The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.

br>Rất lâu sau đó, Tô Tử Duyệt mới biết, Tô Mặc Xuyên tự sát, không phải như ông nội công bố ra ngoài là Tô Mặc Xuyên vì cứu người vợ đang mang thai xảy ra tai nạn xe cộ. Hơn nữa Tô Mặc Xuyên tự sát hết sức kỳ lạ, nếu như tin tức không sai, phải là Tô Mặc Xuyên và Hạ Thiến Vân cùng quyết định tự sát, dùng cái này kháng nghị sự phản đối của các trưởng bối, nhưng Tô Mặc Xuyên tự sát mà Hạ Thiến Vân lại vẫn sống rất tốt.
Vì vậy ông Tô càng thêm hận nhà họ Hạ thấu xương.
Tô Tử Duyệt có thể thật sự bình tĩnh mà tiếp nhận sự thực này, bao gồm ba ruột của cô là vì một người phụ nữ khác mà tự sát, cô đối với người đàn ông tên là Tô Mặc Xuyên, không có bất kỳ tình cảm gì, cô định nghĩa mình chỉ là cháu gái của ông Tô, về phần Tô Mặc Xuyên? Cô không có lấy nửa phần tình cảm, bởi vì cô biết rất rõ ràng, người đàn ông tên Tô Mặc Xuyên đó, đối với sinh mạng của cô chưa bao giờ mong đợi.
Năm xưa, nhiều lần nhà họ Tô và nhà họ Hạ giao chiến, nhà họ Tô cũng chiếm thế thượng phong rất lâu, sau đó hai nhà lại ngang hàng, còn bây giờ, nhà họ Hạ lăn lộn thuận buồm xuôi gió rồi, nhà họ Tô lại lâm vào nguy cơ liên tiếp. Thực sự xác minh câu nói, sông có khúc người có lúc, nếu như cô không mang họ Tô, có lẽ còn có thể đi đánh giá một cách thật rất công bằng.
Nhà họ Tô do một mình ông Tô liều chết chống đỡ, mà mỗi người con trai của nhà họ Hạ lại không chịu thua kém, nhất là sau khi đương gia bây giờ là Hạ Tông Vân vào công ty liền bắt đầu một loạt cải cách, lấy được hiệu quả rất tốt, thông qua sự phát triển mấy năm gần đây, danh tiếng công ty Hạ thị càng ngày càng vang dội, nhưng nhà họ Tô lại đi theo một con đường khác.
Hạ Tông Vân là anh ruột của Hạ Thiến Vân, quan hệ hai anh em vô cùng tốt, vì vậy Hạ Tông Vân mới không tiếc mượn tất cả các cơ hội tiến hành chèn ép nhà họ Tô.
Mỗi lần Tô Tử Duyệt nghĩ đến cái này, sẽ căm ghét mình chỉ là con gái, nếu không cô cũng muốn đấu với nhà họ Hạ trên thương trường một lần, nhưng cho tới bây giờ ông nội cũng không có suy nghĩ như vậy, đẩy cô đến hướng thục nữ càng ngày càng xa, làm cho cô không giúp ông được chút nào.
Có lẽ là trước kia Tô Tử Duyệt cũng biết công ty bắt đầu rơi vào hoàn cảnh khó khăn, mà cả ngày ông nội bận rộn không ngừng vì chuyện của công ty, đúng lúc đó quan hệ của cô và Giang Dực lại là thời điểm hòa hợp nhất, dĩ nhiên, cái này cũng không mâu thuẫn. Chỗ mâu thuẫn là, cô hi vọng trong quan hệ của cô và Giang Dực, chỉ là bởi vì bản thân bọn họ, tất cả đều không có liên quan tới tài sản của dòng họ. Giang Dực cũng không biết, cô chính cô cháu gái duy nhất của nhà họ Tô, nếu như khi đó anh biết được, có lẽ sẽ hoài nghi động cơ của cô, như vậy cũng dễ hiểu, ngay cả chính cô cũng nghĩ như vậy.
Nhà họ Tô đang lâm vào nguy cơ, phương thức tốt nhất, đương nhiên là tìm một cái cây đại thụ hóng mát, vì vậy, vào lúc đó, cô lựa chọn chia tay. Ngay cả chính cô cũng ích kỷ hi vọng tình cảm của mình không trộn lẫn bất kỳ tạp chất gì, vì vậy tách ra đi! Thừa dịp lúc chính cô còn có thể thu tay, cứ vậy lựa chọn rời đi, như vậy thì coi như khi nhớ lại cũng sẽ chỉ nhớ lại những thứ kia tốt đẹp giữa bọn họ, mà không phải là vết bẩn và sự khó chịu.
*************************************************
Chủ nhật, Tô Tử Duyệt nhận được điện thoại của Diệp Tiêu Tiêu, Diệp Tiêu Tiêu nói đã luộc đậu phộng xong, chờ cô đến ăn, từ trước đến giờ đối với ăn, cái gì Tô Tử Duyệt cũng không khách khí, sau khi cúp điện thoại, liền chạy đến nhà Diệp Tiêu Tiêu.
Nhà Diệp Tiêu Tiêu luôn luôn dọn dẹp sạch sẽ chỉnh tề, ngay cả giầy cũng sắp xếp gọn gàng quy củ, khiến Tô Tử Duyệt nhìn có chút khó chịu, vì vậy lúc cô đổi dép, cố ý đá những đôi giầy kia mấy đá, giầy ngổn ngang rối loạn, cô cũng cảm thấy hài lòng. Diệp Tiêu Tiêu hung tợn nhìn hành động của cô, ánh mắt kia, hận không thể cắt Tô Tử Duyệt thành tám khúc, không đúng, phải là 18 khúc.
Diệp Tiêu Tiêu càng tức giận, Tô Tử Duyệt càng vui vẻ.
Tô Tử Duyệt đi vào phòng khách, nhìn sàn nhà sang bóng như mới, bĩu môi, "Cậu nói cậu bận, cậu lãng phí thời gian vào việc làm vệ sinh, cậu có thể không bận rộn sao?"
Diệp Tiêu Tiêu sợ cô, kéo cô đến bên sofa, ấn cô ngồi xuống, trên khay trà bên cạnh sofa đã đặt sẵn đậu phộng, đậu phộng còn bốc hơi nóng, hẳn là mới lấy từ nồi ra không lâu. Diệp Tiêu Tiêu thật sự sợ cô, sợ cô không nhịn được đi giày trên sàn nhà, hơn nữa là không đạp mấy dấu bùn không bỏ qua, không cần nghi ngờ, loại chuyện như vậy Tô Tử Duyệt tuyệt đối đã làm. Đó là lúc Diệp Tiêu Tiêu chuẩn bị dạy dỗ Tô Tử Duyệt, Tô Tử Duyệt buồn bực cực độ, dứt khoát khiến Diệp Tiêu Tiêu biết một chút về công lực của mình, từ đó về sau, Diệp Tiêu Tiêu không biết làm thế nào để giáo huấn tác phong của Tô Tử Duyệt.
Miệng Tô Tử Duyệt bị đậu phộng chặn lại, dứt khoát cởi dép ra, bắt chéo hai chân, dáng vẻ cực kỳ lười biếng.
Diệp Tiêu Tiêu ngồi bên cạnh cô, thấy cô ném vỏ đậu phộng loạn xạ cũng không có bất kỳ biểu hiện gì. Sau khi Tô Tử Duyệt ăn một lát liền cảm thấy không bình thường, trước kia cô làm như vậy, Diệp Tiêu Tiê