Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
i vào bên trong.
Tiệc đính hôn tổ chức ở vườn hoa ngoài trời trong khuôn viên khách sạn, thắp đèn đóm sáng trưng. Vườn hoa lúc này rất đông người, toàn là nam thanh nữ tú, quần là áo lượt. Quý Bạch đứng ở cửa ra vào một lúc, vẫn không nhìn thấy Hứa Hủ. Đúng lúc đó, đám Đại Hồ và Lão Ngô ngồi ở dãy ghế tựa bãi biển vẫy tay gọi anh: “Sếp, bên này.”
Quý Bạch vừa đi đến ngồi xuống, Đại Hồ huých tay vào cánh tay anh, nói nhỏ: “Cô ấy mặc váy kìa.”
Ấn tượng ban đầu Hứa Hủ để lại cho mọi người là không chú trọng đến cách ăn mặc trang điểm. Lúc đi làm, cô luôn diện bộ vest áo sơ mi không thay đổi, ngoài giờ làm việc cô thường mặc đồ thể thao. Ngoài ra, cô không bao giờ dùng son phấn, thêm vào đó là vẻ mặt lãnh đạm nên trông cô càng mộc mạc tẻ nhạt.
Trên thực tế, Hứa Hủ tương đối coi trọng vấn đề quần áo. Chỉ có điều, cô luôn quán triệt phong cách mà cô cho là thích hợp với bản thân.
Ví dụ, Hứa Hủ sẽ mua bộ váy ngủ trưởng thành đẹp đẽ, vừa thoải mái vừa gợi cảm, cũng rất nữ tính.
Về quần áo thể thao, Hứa Hủ cũng tương đối cầu kỳ. Cô luôn chọn sản phẩm có chất liệu nhẹ, thoáng khí, phòng nước, nhanh khô, thuộc loại có hàm lượng kỹ thuật trong mặt hàng thể thao. Chỉ là đồ thể thao không có nhiều kiểu dáng đa dạng và màu sắc rực rỡ.
Lúc đi làm, Hứa Hủ cố tình ăn mặc nghiêm túc già dặn. Bởi vì người cảnh sát nhân dân luôn có hình tượng uy nghiêm, trưởng thành, đáng tin cậy, hơn nữa, cô biết rõ ngoại hình của cô nhỏ bé non nớt, khó có thể khiến người dân tin tưởng. Vì vậy, cô chỉ có thể bù đắp từ phương diện quần áo.
***
Khách tham dự tiệc đính hôn có bạn học của Triệu Hàn và bạn bè người thân nhà gái. Vườn hoa ngoài trời chìm trong ánh nước lung linh, ngọn đèn dịu dàng, đâu đâu cũng có người.
Quý Bạch, Đại Hồ và vài người có tuổi ngồi ở một góc vừa ăn uống vừa trò chuyện. Thỉnh thoảng lại có người đến hàn huyên, nhưng chỗ đó tương đối yên tĩnh thư thái.
Hứa Hủ chỉ đứng một lúc liền bị vợ chưa cưới của Triệu Hàn là Mạn Mạn kéo đi ngồi cùng đám bạn thân của cô. Một lúc sau, Mạn Mạn lại kêu Hứa Hủ cùng đi lấy đồ ăn.
Tối nay không phải tiệc đính hôn truyền thống, mà là tiệc tự chọn theo phương thức mở. Nhà ăn cũng ở cùng một tầng, mở cửa thông ra vườn hoa. Hai người cầm đĩa chọn thức ăn, rồi đến khu vực nướng đồ ở một góc. Bây giờ là mùa hè, rất ít người ăn đồ nướng, anh chàng đầu bếp mặc áo trắng, đội mũ cao, chắp hai tay sau lưng, nhàn rỗi mỉm cười với hai cô gái.
Mạn Mạn lẩm bẩm: “Triệu Hàn thích ăn mực nướng nhất.” Nói xong, cô bắt đầu chọn thực phẩm.
