Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

đến ngôi biệt thự lúc 24 giờ, vì vậy anh ta không phải là hung thủ. Dựa theo nội dung tin nhắn và đống quần áo anh ta chưa kịp xử lý, lời khai của anh ta về cơ bản đáng tin cậy, anh ta đúng là bị gọi đến ngôi biệt thự.
Tiếp theo, Diệp Tiếu cũng không phải là hung thủ. Căn cứ vào camera giám sát và lời khai của chị ta, thời gian chị ta ở hiện trường chưa đến một tiếng đồng hồ. Trong thời gian ngắn như vậy, một người phụ nữ như chị ta không thể nào hoàn thành một loạt hành động, bao gồm giết người, phá hoại hệ thống giám sát an ninh, đâm thêm vài nhát dao vào nạn nhân, xử lý sạch sẽ hiện trường. Hơn nữa, cũng không thể giải thích hai loại vết thương trên thi thể nạn nhân, cũng không có chuyện Trương Sĩ Ung đến sau bồi thêm mấy nhát dao. Theo hình ảnh từ camera giám sát trên đường, khi Trương Sĩ Ung đến nơi, Diệp Tiếu đã rời đi. Anh ta kiếm đâu ra dao rọc giấy ở vùng núi heo hút lúc nửa đêm?
Một khi hai người xuất hiện tại hiện trường vào khoảng thời gian xảy ra vụ án không phải là hung thủ, vậy thì chúng ta cần quay lại giả thiết ban đầu, xem chỗ nào xảy ra sai sót.
Chúng ta phán đoán thời gian Diệp Tử Tịch tử vong đều căn cứ vào kết quả giám định và tin nhắn cầu cứu do chị ấy gửi đi lúc 22 giờ 17 phút. Nhưng trong lời khai của Diệp Tiếu, chị ta nói buổi tối hôm đó rất lạnh, trong nhà bật điều hòa. Điều này rất kỳ lạ, bây giờ là mùa xuân, ban đêm tương đối lạnh, nếu bật điều hòa cũng nên bật chiều nóng mới đúng, tại sao Diệp Tiếu lại có ấn tượng bên trong rất lạnh? Nhiệt độ xuống thấp có thể trì hoãn phán đoán về thời gian tử vong của thi thể. Như vậy, nhiều khả năng Diệp Tử Tịch chết trước 21 giờ.
Tối nay thời tiết u ám, dự báo có mưa. Trong lúc quan sát hiện trường, Hứa Hủ đã nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp ở bên ngoài. Khi hai người đi ra cửa ngôi biệt thự, mưa lớn như trút nước. Rừng cây và ngọn núi càng mờ mịt trong mưa gió.
Hứa Hủ run cầm cập, lấy từ túi xách một chiếc ô gấp nhỏ rồi quay sang hỏi Quý Bạch: “Anh có mang ô không?”
Quý Bạch cầm cái túi bên trong có chiếc ô nặng trịch, nhưng anh bình thản lắc đầu: “Không mang.”
Diện tích của ngôi biệt thự khá lớn. Từ cửa ra vào cũng phải đi bộ mấy chục mét mới tới bãi đỗ xe. Hứa Hủ mở ô đưa cho Quý Bạch, sau đó cô đứng sát vào người anh.
Mặt đất trơn trượt, nước chảy xối xả, tiếng mưa rơi rào rào. Quý Bạch một tay cầm ô, cùng Hứa Hủ vai kề vai đi trong cơn mưa lớn. Cô hơi cúi thấp đầu, để lộ cái cổ mảnh khảnh, gương mặt nghiêng bình tĩnh.
Bây giờ là lúc thân thể hai người gần gũi nhất trong mấy ngày qua, nhưng Quý Bạch không cảm thấy trong lòng ngứa ngáy như mọi bữa. Anh ngược lại có cảm giác thanh thản dễ chịu, đến mức anh không muốn làm gì phá vỡ giây phút này.
Mặc dù Quý Bạch gần như giơ chiếc ô về phía Hứa Hủ, nhưng bờ vai nhỏ nhắn của cô vẫn lộ ra bên ngoài, trên đó đã dính vài giọt nước mưa.
Bên tai là tiếng mưa dày đặc như nhịp trống, giọt nước mưa từ sợi tóc lặng lẽ chảy xuống, phảng phất chảy vào lòng Quý Bạch. Quý Bạch đặt tay lên vai Hứa Hủ, nhẹ nhàng ôm cô kéo sát vào người anh.
Hứa Hủ đang cúi đầu bước đi, bỗng nhiên bờ vai cô nặng trĩu, một luồng khí nóng quen thuộc lại bao vây người cô, khiến cô hơi sững sờ.
Đây hoàn toàn là phản ứng từ trực giác, một ý nghĩ từng bị cô phủ nhận giống sợi lông vũ lướt qua trái tim cô.
Hứa Hủ ngoảnh đầu, liền nhìn thấy tóc Quý Bạch đã bị ướt, mái tóc đen ngắn bết vào trán, đôi mắt thâm trầm của anh đang nhìn cô chăm chú.
Bốn mắt chạm vào nhau. Bàn tay ôm vai Hứa Hủ của Quý Bạch không động đậy. Ánh mắt cô sáng ngời, cho thấy rõ sự dò xét và nghiên cứu, phảng phất muốn tìm ra đầu mối nào đó từ đáy mắt của anh.
Trầm mặc vài giây, Quý Bạch lên tiếng: “Còn ngây ra đó làm gì? Ô nhỏ như vậy, em đi chậm cả hai chúng ta đều bị cảm bây giờ. Đi nhanh lên.”
“Vâng.”
Hai người tăng tốc độ.
Tuy nhiên, Hứa Hủ không thờ ơ như Quý Bạch tưởng. Đi thêm vài bước, cô mới cảm nhận bàn tay mạnh mẽ đặt trên vai và lồng ngực ấm áp của anh. Toàn thân cô có một cảm giác không thoải mái khó diễn tả, tim cũng đập nhanh hơn.
Hai người đi đến chỗ đỗ ô tô, Quý Bạch mới buông tay: “Em mau lên xe đi.”
Ba giờ sáng, Quý Bạch đưa Hứa Hủ về nhà. Lúc rời đi, thần sắc của anh vẫn hết sức bình thường.
Hứa Hủ lên giường, nghĩ đến ‘chứng cứ quan trọng’ mà Quý Bạch nhắc tới, cô mơ mơ màng màng thiếp đi lúc nào không hay. Ở một giây phút nào đó, cô bất chợt tỉnh giấc, hình ảnh hiện ra trước mắt cô đầu tiên là gương mặt nghiêng anh tuấn cương nghị của Quý Bạch và thân hình cao lớn của anh. Dường như hình bóng của anh đã khắc sâu trong lòng cô, không thể xóa nhòa.
Hứa Hủ cho rằng Quý Bạch không có biểu hiện bất thường. Tuy bề ngoài anh có vẻ nghiêm khắc nhưng trên thực tế, anh luôn quan tâm đến cấp dưới. Lúc đó trời mưa to, chiếc ô lại nhỏ, nếu đổi lại là Triệu Hàn hoặc Diêu Mông, có lẽ anh cũng chăm sóc như với cô.
Suy nghĩ này khiến Hứa Hủ cảm thấy, người không bình thường chính là bản thân cô. Rõ ràng chỉ là cái ôm xuất phát từ tình hữu nghị của anh, sao dư vị vẫn còn đọng mãi, cứ n