Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.
ghĩ đến là tâm trạng cô lại xao động?
Cuối cùng, Hứa Hủ không ngủ được, cô chống cằm chùm chăn ngồi trên giường ngẫm nghĩ, cô là người phụ nữ thể trạng khỏe mạnh, gần đây thường xuyên chú ý đến thân thể nam tính của Quý Bạch, có khả năng do hormone trong thời kỳ sinh lý gây ra.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Hủ đến Cục Cảnh sát. Khi chạm mặt Quý Bạch, Hứa Hủ lại nghĩ đến vấn đề hormone nên thái độ của cô rất thản nhiên: “Thưa thầy, em nghĩ ra chứng cứ quan trọng rồi.”
Bởi vì Quý Bạch không có ý định nhanh chóng bộc lộ tình cảm nên anh cũng điềm nhiên như thường lệ. Anh gật đầu mỉm cười: “Tốt.”
***
Diệp Cẩn lập tức được mời đến Cục Cảnh sát.
Quý Bạch không thẩm vấn chị ta ngay, mà để chị ta ngồi một mình trong phòng thẩm vấn.
Thời gian mỗi giây mỗi phút trôi qua, ngoài trời ngày càng nắng gắt, phòng thẩm vấn nhỏ yên tĩnh nóng bức. Diệp Cẩn mặc bộ váy áo công sở màu đen, thân hình gầy guộc ngồi thẳng. Chị ta hơi cúi mặt, bộ dạng yên tĩnh chờ đợi.
Thái độ trấn tĩnh kỳ lạ của Diệp Cẩn khiến mấy người cảnh sát vốn không nghi ngờ chị ta cũng nảy sinh sự nghi hoặc.
Triệu Hàn nói: “Hết khôn dồn đến dại, chị ta cố tình làm ra vẻ bình tĩnh, ngược lại càng khiến người khác hoài nghi.”
Quý Bạch đưa mắt nhìn Diệp Cẩn qua lớp kính: “Không phải, chị ta bình tĩnh là bởi vì chị ta đã sớm lường trước kết quả ngày hôm nay.”
Mọi người đều ngây ra, đồng thời quan sát Diệp Cẩn, tâm trạng của bọn họ lúc này thật khó hình dung.
Cuối cùng, đồng nghiệp đi đến Diệp thị tìm chứng cứ cũng mang đến tin vui. Quý Bạch cầm báo cáo giám định, cùng Lão Ngô đi vào phòng thẩm vấn.
Diệp Cẩn ngẩng đầu, vẻ mặt chị ta bình thản và ôn hòa. Nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc bén của Quý Bạch, chị ta hơi sững sờ, đáy mắt vụt qua tia u ám.
Bên ngoài phòng thẩm vấn, một cảnh sát cảm thán: “Người phụ nữ này thật không đơn giản.”
Sau khi hỏi một số câu cơ bản, Quý Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Từ bảy giờ đến mười giờ tối hôm xảy ra vụ án, chị ở đâu?”
Cùng một câu hỏi, nhưng lần này Diệp Cẩn trầm mặc.
Quý Bạch nói tiếp: “Thật ra ngay từ đầu, tôi đã nghi ngờ, một tội phạm có thể xử lý gọn gàng hiện trường như vậy chắc cũng biết, dấu vết lưu lại hiện trường càng ít, mức độ nguy hiểm sẽ càng thấp. Tại sao hung thủ lại có hành động thừa thải là dùng dao rọc giấy ngụy tạo hiện trường? Trừ khi tên tội phạm muốn che đậy dấu vết càng rõ ràng hơn.”
Diệp Cẩn lặng lẽ nhìn Quý Bạch, không lên tiếng.
“Diệp Tử Cường thích sưu tầm dao quân đội Thụy Sĩ. Trên móc chìa khóa của anh ta nếu có một con dao cao cấp sản xuất với số lượng có hạn đặt từ Thụy Sĩ cũng là điều bình thường, nhưng anh ta lại không có.” Quý Bạch cất giọng từ tốn: “Loại dao díp này để lại vết cắt đặc thù, ở thành phố Lâm chắc hiếm người đặt mua loại dao cao cấp đắt tiền từ nước ngoài. Điều này có thể dễ dàng điều tra ra.”
Thần sắc Diệp Cẩn hơi thay đổi, khóe miệng chị ta ẩn hiện nụ cười khổ sở.
Quý Bạch nói tiếp: “Diệp Tử Cường rất nóng tính và dễ kích động, trong quá khứ từng tham gia vụ ẩu đả bạo lực. Vì vậy, anh ta có khả năng lỡ tay giết chết Diệp Tử Tịch, sau đó dùng con dao Thụy Sĩ tạo thành vết thương như ‘vụ án lưỡi dao’, nhằm đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát. Tối hôm đó, chị và anh ta vừa vặn gọi điện thoại bàn công việc. Có lẽ Diệp Tử Cường kể chuyện vừa xảy ra với chị, anh ta để lại dấu vết rõ ràng như vậy, chị đành phải tìm cách bổ cứu, dùng dao rọc giấy thật sự che đậy vết thương do con dao Thụy Sĩ gây ra. Nửa đêm nửa hôm đi đâu kiếm dao rọc giấy? Chị quản lý bộ phận hành chính của công ty, vào kho lấy dao rọc giấy là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Diệp Cẩn tiếp tục trầm mặc.
“Tất nhiên, sau đó chị buộc phải thay đổi dữ liệu của kho đồ dùng văn phòng phẩm để che giấu vụ việc. Nhưng chúng tôi đã lấy được số liệu của nhà cung cấp đồ dùng văn phòng cho Diệp thị. Sau khi đối chiếu, chúng tôi phát hiện, buổi tối hôm xảy ra vụ án, kho chứa đồ dùng văn phòng đúng là thiếu đi năm con dao rọc giấy. Chúng tôi cũng tìm ra đoạn băng ghi hình từ camera giám sát của công ty, tầm chiều tối ngày hôm đó, chỉ một mình chị vào kho đồ dùng văn phòng phẩm. Hơn nữa...” Ánh mắt lạnh lùng của Quý Bạch chiếu thẳng vào người Diệp Cẩn: “Thành phần cấu tạo của mỗi con dao thuộc nhà máy sản xuất khác nhau, lô hàng khác nhau đều có điểm khác biệt. Theo kết quả giám định, dao rọc giấy cắm trên người Diệp Tử Tịch thuộc cùng một lô sản phẩm với những con dao chứa trong kho của công ty chị.”
Lúc này, Diệp Cẩn ngẩng đầu. Chị ta bình tĩnh nhìn Quý Bạch, đồng thời mở miệng: “Trên thực tế, hôm nay các anh không đến tìm tôi, tôi cũng sẽ chủ động đi Cục Cảnh sát.”
Ngừng một giây, chị ta nói khẽ: “Tôi không thể để tiểu Tiếu gánh tội thay chúng tôi.”
Cũng giống như những gia tộc lớn khác, giữa các thành viên của Diệp gia có một thế cân bằng về lợi ích, tình cảm và quyền lực. Thế cân bằng này không thể hiện rõ ràng, nhưng hết năm này đến tháng khác, mỗi người đều có vai diễn của mình.
Diệp Lan Vi