XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.

ếc qua nội dung chỉ dẫn. Lúc này, Quý Bạch cũng đi ra ngoài, trong tay anh là đôi xăng đan màu xanh lam quen thuộc. Bắt gặp bàn chân trần của cô, anh cười: “Em đoán ra rồi à?”
Hứa Hủ nhìn đôi giày trong tay anh, gật đầu: “... Ừ, em đã đoán ra.”
Sau khi xỏ giày vào chân, Hứa Hủ chau mày y hệt lần trước: “Em vẫn cảm thấy bình thường.”
Quý Bạch ngắm đôi chân của cô không chớp mắt: “Được rồi.”
Lần trước, Hứa Hủ nghe anh trai phân tích về cách ăn mặc trang điểm của phụ nữ. Cô đại khái cũng đoán ra, Quý Bạch có khả năng thích kiểu này. Cô liền hỏi thẳng: “Anh nhìn đủ chưa? Em cởi ra nhé.”
Quý Bạch không trả lời mà cầm đôi giày bỏ về chỗ cũ.
Đủ ư? Tất nhiên không đủ. Càng ngắm đôi chân nhỏ nhắn trắng nõn của cô, anh càng cảm thấy nghiện, dục vọng càng dâng trào. Nhưng anh và cô mới chính thức yêu nhau có mấy ngày? Anh không thể tiếp tục nhìn lâu hơn.






Đối với đa số người dân thành phố Lâm, mùa hè này rất nóng bức, yên lành, bình thường.
Riêng đối với Hứa Hủ và Quý Bạch, cuộc đời họ có thêm tình cảm rung động và ngọt ngào.
Còn đối với Diệp Tử Kiêu, anh ta leo lên vị trí cao nhất của tập đoàn Diệp thị ở tuổi hai mươi lăm. Nhưng bây giờ Diệp thị chỉ còn lại một mớ nhốn nháo hỗn loạn, tứ bề khốn đốn.
Sau khi vụ án Diệp thị bùng nổ, giá cổ phiếu tuột dốc không phanh, liên tục rơi xuống mức sàn nhiều ngày liền.
Cùng lúc đó, Trương Sĩ Ung rầm rộ tuyên bố ly hôn với Diệp Tiếu. Anh ta tách khỏi tập đoàn Diệp thị, thành lập công ty mới. Đi theo anh ta là tất cả mối quan hệ, khách hàng và nhân lực bộ phận bất động sản. Đó là một nửa giang sơn Diệp thị.
Đúng như Diệp Cẩn định liệu, đối phương ra giá còn thấp hơn Trương Sĩ Ung. Nhưng đối phương chỉ mua 40% cổ phần Diệp thị, đồng thời đề xuất điều kiện sẽ rút lui trong tương lai. Nói một cách khác, chỉ cần sau này Diệp Tử Kiêu kiếm đủ tiền, anh ta hoàn toàn có thể mua lại số cổ phần này.
Hôm đại diện của hai bên ký kết hợp đồng, Diệp Tử Kiêu đích thân gọi điện cho đối phương.
Doanh nhân giàu có họ Trần, ngữ khí rất nhã nhặn, khiến Diệp Tử Kiêu không cảm thấy áp lực. Trò chuyện vài câu, Diệp Tử Kiêu không nhịn được, mở miệng hỏi: “Tại sao anh lại tin tưởng tôi?”
Trần tiên sinh cười: “Không phải người trẻ tuổi nào cũng trải qua quá trình từ đỉnh cao rơi xuống đáy vực như cậu.”
Diệp Tử Kiêu nghe mà chua chát trong lòng. Im lặng một lúc, anh ta đáp: “Cám ơn anh, tôi sẽ không làm anh thất vọng.”
Tuy ‘xẻo thịt nuôi hổ’, nhưng cùng đường lại có lối thoát, chỉ là con đường phía trước gập ghềnh khúc khuỷu mà thôi.
Nhiều năm sau đó, cuộc đời Diệp Tử Kiêu chỉ còn lại sự theo đuổi và trao đổi tiền bạc, quyền lực và lợi ích. Một thời trẻ tuổi ngông cuồng, tình yêu, thất bại và việc tùy ý theo đuổi giá trị cá nhân đều biến thành nhỏ nhặt không đáng kể cho tới khi Diệp thị hồi sinh.
Diệp Tử Kiêu cũng không ngờ, vài ngày sau đó, bởi vì vị Trần tiên sinh kia, anh ta lại đi gặp Hứa Hủ, cô gái nay trở thành xa không thể chạm tới đối với anh ta. Đây là người phụ nữ nhiều năm sau mỗi khi nhớ đến, trong lòng Diệp Tử Kiêu vẫn hơi nhói đau.
***
Buổi chiều ngày thứ bảy, ánh nắng chan hòa, thành phố Lâm êm ả, trên đường đầy nam thanh nữ tú an nhàn tự tại.
Quý Bạch ngồi một mình trong phòng làm việc trống không lướt web. Bên tay anh là một ly trà và một hộp cơm.
Lão Ngô có chút việc phải đến văn phòng. Nhìn thấy Quý Bạch, ông cười hỏi: “Cậu không ở bên bạn gái à?”
Quý Bạch đương nhiên muốn ở bên cạnh Hứa Hủ. Anh là cảnh sát, lúc có vụ án bận tối mắt tối mũi, hoàn toàn không có thời gian cá nhân. Mấy ngày này thảnh thơi hiếm thấy, anh muốn giữ Hứa Hủ ở bên mình, để có thể thân mật và bồi dưỡng tình cảm bất cứ lúc nào. Nhưng Hứa Hủ còn bận hơn anh, ngày cuối tuần cũng chẳng thấy bóng dáng.
Sau khi Lão Ngô ra về, Quý Bạch ngồi một lúc rồi quyết định cầm chìa khóa xe, lái ô tô đến trường cảnh sát tìm Hứa Hủ.
Bây giờ là buổi chiều, ánh nắng rọi qua kẽ lá chiếu xuống khuôn viên trường học sạch sẽ và trang nghiêm. Tòa nhà màu nâu luôn có người qua lại. Quý Bạch dạo một vòng, dễ dàng tìm thấy Hứa Hủ đang vùi đầu làm việc trong một văn phòng nhỏ.
Hôm nay, Hứa Hủ đến trường tham gia một buổi báo cáo chuyên đề theo yêu cầu của giáo sư. Cô đang bận chuẩn bị tài liệu. Quý Bạch đột ngột xuất hiện, Hứa Hủ rất vui mừng, nhưng cô vẫn chau mày nói: “Buổi báo cáo sắp bắt đầu, ít nhất phải kéo dài ba tiếng đồng hồ.”
Quý Bạch thản nhiên ngồi đối diện cô: “Không sao, anh cũng có hứng thú với nội dung báo cáo của trường em nên tiện đường qua xem.”
Anh nói như vậy, Hứa Hủ mặc kệ anh, tiếp tục cắm đầu làm việc.
Quý Bạch cầm tài liệu trên bàn mở ra xem: ‘Quy hoạch lâu dài về kho dữ liệu tâm lý tội phạm cấp hai và ứng dụng máy tính’. Anh không có hứng thú nên gối hai tay ở thành ghế phía sau, chăm chú ngắm bạn gái.
Bởi vì hôm nay tham gia buổi báo cáo chuyên đề của trường nên Hứa Hủ mặc bộ vest đen, càng tôn nước da trắng của cô. Cũng có lẽ ở trong phòng ngột ngạt quá lâu,