Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.
cảm giác vừa mát lạnh vừa mềm mại, khiến vết thương hơi nhói đau cũng trở nên dễ chịu.
Quý Bạch sờ điện thoại, bắt đầu điều chỉnh chế độ quay phim.
Hứa Hủ phát hiện Quý Bạch giơ điện thoại hướng về phía cô, lập tức lên tiếng: “Anh làm gì vậy?”
Quý Bạch nhìn gương mặt hơi chau mày của Hứa Hủ trên màn hình, bình thản trả lời: “Tôi đang xem tin tức. Tin tức quốc tế.”
Buổi sáng sớm, bầu trời mờ tịt, không khí trong lành, Hứa Hủ lái xe trên con đường vắng vẻ.
Hôm qua Quý Bạch nói, để vài ngày sau tập thể dục buổi sáng cũng không sao. Cô tưởng bản thân được nghỉ ngơi thoải mái. Ai ngờ sau khi vụ án kết thúc, đồng hồ sinh học lập tức hoạt động trở lại. Năm giờ sáng ngày hôm nay, cô tự động mở mắt, đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Thôi thì thuận theo tự nhiên.
Bây giờ là đầu mùa hè, trời hửng sáng từ sớm. Đến cổng sân tập, Hứa Hủ đã nhìn thấy vô số người tập thể dục chạy qua trước mặt cô. Hứa Hủ đảo mắt một vòng quanh sân tập theo thói quen, nhưng không phát hiện ra bóng dáng Quý Bạch. Sau đó, cô bắt đầu chạy chầm chậm.
Hôm nay, Quý Bạch thức giấc đúng giờ. Sau nhiều năm làm nghề cảnh sát, anh đã thích ứng với việc ngày đêm đảo lộn, thể lực kiệt quệ trong quá trình phá án. Nhưng khi vụ án kết thúc, anh có thể ngay lập tức quay lại lịch làm việc và nghỉ ngơi bình thường.
Xem ra, anh cần hành động lặng lẽ và thiết thực hơn.
Kết thúc việc chạy bộ, hai người ngồi ở phòng họp nhỏ, phơi nắng đọc báo ăn sáng như thường lệ.
Quý Bạch đột nhiên hỏi: “Việc rèn luyện sức mạnh và môn bắn súng của em thế nào?”
Hứa Hủ trả lời: “Ngày nào em cũng rèn luyện sức mạnh ở nhà. Cuối tuần này, em định đi tập bắn súng.”
Quý Bạch không lên tiếng. Một lúc sau, anh cách tờ báo, hỏi giọng bình thản: “Em có gặp khó khăn gì về kỹ thuật bắn súng không?”
Hứa Hủ biết anh là tay súng số một của thành phố Lâm, nhưng ‘giết gà không cần đến dao mổ trâu’, vì vậy cô không định làm phiền anh: “Cám ơn thầy, tạm thời không có. Cuối tuần em đã hẹn Triệu Hàn, nhờ anh ấy dạy em.”
Quý Bạch liếc cô một cái: “Kỹ thuật bắn súng của Tiểu Triệu không tồi, hãy chăm chỉ học tập cậu ấy.”
***
Công việc trọng tâm của ngày hôm nay là kết thúc vụ án Diệp thị. Triệu Hàn cùng Hứa Hủ lại tiến hành ghi chép lời khai của Diệp Cẩn về chi tiết vụ án.
Diệp Cẩn tỏ thái độ hợp tác. Chỉ là so với vẻ trầm tĩnh của ngày hôm qua, chị ta rất tiều tụy, viền mắt đỏ hoe và sưng húp.
Kết thúc buổi ghi chép, Hứa Hủ đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, Diệp Cẩn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Hứa Hủ.
“Nếu cô là tôi, cô có làm như vậy không?”
Hứa Hủ ngẩn người, trầm mặc trong giây lát, trả lời: “Không.”
Diệp Cẩn nở nụ cười rất nhạt, gật đầu. Sau đó chị ta nói: “Tôi có thể nói chuyện riêng với cảnh sát Quý?”
Ra khỏi phòng thẩm vấn, Triệu Hàn hỏi: “Tại sao chị ta lại hỏi em câu đó?”
Hứa Hủ đáp khẽ: “Bởi vì chị ta cảm thấy em giống chị ta.”
***
Khi Quý Bạch vào phòng thẩm vấn, Diệp Cẩn không lập tức mở miệng. Chị ta nhìn Quý Bạch, nhưng ánh mắt phảng phất dõi về một nơi rất xa: “Tối qua, tôi chợt nghĩ đến một khả năng.”
Quý Bạch lặng thinh.
Ánh mắt Diệp Cẩn vụt qua một tia sáng tỏ: “Xem ra cậu cũng nghĩ như tôi. Vì vậy, cậu sẽ không để ‘hắn’ thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật đấy chứ?” Tuy thần sắc Diệp Cẩn tương đối lạnh lùng, nhưng đáy mắt chị ta bộc lộ tia mong chờ.
Quý Bạch gật đầu: “Không đâu.”
Diệp Cẩn nở nụ cười thư thái.
Quý Bạch vừa rời khỏi phòng thẩm vấn, Đại Hồ đi đến báo cáo: “Người nhà họ Diệp đến rồi.”
Quý Bạch nhìn qua cửa sổ. Ánh nắng chiếu sáng cả sân trước Cục Cảnh sát. Trương Sĩ Ung, Diệp Tử Kiêu, Ngô Tạ và những người khác của Diệp gia đang từ thảm cỏ xanh đi vào. Sắc mặt ai nấy hết sức nặng nề, có người viền mắt đỏ hoe.
Quý Bạch xuống dưới tầng một đón bọn họ.
Sau khi gật đầu chào hỏi mọi người, Quý Bạch quay sang Trương Sĩ Ung: “Trương tiên sinh, tôi muốn nói chuyện với anh?”
Trương Sĩ Ung mặc comple chỉnh tề, sắc mặt u ám. Anh ta nhìn Quý Bạch, gật đầu. Diệp Tử Kiêu đưa mắt dõi theo hai người đàn ông đi xa, trầm mặc không lên tiếng.
Nơi đỗ xe ở đằng sau tòa nhà Cục Cảnh sát không một bóng người, Quý Bạch châm điếu thuốc, hít một hơi.
“Quý đội trưởng muốn nói chuyện gì?” Trương Sĩ Ung cười nhạt như không.
Quý Bạch nhướng đôi mắt đen, lặng lẽ quan sát anh ta. Ánh mắt của Quý Bạch khiến Trương Sĩ Ung giật mình.
Sau đó, Quý Bạch cất giọng từ tốn: “Phòng điều tra tội phạm kinh tế đã điều tra tất cả tài khoản của Diệp Tử Tịch lúc sinh thời, phát hiện một số dữ liệu bất hợp pháp. Có một công ty tài chính chuyên làm sổ sách giấy tờ thay chị ta. Nhưng công ty tài chính đó là công ty ma. Phía cảnh sát chúng tôi cũng không phát hiện ra khoản đầu tư khổng lồ bị thâm hụt đó.”
Trương Sĩ Ung cười nhạt.
Quý Bạch nói tiếp: “Bốn người con của Diệp gia đều xuất hiện ở hiện trường gây án buổi tối hôm xảy ra vụ án, ba người sắp vào tù.” Anh nhìn thẳng vào Trương Sĩ Ung: “Trương tiên sinh, anh cho rằng đây chỉ là