Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2620 lượt.
é mất tích, bố mẹ cô đi nhiều nơi trong cả nước tìm kiếm con gái. Nghe nói điều kiện kinh tế của bọn họ không tốt, sau khi dùng hết tiền để dành, bọn họ đã đi ăn xin. Sáng sớm hôm nay, chúng tôi đã liên lạc với bọn họ, chắc ngày mai họ sẽ đến nơi.”
Quý Bạch và Diêu Mông không lên tiếng, Tô Mục đưa ra một tập ảnh chụp hiện trường.
Trên ảnh, một thiếu nữ nằm cuộn người ở khu đất trống trước mặt. Cô gái mặc áo phông và quần bò bạc phếch, đầu chảy đầy máu, nhưng vẫn có thể nhìn ra dung mạo trắng trẻo thanh tú.
Tô Mục nói: “Chúng tôi đã hỏi người dân địa phương nhưng chẳng có ai từng gặp nạn nhân trước đó. Có lẽ hôm qua nạn nhân mới được đưa đến thôn làng này. Trên người nạn nhân có nhiều vết thương cũ. Cánh tay và cổ có vết tích bị đánh đập và giãy giụa. Quần áo nạn nhân lộn xộn, thắt lưng còn không cài tử tế. Ngoài ra, chúng tôi phát hiện dấu chân của một người đàn ông khác ở hiện trường. Chúng tôi nghi ngờ là của kẻ buôn người hoặc người mua cưỡng hiếp không xong nên giết chết nạn nhân.”
***
Ánh nắng ngày càng gay gắt, cảnh sát địa phương đều yên lặng và sốt ruột chờ đợi ở vòng ngoài. Dân làng vừa hiếu kỳ vừa hưng phấn khi thấy hai cảnh sát trẻ tuổi xinh đẹp từ thành phố về điều tra.
Vừa nhận được tin báo, Tô Mục lập tức ra lệnh cảnh sát của thôn phong tỏa hiện trường. Bởi vì thời gian xảy ra vụ án là buổi tối, nơi này tương đối hẻo lánh nên dấu chân của kẻ tình nghi được bảo vệ nguyên vẹn. Quý Bạch ngồi xổm xuống bên hàng dấu chân quan sát một lúc mới mở miệng: “Căn cứ vào độ dài và độ sâu của dấu chân, có thể suy đoán kẻ tình nghi cao từ 1m65 đến 1m75, lúc xảy ra vụ án, hắn đi đôi giày da.”
Diêu Mông ngồi xuống cạnh anh, bắt đầu ghi chép. Tô Mục cũng cầm giấy bút ghi nhanh phán đoán của Quý Bạch.
Quý Bạch nói tiếp: “Tuổi từ mười tám đến ba mươi, thể hình hơi mập mạp, cân nặng trên 80 kg. Lúc xảy ra vụ án, vai trái của hắn đeo một cái túi nặng.”
Diêu Mông và Tô Mục đều ngẩn người, Tô Mục hỏi: “Tại sao?”
Quý Bạch vẫn chăm chú quan sát dấu chân, đồng thời từ tốn giải thích: “Bàn chân trước dùng lực đều đặn, bước đi vững vàng, đây là đặc điểm dấu chân của người trẻ tuổi. Nếu là người có tuổi, vết ma sát ở gót chân và bùn đất mang theo sẽ càng rõ ràng hơn. Ngoài ra, biên độ bước chân của người đàn ông này không lớn, nhưng nhịp bước tương đối rộng, góc mở tương đối lớn, đây là đặc điểm bước đi của người mập mạp. Dựa vào tỷ lệ giữa độ dài và độ sâu của bước chân cũng có thể phán đoán ra điểm này.”
“Túi xách thì sao?” Diêu Mông hỏi.
Quý Bạch chỉ tay vào dấu chân trái: “Mỗi dấu chân của chân trái đều sâu hơn chân phải, điều này có hai khả năng, một là kẻ tình nghi bị thọt, hai là trên vai vác đồ nặng. Nhưng dấu chân của cả hai bàn chân đều có mức độ rõ nét như nhau, chứng tỏ mức độ mài mòn của cả hai gót giày là tương đồng. Như vậy, kẻ tình nghi không phải bị thọt, mà hắn vác túi nặng.”
Nghe xong, Diêu Mông và Tô Mục đều rất hưng phấn. Tô Mục tìm thấy manh mối, lập tức dùng bộ đàm thông báo cho đồng nghiệp ở vòng ngoài triển khai công việc truy tìm kẻ tình nghi. Những cảnh sát khác đều tấm tắc khen ngợi.
Quý Bạch đi men theo bờ ruộng một đoạn, nói tiếp: “Nạn nhân và kẻ tình nghi cùng đi đến hiện trường gây án. Dấu chân của hai người song song, dùng lực đều đặn, không có dấu vết bỏ chạy hay vùng vẫy.” Nói xong, anh liền chỉ tay về phía dấu chân được khoanh tròn bảo vệ ở bên phải: “Kia là dấu chân của ai?”
Tô Mục trả lời: “Là người đi báo cảnh sát. Anh ta tên Trương Tráng Chí, bốn mươi lăm tuổi, người bản xứ.”
Quý Bạch đi qua bên đó, chắp hai tay sau lưng quan sát dấu chân một lúc. Sau đó anh ngẩng đầu nhìn Tô Mục: “Hãy lập tức tìm ông ta. Ông ta không chỉ là người đi báo cảnh sát, còn là kẻ mua nạn nhân. Rất có khả năng ông ta đã gặp hung thủ.”
Thông tin này vừa truyền ra ngoài, đám cảnh sát vô cùng phấn chấn, dân làng bàn tán sôi nổi.
***
Quý Bạch, Diêu Mông và Tô Mục ngồi trong phòng thẩm vấn của công an huyện bật đèn sáng. Trương Tráng Chí nhanh chóng được đưa đến nơi.
Đây là một nông dân vừa gầy vừa thấp, tướng mạo chất phác. Tô Mục nghiêm khắc tra hỏi vài câu, ông ta liền đỏ mặt, hoảng hốt khai thật toàn bộ sự việc.
“Bà xã tôi qua đời nhiều năm. Có người nói sẽ giới thiệu cho tôi một cô gái xinh đẹp trẻ trung làm vợ, người đó đòi ba vạn tệ.”
Tô Mục lạnh lùng mở miệng: “Điều kiện kinh tế nhà anh lấy đâu ra ba vạn?”
Trương Tráng Chí hơi ngượng ngập: “Con gái tôi tốt nghiệp đại học mấy năm rồi, hiện công tác ở Thâm Quyến, mỗi tháng gửi cho tôi một nghìn. Hiện tại, chính sách của chính phủ dành cho nông thôn chẳng phải rất tốt hay sao? Tôi có thể gom được ba vạn. Hơn nữa người ta nói giới thiệu đối tượng, chứ không nói buôn bán người. Tôi nghĩ các cô gái trẻ bây giờ đều như vậy cả, vì khoản tiền ba vạn chịu theo tôi vài năm.”
Trương Tráng Chí kể lại quá trình xảy ra vụ án.
Đối phương tên là Trần Dũng, không phải người địa phương. Ngoại hình của hắn y như Quý Bạch mô tả. Hắn ngoài hai mươi tuổi, khoác một cái túi xách màu đen. Hai người hẹn gặ