Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2394 lượt.
a đấy. Hơn nữa, đồ cô vừa nướng đều là món Quý Bạch thích ăn, do đó trước đây cô từng bỏ công nghiên cứu.
Khi thấy Đại Hồ lại cắm miếng sườn to nhất bỏ vào miệng, lông mày Hứa Hủ động nhẹ. Lúc này, Triệu Hàn cũng gắp một miếng, hết lời khen ngợi.
Quý Bạch và Hứa Hủ đưa mắt nhìn nhau.
Hứa Hủ vừa định mở miệng, Quý Bạch đã kéo dĩa thức ăn đến trước mặt anh, nửa cười nửa không nói: “Cô ấy nướng cho các chú ăn đấy à?”
Mọi người đều cười ồ, mặt Hứa Hủ nóng ran. Quý Bạch cầm đũa bắt đầu thưởng thức mỹ vị, một tay anh thò xuống gầm bàn, lặng lẽ nắm tay Hứa Hủ.
Sau đó lãnh đạo kêu Quý Bạch đi nói chuyện, mãi cũng không quay về. Mạn Mạn lại kéo Hứa Hủ đến bàn của cô. Hứa Hủ ngồi một lát, nghe các cô gái bàn về đồ mỹ phẩm và tán gẫu. Cảm thấy vô vị, cô liền cầm cốc nước, đứng dậy đi dạo quanh vườn hoa.
Phía trước có một hồ nước lấp lánh, Hứa Hủ đi về bên đó, bắt gặp mấy cô gái trẻ, đứng bên hồ nói chuyện. Người mặc bộ váy dài màu đỏ, có nụ cười xinh đẹp chính là Diêu Mông.
Buổi tối hôm bị Quý Bạch cự tuyệt, Diêu Mông đứng trong mưa một lúc lâu. Về đến thành phố Lâm, cô bị cảm nặng. Có lẽ do tinh thần và thể xác đều kiệt quệ, cô khật khừ mãi không đỡ. Vì vậy, Diêu Mông xin nghỉ ốm, tuần sau mới bắt đầu đi làm. Hôm nay, cô đến đây dự lễ đính hôn của Triệu Hàn.
Nhìn thấy Hứa Hủ cách đó không xa, một cô gái làm việc ở phòng hồ sơ nói nhỏ với Diêu Mông: “Nghe nói Hứa Hủ và Quý Bạch yêu nhau? Là thật hay giả thế? Sao tôi chẳng nhận ra gì cả.”
Diêu Mông quan sát bộ váy của Hứa Hủ, trong lòng âm thầm co rút, lồng ngực hơi tắc nghẽn. Cô cười đáp: “Tôi không rõ.”
Các cô gái trò chuyện với Hứa Hủ vài câu rồi đi chỗ khác. Bởi vì Diêu Mông xin nghỉ ốm nên người của đội cảnh sát hình sự không chú ý. Bây giờ thấy sắc mặt Diêu Mông vẫn còn nhợt nhạt, Hứa Hủ cất giọng đầy quan tâm: “Bạn đã đỡ chưa?”
Diêu Mông thật sự không muốn nói chuyện với Hứa Hủ, cô nhìn chằm chằm xuống mặt nước, cười cười: “Không sao rồi.”
Hứa Hủ ngẩn người. Nụ cười của Diêu Mông rất nhạt, tựa hồ chỉ thoáng qua, nhưng cô nhạy bén bắt được, trong nụ cười đó ẩn giấu nhiều tâm tình, có chút bi thương, có tự giễu, còn có cả mỉa mai và chán ghét.
Hai người đều im lặng. Sau đó, Diêu Mông không nhìn Hứa Hủ, quay người bỏ đi mất.
Hứa Hủ đứng yên tại chỗ một lúc, điện thoại di động tít tít, là tin nhắn của Quý Bạch: “Về thôi.”
Hứa Hủ nhắn lại: “Vâng.”
