Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.
Tô Tử Duyệt cũng bận rộn, cô biết chuyện này không giống bình thường, ông nội phải mượn chuyện này bày ra tư thái của mình, nếu như ngay cả bọn họ cũng có bộ dạng chật vật, thì công ty Tô thị thật sự là bị hủy trong chốc lát rồi. Tô Tử Duyệt quan tâm như thế, ông Tô nhìn thấy nhưng vẫn không ngăn cản.
Chỉ là ông Tô gặp Hướng Huy thì thỉnh thoảng cảm thán, "Tiểu Duyệt của ta rốt cuộc đã trưởng thành."
"Thế mà tổng giám đốc Hạ lại tự mình đến, thật làm cho người ta bất ngờ." Ông Tô hé mắt, nhìn hậu bối này thì đáy mắt không hài lòng lắm, về phần Hạ Ngữ Đình bên cạnh Hạ Tông Vân, ông Tô lại chưa từng liếc mắt nhìn một cái, dù là từ góc độ huyết thống mà nói, Hạ Ngữ Đình cũng coi là cháu gái của ông, nhưng ông Tô biết, đời này mình chỉ có một cô cháu gái, chỉ có Tiểu Duyệt mới là thân nhân duy nhất của ông.
"Sinh nhật 70 của chủ tịch Tô, sao tôi có thể không tự thân trình diện chúc mừng chứ! Dù sao nhà họ Tô, nhà họ Hạ cạnh tranh nhiều năm, nhà họ Hạ có thể đi tới ngày hôm nay, còn phải cám ơn chủ tịch Tô hào phóng, nhường hơn nửa thị trường cho Hạ thị, sao tôi có thể không tự mình bày tỏ lòng biết ơn với chủ tịch Tô chứ. Nhất định xin hãy nhận lấy cảm kích của tôi, nếu không tôi sẽ khó an lòng." Hạ Tông Vân cười đến vô cùng vô hại, nói ra lại châm chọc như một cây đao xuyên qua lòng người.
"Lòng biết ơn của tổng giám đốc Hạ, tất nhiên ta sẽ nhận. Chỉ là làm trưởng bối, vẫn có thể chỉ điểm đôi lời cho hậu bối, sông có khúc người có lúc, cười đến cuối cùng mới là người thắng."
"Không phải vậy sao? Ba mươi năm trước chủ tịch Tô là nhân vật phong vân một cõi." Hạ Tông Vân bỏ đi nửa câu sau, hiện tại, còn có bao nhiêu người để chủ tịch Tô ở trong mắt, cũng không phải là sông có khúc người có lúc sao? Về phần người cười đến cuối cùng, anh ta cũng không nhìn ra ông lão đã 70 tuổi còn có hơi sức tiếp tục tranh đoạt.
Ông Tô vẫn cười , "Tổng giám đốc Hạ nhớ là tốt rồi, đừng quên, gừng càng già càng cay."
"Trí nhớ không tệ, đối với chuyện đã qua, còn nhớ rõ một hai." Sau khi Hạ Tông Vân nhìn bốn phía, cười đến không chút để ý, "Mặc dù làm vãn bối không nên nói ra ý kiến gì, chỉ là chủ tịch Tô, dùng số tiền lớn như vậy để tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, không bằng bỏ khoản tiền này vào công ty, như vậy cũng có thể để người bên ngân hàng ít gọi điện thoại thúc giục mấy khoản tiền kia..."
"Xem ra tình trạng kinh doanh của Hạ thị không tốt, bữa tiệc sinh nhật nhỏ như vậy, cũng có thể là số tiền khổng lồ trong mắt tổng giám đốc Hạ." Ông Tô lạnh lùng hừ cười một tiếng, "Tổng giám đốc Hạ vẫn là suy nghĩ vãn hồi mức tiêu thụ như thế nào đi, ta không tiếp thêm được nữa."
Đầu ông Tô cũng không quay lại, liền mang theo Tô Tử Duyệt rời đi.
Hạ Tông Vân liếc mắt nhìn bóng lưng ông Tô, "Tôi xem ông còn có thể ngông cuồng đến khi nào, một ngày nào đó, để cho ông khóc cũng không khóc nổi."
"Cậu đừng nóng giận, không nên sa bẫy của ông ta, bây giờ người nhà họ Tô cũng chỉ có thể phô trương uy phong trên đầu lưỡi thôi." Hạ Ngữ Đình ở bên cạnh Hạ Tông Vân bình tĩnh mở miệng.
"Cũng được, qua một thời gian ngắn, chỉ sợ uy phong trên đầu lưỡi bọn họ cũng không phô trương nổi." Nói xong liền cười đến mặt mày hài lòng.
Hạ Ngữ Đình cũng lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Hạ Tông Vân thích cô cháu gái này cực kỳ, có năng lực, gặp chuyện còn có thể không sợ hãi.
Ông Tô cũng không bị khiêu khích của Hạ Tông Vân ảnh hưởng, tiếp tục cùng người khác trò chuyện. Tô Tử Duyệt cũng không rõ cảm xúc thật sự trong lòng ông nội là gì. Cô quay đầu lại, có thể thấy ở Hạ Ngữ Đình bên cạnh Hạ Tông Vân cười đến mặt mày tự tin kiêu ngạo, nếu như ông nội biết năm đó cô từng bị nữ nhân này đoạt mất người yêu, có lẽ sẽ giận đến không thể đè nén!
Sau một lát, Tô Tử Duyệt liền gặp được người quen, Dương Tử Hân và Lăng Diệc Cảnh cùng nhau đến . Cô có thể cảm thấy rõ ràng, ông nội rất khách khí với Lăng Diệc Cảnh, loại khách khí này không phải lấy lòng, mà là một loại thưởng thức, xem ra ông vô cùng tán thành đối với năng lực của Lăng Diệc Cảnh, vì vậy mới có thể lộ ra ánh mắt tán thưởng như vậy.
Cô nhìn hướng Dương Tử Hân cười cười, lúc này Dương Tử Hân không giống với hành động tùy ý ngày đó, mà là ngoan ngoãn cười cười ở bên cạnh Lăng Diệc Cảnh, mười phần đại gia khuê tú. Tô Tử Duyệt thấy Dương Tử Hân như vậy, đột nhiên bật cười, người phụ nữ thông minh, luôn luôn biết có ở trường hợp khác nhau thì sắm vai thân phận khác nhau.
Chỉ là gặp thoáng qua, Dương Tử Hân đã nhanh chóng nói bên tai cô, "Anh tôi cũng tới."
Dương Tử Hân tiếp xúc Tô Tử Duyệt chưa được mấy lần, người phụ nữ có chút dối trá, hết lần này tới lần khác không làm cho người ta ghét, đây chính là bản lĩnh, tựa như bạn biết một người đang gạt bạn, nhưng người này lại có thể làm cho bạn không tức giận không nổi giận, ngược lại lại đứng ở góc độ của người đó mà nghĩ, người đó bị ảnh hưởng bởi cái gì mới có thể lừa gạt mình, đây chính là một loại bản lĩnh, hơn nữa còn là bản lĩnh rất lớn.
Người ngụy trang có hai loại, một loại là giả, loại còn lại là dùng vỏ n