Bạch nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch của chị ta, tiếp tục lên tiếng: “Vết thương chí mạng của Diệp Tử Tịch là ở ngực, nhưng không lập tức dẫn đến tử vong. Theo phản xạ có điều kiện, Diệp Tử Tịch nhất định dùng tay ôm ngực để cầm máu. Sau đó, chị ta cầm điện thoại nhắn tin cầu cứu, máy di động chắc chắn sẽ bị dính máu. Lúc chị lái xe trở về, vô lăng có bị dính máu không? Tất nhiên, chị sẽ phát hiện ra vết máu và lau chùi sạch sẽ. Nhưng với kỹ thuật giám định của cảnh sát, trong vòng một tiếng đồng hồ có thể phát hiện vết máu còn sót lại. Diệp Tiếu, chị muốn đợi kết quả giám định mới chịu nói thật hay mở miệng ngay bây giờ?”
Cả người Diệp Tiếu hóa đá, sắc mặt như tro tàn. Gương mặt xinh đẹp của chị ta trắng bệch đờ đẫn chẳng khác nào tượng đá. Trầm mặc một lúc, chị ta giơ hai tay ôm mặt, từng giọt nước mắt rơi lã chã.
Quý Bạch không tiếp tục ép Diệp Tiếu, anh mở cửa đi ra ngoài, cho chị ta thời gian suy nghĩ.
Lúc này, Hứa Hủ mới bừng tỉnh từ thế tấn công dễ như trở bàn tay của Quý Bạch. Cô lập tức đứng dậy đi theo anh, bên ngoài tụ tập rất đông người. Hóa ra mọi người đều ở phòng ngoài theo dõi từ lúc nào.
Quý Bạch cùng Lão Ngô đi về một bên bàn bạc trao đổi, trong phòng chỉ có tiếng nấc nghẹn của Diệp Tiếu. Mọi người đều trầm mặc, không khí có vẻ đè nén. Một lúc sau, Triệu Hàn bật ra một câu: “Sếp đúng là nhanh, chuẩn, tàn nhẫn thật đấy.”
Mười phút sau, Diệp Tiếu đề nghị gặp Quý Bạch.
Một lần nữa đối diện với cảnh sát, sắc mặt Diệp Tiếu vẫn rất khó coi. Nhưng cả người chị ta dường như đã bình tĩnh trở lại. Đôi mắt không một chút sinh khí của chị ta bộc lộ một tia dứt khoát nào đó.
“Tôi nhận tội, người là do tôi giết.”
“Tôi thuê thám tử tư, điều tra ra Tử Tịch có quan hệ bất chính với Sĩ Ung. Nếu là người phụ nữ khác, tôi có thể nhẫn nhịn, nhưng đó là em họ của tôi. Hôm đó, tôi đến biệt thự của Tử Tịch tìm cô ta. Chúng tôi xảy ra tranh chấp, tôi lỡ tay giết chết cô ta. Lúc đó, tôi rất hoảng sợ, nhưng chợt nhớ tới vụ án lưỡi dao, tôi đã dùng lưỡi dao rạch vào người cô ta, sau đó xử lý sạch sẽ hiện trường.”
“Lúc bấy giờ, cô ta còn chưa chết. Nhân lúc tôi không để ý, cô ta đã gửi tin nhắn cho Tử Kiêu. Tôi... sau đó tôi nhắn tin cho Sĩ Ung, tôi muốn kéo cả Sĩ Ung vào vụ này.”
***
Trời vừa sáng, đội hình cảnh lập tức cử người đến nhà, văn phòng và xe ô tô của Diệp Tiếu để tìm kiếm chứng cứ. Đúng như nhận định của Quý Bạch, cảnh sát sử dụng phương pháp giám định tia tử ngoại, đã tìm ra vết máu của Diệp Tử Tịch trên vô lăng xe ô tô của Diệp Tiếu.
Việc Diệp Tiếu nhận tội phủ định suy đoán hung thủ có hai người của Quý Bạch. Một cấp dưới hỏi Quý Bạch, liệu có cần thẩm vấn Trương Sĩ Ung, bởi anh ta có khả năng là đồng phạm. Quý Bạch nói không cần.
Buổi chiều, Cục trưởng gọi Quý Bạch tới văn phòng, ném bao thuốc lá ngon cho anh: “Cậu khá thật đấy, tốc độ phá án ngày càng nhanh hơn.”
Quý Bạch cất bao thuốc vào túi áo, trả lời: “Cám ơn Cục trưởng, nhưng vụ án vẫn chưa đượ