***
Xe ô tô chuyển bánh trong đêm tối tĩnh mịch, Quý Bạch có tâm trạng vui vẻ, anh thỉnh thoảng lại liếc cô gái nhỏ ngồi bên cạnh, khóe miệng để lộ ý cười nhàn nhạt.
Một lúc sau, Hứa Hủ hỏi: “Anh từng từ chối Diêu Mông?”
Quý Bạch tập trung lái xe, trả lời: “Ừ.”
Hứa Hủ không hỏi gì thêm.
Đến khu chung cư nhà Hứa Hủ, xung quanh yên tĩnh không một bóng người. Hứa Hủ mỉm cười ngoảnh đầu nhìn Quý Bạch, thản nhiên chờ đợi nụ hôn tạm biệt.
Quý Bạch phì cười, một tay đặt lên thành ghế sau lưng Hứa Hủ, một tay nâng cằm cô, phủ môi xuống.
Đây là nụ hôn ngọt ngào như thường lệ. Tuy nhiên, khi khóe mắt Quý Bạch vô tình chạm phải bờ vai trần mảnh mai trắng nõn của Hứa Hủ và đường nét đẹp đẽ ẩn hiện ở sau lưng, dục vọng bị cảnh xuân sắc này khiêu khích suốt buổi tối lại cuộn trào khó có thể chịu đựng.
Nụ hôn của Quý Bạch từ từ di chuyển dọc theo gương mặt Hứa Hủ, trượt xuống cổ cô, anh nói khẽ: “Hứa Hủ, ngồi lên người anh.”
Hứa Hủ rụt cổ về phía sau, né tránh môi lưỡi nóng bỏng của Quý Bạch.
Nếu ở phương diện khác, Hứa Hủ có thể coi là ‘đại trí nhược ngu’ (*), nhưng trong lĩnh vực quan hệ nam nữ, cô thật sự đơn thuần như không thể đơn thuần hơn.
(*) Đại trí nhược ngu: Người có tài thường trầm tĩnh, khiêm tốn nên bề ngoài có vẻ khù khờ.
Mỗi lần cùng Quý Bạch ôm hôn, tim cô luôn đập thình thịch, mặt cũng nóng ran, mặc dù bề ngoài cô vẫn tỏ ra thản nhiên và bình tĩnh. Có lẽ Quý Bạch không hoàn toàn thỏa mãn về mức độ thân mật của hai người trong thời gian này, nhưng đối với Hứa Hủ, cô đã rất mãn nguyện và vui vẻ.
Yêu cầu vừa rồi của Quý Bạch, rõ ràng mang màu sắc tình dục, có nghĩa hai người sẽ xảy ra sự đụng chạm thân thể càng thân mật hơn, không còn ở mức độ hôn nhau. Điều này đương nhiên khiến Hứa Hủ cảm thấy căng thẳng và do dự.
Vẻ ngượng ngùng và quẫn bách của Hứa Hủ không lọt qua mắt Quý Bạch. Anh vẫn ôm người cô kéo về vị trí giữa hai ghế ngồi. Anh không lên tiếng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thích thú. Vài giây sau, Hứa Hủ đỏ bừng mặt, thần sắc lộ vẻ kiên quyết: “Được.”
***
Trong không gian chật hẹp, Hứa Hủ ngồi trên đùi Quý Bạch, vòng hai tay ôm cổ anh, ngẩng mặt hôn anh. Cảm nhận được thân thể mềm mại của cô dính chặt vào người mình, mọi giác quan của Quý Bạch hoàn toàn tan chảy. Nụ hôn của anh ngày càng nóng bỏng, bàn tay lớn vốn đang đặt ở thắt lưng Hứa Hủ, lặng lẽ di chuyển theo đường cong mềm mại, lướt lên bầu ngực căng tròn của cô.
Vừa chạm vào đỉnh đồi mềm mại đầy tính đàn hồi đó, Quý Bạch liền cảm thấy Hứa Hủ cứng đờ người, cô lập tức vỗ vào bàn tay không an phận của anh: “Anh đừng có được voi đòi tiên.”
Quý Bạch mỉm cười, dùn