Hứa Hủ đứng bên cạnh ngó nghiêng một lúc, cô ngẩng đầu nói với đầu bếp: “Tôi có thể dùng dụng cụ và nguyên liệu tự nướng không?”
***
Cán bộ của các Chi cục cảnh sát lần lượt đến chạm cốc, Quý Bạch uống với bọn họ, lại trò chuyện vài câu. Khi bọn họ đi chỗ khác, Quý Bạch ngẩng đầu, phát hiện Hứa Hủ không ngồi ở vị trí.
Khả năng quan sát của người cảnh sát hình sự đương nhiên không tầm thường. Quý Bạch đảo mắt một vòng, liền phát hiện hình bóng nhỏ bé đang ở phòng ăn bên cạnh vườn hoa.
Có điều... cô đang nướng đồ ăn?
Cách bức tường kính trong suốt, bóng cây vây quanh nhà ăn, ngọn đèn vàng sáng rực, đồ ăn ngon bày la liệt.
Hứa Hủ cúi đầu đứng trước tấm vỉ sắt nướng thịt màu đen, thần sắc rất tập trung, hai tay cô không ngừng bận rộn.
Trên người cô mặc chiếc áo trắng rất rộng từ bao giờ, đầu cô xuất hiện một chiếc mũ đội lệch. Còn người đầu bếp thực sự và bạn gái của Triệu Hàn tươi cười đứng một bên, nhìn Hứa Hủ nướng đồ.
Lúc này, Đại Hồ nói: “Em đi lấy ít đồ cứng lót dạ, anh có cần không?”
Ý cười trên khóe miệng Quý Bạch sâu hơn: “Để lát nữa.”
Một lúc sau, anh quả nhiên thấy Hứa Hủ cởi bộ đồ đầu bếp, cầm đĩa thức ăn cùng Mạn Mạn chậm rãi tiến về phía anh.
Bàn này gồm toàn người quen như Lão Ngô, Triệu Hàn... Bọn họ đều biết chuyện của Quý Bạch và Hứa Hủ, chỉ là không ai trực tiếp vạch trần mà thôi. Đại Hồ còn giả bộ kéo ghế, đặt giữa anh ta và Quý Bạch: “Hứa Hủ, ngồi ở đây này.”
Đám đàn ông đều cười cười, Quý Bạch cũng cười, anh thoải mái tựa vào thành ghế phía sau, nhìn chằm chằm cô gái bé nhỏ của anh.
Hứa Hủ nghiêm chỉnh chấp hành nguyên tắc ‘giữ bí mật’. Cô bình thản ngồi xuống cạnh Quý Bạch, đặt đĩa thức ăn lên bàn nhưng không bảo anh ăn.
Mạn Mạn cười tươi: “Hứa Hủ tự tay nướng đấy. Mọi người nếm thử đi, còn ngon hơn đầu bếp chính cống.”
Mọi người đều ngoảnh đầu nhìn, đúng là miếng thịt vàng ươm, màu sắc tươi ngon, tỏa mùi thơm nghẹt mũi.
Quý Bạch hết nhìn đĩa thức ăn, lại nhìn cô gái nhỏ đang cúi đầu ở bên cạnh... Món ăn quả nhiên rất thu hút, khiến anh có một cảm giác khoan khoái dễ chịu khó diễn tả.
Nhưng Quý Bạch vẫn chưa động đũa, Đại Hồ đã nhanh tay dùng dĩa cắm một miếng bít tết bỏ vào miệng, vẻ mặt anh ta hơi ngây ngất: “Hứa Hủ, cô đi học nấu ăn phải không? Ngon quá!”
Thật ra Hứa Hủ không có tài năng bẩm sinh về khoản nấu nướng. Cô chỉ là có tính tỉ mỉ nhẫn nại, xem một lượt sách dạy nấu ăn nên làm đâu r