Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.
ái túi màu đen, trong khi trên người Trần Dũng không có túi xách.
Chỉ đứng đó vài giây, người đàn ông liền quay người đi nhanh về ngõ nhỏ phía trước.
“Đứng lại!” Diêu Mông hét to một tiếng. Người đàn ông cứng đờ người, lập tức co giò chạy.
Nghe tiếng hét của Diêu Mông, Quý Bạch và Tô Mục đồng thời ngoảnh đầu. Ở giây tiếp theo, Quý Bạch đã quay người đuổi theo kẻ tình nghi, Tô Mục cũng chạy theo anh.
Bên trong ngõ nhỏ yên tĩnh, đèn đường tối mờ mờ, hoàn toàn trái ngược phố xá ồn ào ở bên ngoài. Có hai ba người đi lại, nhìn thấy một người đàn ông và Diêu Mông chạy như tên bắn, bọn họ đều hoảng hốt đứng nép vào hai bờ tường.
Nghe thấy tiếng bước chân mạnh mẽ ở phía sau, quả tim đang đập mạnh của Diêu Mông phảng phất được tiếp thêm năng lượng mới, trong đầu cô nổi lên khao khát tự tay bắt kẻ xấu trước mặt Quý Bạch. Hồi ở trường cảnh sát, Diêu Mông là quán quân chạy ngắn. Cô nghiến răng, phát huy sức lực tựa hồ vượt qua giới hạn của bản thân. Cuối cùng, Diêu Mông lại một lần nữa tăng tốc áp sát người đàn ông đó.
Nghe tiếng gió thổi đằng sau, người đàn ông hoảng hốt quay đầu, liền bắt gặp một cô gái xinh đẹp đuổi theo hắn. Hắn vừa tức giận vừa sợ hãi, cũng rất khó tin, đồng thời rút trong túi áo một con dao đâm về phía Diêu Mông.
“A...” Bên cạnh có hai học sinh trung học tình cờ đi qua sợ hãi hét lên. Bọn họ đứng ngay sau Diêu Mông nên cô không kịp né tránh. Bắt gặp con dao loang loáng trong tay người đàn ông, cô không dám giơ tay chống đỡ.
Quý Bạch ở đằng sau lưng cô đúng không?
Chỉ một giây phân tâm, vai trái của Diêu Mông đột nhiên đau buốt, con dao đã cắm vào da thịt cô.
Cùng lúc đó, cô cảm thấy hơi thở của người đàn ông ở phía sau bao trùm toàn thân. “Buông tay!” Quý Bạch vừa cất giọng đanh thép vừa bẻ ngược cổ tay người đàn ông, ấn người hắn vào bờ tường.
Sau đó Quý Bạch quay đầu, liếc Diêu Mông một cái rồi chau mày nói: “Tô Mục, mau gọi bác sĩ!”
Diêu Mông dùng một tay bịt vết thương trên vai: “Em không... không sao đâu.”
***
Đèn xe cảnh sát nhấp nháy, người dân gần một nửa con đường xúm lại hóng hớt. Những người cảnh sát hình sự nhanh chóng lên xe, rời khỏi khu vực đó.
Diêu Mông ngồi trên một chiếc ‘xe cóc’, cửa xe hé mở, bác sĩ đang xử lý vết thương cho cô.
Bờ vai lộ ra ngoài, hơi lạnh, rất đau. Nhưng trong nỗi đau tựa hồ có một sự xúc động khó diễn tả thành lời.
Tô Mục là người đầu tiên đi đến bên cạnh xe, đảo mắt qua bờ vai Diêu Mông: “Cô ổn đấy chứ? May mà Quý đội kịp thời chế ngự, bằng không con dao đã cắm vào xương cô rồi.”
Bác sĩ phụ họa: “Nguy hiểm thật đấy.”
Lại có mấy người cảnh sát trẻ tuổi đi đến, xem vết thương của cô, nói mấy câu quan tâm. Có anh chàng còn đỏ mặt, khiến Diêu Mông ngượng ngùng, nhưng cũng hơi tự đắc. Bởi vì ánh mắt bọn họ thỉnh thoảng dừng lại trên bờ vai trắng ngần của cô, còn cô đang được xử lý vết thương nên không thể che đậy.
“Vết thương thế nào rồi?” Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, thân hình cao lớn của Quý Bạch xuất hiện bên cửa xe. Ánh mắt anh vừa chạm vào bờ vai Diêu Mông, lập tức rời đi chỗ khác. Anh đồng thời quay người nên gương mặt anh bị cửa xe che khuất.
“Em không sao.” Diêu Mông đáp khẽ.
“Diêu Mông rất kiên cường.” Bác sĩ khen ngợi.
“Thế thì tốt.” Quý Bạch cất giọng ôn hòa: “Hôm nay, biểu hiện của em rất xuất sắc.”
Nghe tiếng bước chân của anh mỗi lúc một xa, Diêu Mông nghĩ, anh đúng là hoàn toàn khác biệt.
***
Quý Bạch và các đồng nghiệp tiến hành tra hỏi hai tên tội phạm thâu đêm. Trần Dũng thừa nhận mọi tội lỗi của mình. Đồng thời, hắn cũng cung cấp một thông tin có giá trị, người có vai vế cao hơn hắn là ‘anh Lỗ’ trong thời gian gần đây sẽ chuyển một lô ‘hàng’ tới tỉnh này.
Quý Bạch lập tức thông báo tình hình với Công an tỉnh và Cục Cảnh sát thành phố, đồng thời cùng các đồng nghiệp ở huyện vạch ra kế hoạch hành động với quy mô lớn hơn.
Cảnh sát địa phương đưa Trần Dũng tới hiện trường gây án để xác nhận. Người dân làng vẫn hiếu kỳ vây quanh như mấy ngày trước.
Khi bọn họ nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng không hề tỏ ra hối hận của Trần Dũng, chứng kiến cảnh bố mẹ nạn nhân Mã Dung Dung vừa phát ra tiếng ú ớ mơ hồ của người câm điếc vừa đấm thùm thụp vào người Trần Dũng, một thanh niên trẻ tuổi xông lên đạp Trần Dũng một cái. Sau đó mấy người đàn ông lực lưỡng bao vây, đến Trương Tráng Chí cũng đá một phát, cảnh sát không kịp ngăn cản. Sau này, Trần Dũng bị xử tử hình.
***
Trong lúc Quý Bạch ngày đêm vất vả ở tuyến đầu, công việc và cuộc sống của Hứa Hủ vẫn bình ổn.
Cô không có cảm giác ‘nóng ruột nóng gan’, cũng không định gọi điện hay nhắn tin, để tránh ảnh hưởng đến công việc của anh. Tuy nhiên, Hứa Hủ phát hiện, số lần cô nghĩ đến anh mỗi ngày đang dần dần tăng lên.
Ngày thứ nhất hai lần, ngày thứ hai năm lần, ngày thứ ba tám lần. Tất nhiên, đối với khoảng thời gian 86400 giây, 1440 phút, 24 tiếng đồng hồ của một ngày, mỗi lần thất thần vài giây ngắn ngủi chẳng là gì cả. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên trong đời, Hứa Hủ thường xuyên nhớ tới một người như v