Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342331
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.
c phá.”
***
Tuy Quý Bạch chưa tuyên bố vụ án kết thúc, nhưng so với mấy ngày trước sứt đầu mẻ trán, hôm nay đội hình cảnh đều tỏ ra phấn chấn vô cùng. Khi Quý Bạch đi vào văn phòng, nhiều người nôn nóng nhìn anh. Quý Bạch đảo mắt một vòng rồi lãnh đạm đi vào phòng làm việc của mình.
Quý Bạch vừa ngồi vào vị trí, liền thấy Hứa Hủ đi vào phòng. Cô kéo ghế, ngồi xuống, đồng thời mở miệng: “Em muốn phát biểu ý kiến, vụ án này vẫn chưa xong.”
Quý Bạch vống đang trầm tư. Nghe cô nói vậy, anh nhướng mắt nhìn cô, khóe miệng mỉm cười, trong lòng rất ấm áp.
Chúng ta tâm linh tương thông như vậy, nếu không theo đuổi được em thì thật không phải đạo.
Lại một lần nữa nhìn thấy Quý Bạch và Hứa Hủ, Diệp Tiếu đã bớt đi vẻ căng thẳng, ánh mắt chị ta xuất hiện tia cảnh giác.
Quý Bạch đưa cho chị ta điếu thuốc, chị ta nói khẽ: “Cám ơn.” Ngón tay kẹp điếu thuốc vẫn hơi run run.
“Lời khai trước đó quá giản lược, hy vọng chị hợp tác, kể lại tỉ mỉ một lần cả quá trình xảy ra tối ngày hôm đó.” Quý Bạch lên tiếng.
Diệp Tiếu nhướng đôi mắt sưng húp: “Tôi chẳng có gì để nói, những điều tôi nhớ, tôi đã khai cả rồi.”
Quý Bạch phảng phất không nghe thấy lời từ chối của Diệp Tiếu, anh hỏi thẳng: “Lúc đến hiện trường, chị có nhìn thấy xe hoặc người khác rời khỏi nơi đó?” Diệp Tiếu cụp mi: “Không có.”
“Tôi không nhớ thời gian đến và đi chính xác, tôi không nhìn đồng hồ. Đại khái tôi đến ngôi biệt thự vào lúc mười giờ hơn, khoảng mười một giờ hơn rời đi.”
***
Lời khai lần này của Diệp Tiếu không hoàn hảo như trước đó. Gặp vấn đề không thể trả lời, chị ta liền nói không nhớ, hoặc là trầm mặc.
Ra khỏi phòng thẩm vấn, Hứa Hủ vỗ cánh tay Quý Bạch: “Thầy ơi, em có một số suy nghĩ mơ hồ, chúng ta cùng thảo luận đi.”
Quý Bạch quay đầu, liền bắt gặp gương mặt nhợt nhạt của Hứa Hủ. Hốc mắt cô lõm sâu, đồng tử vốn trong veo xuất hiện tia máu.
Anh suýt nữa quên mất, anh không ngủ bao lâu, cô cũng không ngủ bấy lâu.
“Được thôi.” Quý Bạch nhìn Hứa Hủ: “Ngày mai thảo luận, bây giờ em hãy về nhà ngủ một giấc.”
Hứa Hủ ngẩn người: “Nhưng em...”
“Về nhà ngay lập tức, nửa tiếng sau tôi sẽ gọi điện thoại về nhà em kiểm tra.”
***
Hứa Hủ không phải là người cố chấp, tuy không cam lòng nhưng cô vẫn ngoan ngoãn về nhà đi ngủ. Quý Bạch tranh thủ chợp mắt hai ba tiếng đồng hồ ở văn phòng, sau đó anh lấy chìa khóa lái xe về núi Lâm An.
Lúc này, trời đã tối hẳn. Ngôi biệt thự nằm giữa rừng cây rậm rạp tối như hũ nút, sắc trời u ám không một vì sao. Cảnh tượng này khiến người khác tự dưng liên tưởng đến hôm xảy ra vụ án. Trong ngôi biệt thự rốt cuộc có bao nhiêu người tay nhuốm máu tươi, bao nhiêu người im miệng không nói.
Đêm tối thanh lãnh khiến Quý Bạch càng trầm tĩnh và tỉnh táo hơn. Anh bật cầu dao điện, đặt chân lên cầu thang lạnh lẽo đi vào trong ngôi nhà.
Quý Bạch ở phòng khách một tiếng đồng hồ, kết hợp giữa lời khai và biểu cảm của từng người, cuối cùng bộ não của anh cũng sắp xếp lại toàn bộ manh mối. Cục diện đã trở nên rõ ràng, điều này khiến Quý Bạch thả lỏng tinh thần. Anh định lên tầng trên xem xét rồi quay về thành phố.
Tầng hai vô cùng tĩnh mịch, tất cả vẫn giữ nguyên hiện trạng như lúc xảy ra vụ án. Quý Bạch đang đứng trước tủ quần áo trầm tư, đột nhiên nghe tiếng bước chân khe khẽ ở dưới nhà.
Kẻ nào xuất hiện ở hiện trường gây án?
Quý Bạch rón rén đi xuống cầu thang, thò đầu quan sát bên dưới. Ở giây tiếp theo, một người luôn bình tĩnh trước mọi tình huống như anh đột nhiên toát mồ hôi lạnh.
Bởi vì anh thấy một bóng hình đang ngồi ngay chỗ có thi thể của Diệp Tử Tịch, người đó hơi tựa đầu vào ghế sofa, bất động.
Sau khi bị lạc một nhịp tim, Quý Bạch lập tức nhận ra người đó là ai. Người đó nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt kinh ngạc: “Thầy?”
Bắt gặp vẻ mặt kỳ lạ của Quý Bạch khi anh tiến lại gần, Hứa Hủ không thể ngờ chính cô đã khiến anh sợ hãi. Tưởng Quý Bạch tức giận khi cô không về nhà đi ngủ, cô cất giọng thành khẩn: “Em đã ngủ bốn tiếng đồng hồ, đủ rồi.”
Quý Bạch: “Em ngồi ở đây nghiên cứu vụ án?”
Hứa Hủ chau mày: “Phân tích người bị hại thông qua phân tích hành vi xảy ra ở hiện trường, em muốn thử xem sao.”
Quý Bạch liếc Hứa Hủ một cái, cô bé này cũng to gan thật đấy.
***
Quý Bạch đã có kết luận nên không cần ở lại ngôi biệt thự. Nhưng Hứa Hủ xuất hiện ở đây, tất nhiên tình thế sẽ khác. Còn lâu mới đến lúc trời sáng, Quý Bạch nói: “Em xem đi, tôi đợi em rồi chúng ta cùng xuống núi.”
Hứa Hủ gật đầu, cô không tiếp tục ngồi ở chỗ có vết phấn khoanh tròn thi thể, mà bắt đầu đi quanh phòng khách xem xét: máy điều hòa, bàn uống trà lộn xộn... Hứa Hủ đang đứng trước lò vi sóng, đột nhiên cảm thấy bên cạnh có hơi thở nóng hổi. Cô ngoảnh đầu, Quý Bạch không biết đứng cạnh cô từ lúc nào, anh cũng quan sát lò vi sóng.
“Có phát hiện gì không?” Quý Bạch cất giọng trầm trầm.
Hứa Hủ đáp: “Em đang xem.”
Quý Bạch không lên tiếng. Hứa Hủ lại tiếp tục mở tủ bếp