Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.
goài đặc biệt bảo vệ mình, Dương Tử Hân nghĩ Tô Tử Duyệt là loại thứ hai.
Tô Tử Duyệt không ngạc nhiên, Giang Dực mà tới loại trường hợp này, thực sự là không làm cho người ta ngoài ý muốn. Huống chi Giang Dực đến, đối với nhà họ Tô bọn họ chỉ có tốt chứ không có xấu, bất kể là ở thời đại nào, đều tin tưởng cách nói dưới bóng đại thụ chỗ nào cũng mát.
Loại ý niệm này của cô vừa toát ra, đã nhìn thấy Giang Dực.
Bộ dạng anh mặc tây trang, đi giày da không làm cho cô kinh ngạc, làm cho cô kinh ngạc là nét mặt bây giờ của anh, xa cách lại lạnh nhạt, lúc nói chuyện với người khác có vẻ khiêm tốn lễ độ, lại làm cho người ta có loại cảm giác bị áp bức vô hình. Người này nhìn qua thì xa lạ, hình như lại không quá xa lạ, quen thuộc lại trở thành không quen thuộc.
Cô chỉ đứng ở một bên, nghe ông nội và anh nói chuyện với nhau, tư thái của anh trước mặt ông nội rất cung kính, mà ông cũng rất tán thưởng anh, nói thẳng nhà họ Giang sinh được một cậu con trai tốt, có thể hưởng phúc thanh nhàn sớm. Giang Dực không nói nhiều, nhưng cũng không tẻ nhạt.
Trước kia khi bọn họ chưa qua lại nhiều, sau khi nói mấy câu cũng liền tách ra.
Lúc cô rời đi cùng ông nội, quay đầu lại vừa vặn thấy Giang Dực cũng đang nhìn mình. Anh không e dè chút nào quan sát toàn thân cô, tựa hồ đang đánh giá trang phục hôm nay của cô, cô không khỏi tức giận, lập tức quay đầu đi.
Lại ở bên ông nội một lát, cô mới nói mình có chút mệt mỏi, đi nghỉ trước một lúc. Ông Tô liền để cho cô về, cô cũng cười, bảo ông chớ đuổi người, ông Tô bị cô bắt bí cũng không có cách nào, chỉ có thể theo cô đi. Sau khi Tô Tử Duyệt thấy Hướng Huy tới đây cùng với ông, lúc này mới yên tâm rời đi.
Giống như là có một loại ăn ý, cô đi ra đại sảnh không bao lâu, Giang Dực lập tức theo tới. Thấy bốn phía cũng không có người, anh liền ôm lấy cô từ sau lưng, "Cướp sắc đây, còn không đi theo ta?"
Thật sự là cô không nghĩ tới anh sẽ như thế, sau khi thoáng sửng sốt, liền nhanh chóng khôi phục thần thái, "Từ nhỏ tiểu nữ đã lập chí muốn làm trinh tiết liệt nữ, thề bảo vệ sự trong sạch của mình, muốn vũ nhục ta , không bằng giết ta luôn đi."
"Mỹ nhân như thế, sao ta có thể xuống tay được?" Anh đặt cằm trên vai cô, không ngừng thổi khí về phía lỗ tai cô.
Cô cảm thấy lỗ tai hơi ngứa, hình như trong lòng cũng ngứa một chút, toàn thân cũng tê tê dại dại .
"Đừng làm rộn, bị người nhìn thấy thì không tốt." Cô ổn định tâm trạng, thoáng nhắc nhở anh.
Anh sâu kín thở dài, cũng khôi phục nghiêm chỉnh, tay đặt ở ngang hông dời đến miệng cô, "Thật là không có một chút lương tâm… mấy hôm nay có nghĩ đến anh không?"
"Không có."
"Cũng biết, điện thoại cũng không gọi một cuộc."
"Không phải anh cũng không gọi điện thoại cho em?"
"Chính là anh muốn biết em có chủ động gọi điện thoại cho anh không."
"..."
Thật là không được tự nhiên vô cùng.
Rốt cuộc anh nới lỏng tay, cô cũng thở phào nhẹ nhõm, anh ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy, lại nói ra lời nói không đứng đắn như vậy, làm cho cô hoài nghi có phải là anh hay không rồi, chỉ là nghĩ lại lại muốn, có lẽ thỉnh thoảng lúc riêng tư anh chính là như thế, chỉ là do vấn đề thị giác, đại đa số người đến chỉ có thể nhìn thấy một mặt anh thân sĩ có phong độ thôi.
Ông Tô không thấy Tô Tử Duyệt ở trong đại sảnh, vì vậy đi ra ngoài đại sảnh, bên này cũng không có người, ông lại tiến về phía trước, dưới gốc cây có một đôi đang đứng. Ông Tô dừng bước, đứng ở đó nhìn một lúc, lúc này mới nhìn Hướng Huy, "Trở về."
Hướng Huy cũng liếc mắt nhìn bên kia rồi đi theo Tô lão rời đi.
Một vị bạn học cũ của ông Tô cũng tham dự bữa tiệc lần này, chỉ là ông Tô nhắc tới Tô Tử Duyệt thì đối phương bày tỏ đã nhiều năm không gặp cô cháu gái này của ông, lúc này ông Tô mới muốn mang Tô Tử Duyệt tới gặp mặt bạn học cũ, nhưng không tìm được người.
Tác giả có lời muốn nói:
Lục Lục: ý niệm ngu ngốc nhất của ngươi là gì?
Tô TỬ Duyệt: người cả đời chỉ yêu một người. . . . . .
Lục Lục: tại sao cái ý niệm này lại rất ngu ngốc.
Tô Tử Duyệt: có điều này ngươi không biết, kể từ khi tác giả không tin liền trở thành ngu ngốc…
Lục Lục: thế nào nghe mà muốn ói …
Giang Dực: rốt cuộc biết được bà xã ta bị người nào dạy hư rồi…
Trên một con đường nhỏ khác, Hạ Ngữ Đình đứng ở đó, cách đó không xa, cũng nhìn thấy một đôi này, ánh sáng có chút tối, nhưng cô vẫn thấy một đôi này rất rõ ràng, thậm chí còn nhìn thấy bọn họ đang cười, lần đầu tiên trong đời, cô có chút tự trách mình, thị lực tốt như vậy làm cái gì?
Tô Tử Duyệt và Giang Dực?
Hạ Ngữ Đình nhẹ nhàng thở ra một hơi, Tô Tử Duyệt, cô cũng đáng có nụ cười vui vẻ vậy sao? Làm sao cô có thể xứng đáng để Giang Dực bên cô?
Giang Dực từ hiện trường bữa tiệc rời đi, mới vừa ngồi vào xe của mình, đã có người gõ cửa sổ xe, anh hạ cửa sổ xe xuống, liền nhìn thấy Dương Tử Hân đang đứng ở bên ngoài. Dương Tử Hân cười với anh đặc biệt có thâm ý khác: "Tư vị yêu đương vụng trộm như thế nào?"
Thật tâ