Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.
vậy.
Anh gật đầu một cái, đích xác là vậy, "Nghe nói ông chủ của nhà hàng này rất thích nhện, nuôi rất nhiều nhện làm sủng vật, không ít con nhện còn có kịch độc…."
"Vậy ông ta có thể cho nhện lên mấy trang web, nếu như có khách nào làm ông ta ghét, ngay cả tư liệu đầu độc đối phương cũng có thể tiết kiệm. . . . . ."
"Em thật thông minh, ông chủ kia quá đần khẳng định là không nghĩ đến, em chờ một chút cho ông ta chút đề nghị…."
"…."
Nhà hàng vô cùng đặc sắc, sau khi bát đũa mang lên bàn, cô không có chút bất ngờ nào khi thấy bát đũa cũng là màu cà phê, nghĩ thầm nhất định ông chủ của nhà hàng này siêu cấp thích màu cà phê và nhện, thế nhưng lại có thể kết hợp hai thứ khác biệt lại, đợi đến sau khi thức ăn mang lên bàn, cô lại tăng thêm một câu, ông chủ của tiệm này nhất định yêu thích chọc ghẹo, đồ ăn đầy bàn, tất cả đều là làm đậu hũ….
Đây là bữa tiệc đậu hũ.
Trần Mậu Thanh thấy vẻ mặt của cô, giải thích nghi hoặc cho cô, "Trong một ngày nhà hàng này chỉ có một món ăn, vì vậy cả bàn chính là món ăn đó, xem ra hôm nay vừa vặn là chọc ghẹo."
Nói xong ba chữ cuối cùng thì nụ cười trên mặt anh tràn đầy ý ranh mãnh.
Cô làm bộ không nhìn thấy nụ cười xấu xa trên mặt anh, "Lần trước anh tới ăn là cái gì?"
"Cà, một bàn cà lớn." Anh cười nói.
Cô cầm đũa lên chuẩn bị nếm thử một chút, phát hiện mùi vị cực tốt, tư vị mỗi một món ăn đều khác với món khác, hoàn toàn không giống như là cùng một loại nguyên liệu tạo thành, đậu hũ trơn mềm bỏ vào trong miệng, giống như tan vào miệng, loại cảm giác này tuyệt vời, trong nháy mắt làm cho cô liền thích nơi này, kết cấu, trang trí, màu sắc, đều là làm cho cô thích.
Có một món ăn lại là mặt, cô nhìn một lúc lâu, "Đây là làm từ bã đậu?"
"Hẳn là thế."
Cô không khỏi nhớ lại chuyện lý thú trước đây rất lâu, khi đó xem phim hoạt hình, là nói đến chuyện so tài nấu nướng, bên trong làm từ bã đậu. Đặc sắc nhất của bộ phim hoạt hình này là cảm giác khi ăn, dùng hình tượng cụ thể miêu tả ra ngoài, dùng tâm lĩnh hội mùi vị thức ăn.
Cô vừa nhắc tới như vậy, Trần Mậu Thanh cũng cùng nói chuyện với cô, anh cũng xem bộ phim hoạt hình này rồi. Sau đó từ thảo luận thức ăn đến châm chọc nội dung bộ phim, có nhiều chỗ không hợp lý, bất kể nhân vật chính của bộ phim làm món ăn như thế nào, tựa như vĩnh viễn luôn là người thắng….
Một bữa cơm trong không khí thoải mái kết thúc.
Lúc rời đi, Trần Mậu Thanh cảm thán, "Đã lâu không nói thoải mái như vậy rồi, lần trước cũng vậy, vẫn là không bằng tụ họp bạn học thời đại học."
"Anh tốt nghiệp đại học nào?"
"Đại học Nam Giang."
"Hả?" Biểu hiện của cô đặc biệt kinh ngạc, "Có thật không? Vậy tôi còn phải gọi anh một tiếng học trưởng."
Anh lập tức phản ứng trở lại, "Vậy chúng ta cùng đi thăm trường cũ một chút xem như thế nào?"
Rất lâu sau, Tô Tử Duyệt cũng phải thừa nhận, rất nhiều chuyện tựa như đã định trong mơ hồ, cô còn nhớ rõ, hình như Giang Dực trong điện thoại nói với cô, sau khi anh trở lại, sẽ cùng cô tới trường học một chút.
Hiện tại cô thật sự trở lại trường học rồi, mà ở người bên cạnh cô lại là Trần Mậu Thanh.
Bọn họ đi từ cổng giữa của trường, không đến bao lâu liền thấy thư viện đồ sộ, nghĩ đến cái thư viện này, Trần Mậu Thanh liền đặc biệt buồn bực, "Năm đó lúc tôi tốt nghiệp, thư viện này còn chưa động thổ…. Mới bắt đầu hoạch định, chỉ là nghe nói một hoạch định liền quy hoạch rất nhiều năm."
Tô Tử Duyệt tràn đầy đồng cảm, "Thời điểm tôi học năm thứ nhất, nơi này bị đào một cái hố to, vì vậy sườn núi tình nhân lập tức biến thành Tuyệt Tình Cốc."
Trần Mậu Thanh cũng cười, "Cũng là bọn em may mắn, hưởng thụ bao nhiêu tài nguyên của trường."
"Đâu có đâu, lúc thư viện này xây xong, tôi cũng học năm thứ ba rồi, làm gì có tâm tình học tập."
"Nói lời này trước mặt người không có nửa điểm hương thụ như tôi, em quá tàn nhẫn."
"Vậy tôi nói tàn nhẫn hơn, lúc ấy khẳng định bọn anh không có máy điều hòa, tôi học đại học một năm, là tòa nhà này lắp đặt máy điều hòa…." Cô nói xong liền nở nụ cười.
"Làm sao em có thể không hiền hậu như vậy?" Trần Mậu Thanh nhớ lại các biện pháp lúc ngủ mùa hè năm đó, cũng cười, có bạn học trước khi phòng ngủ đóng cửa liền trộm máy điều hòa ở nhà dạy học, có bạn học liền trực tiếp thuê phòng bên ngoài trường, mà có bạn học ngủ trên mặt đất trong phòng ngủ….
Năm đó mới thật sự là thời gian hăng hái, nghĩ đến quá khứ, hình như những thứ cảm xúc kia lại trở lại trên người.
"Tôi chỉ nói sự thật, chẳng lẽ tâm anh thủy tinh (ý là dễ vỡ) như vậy?"
"Lòng của tôi cũng đã vỡ, em cứ nói đi?"
Tô Tử Duyệt và Trần Mậu Thanh đi ở trong sân trường, vô số người yêu nhau đi qua từ bên cạnh bọn họ, nhìn những học đệ học muội hơi trẻ trung, thế nhưng sinh ra mấy phần thân thiết không nói ra được. Mà bọn họ cũng từng làm chuyện chửi bới trường học cũ của mình không chừa đường lui, rồi lại phản bác lúc người khác chửi bới, trường học cũ thần kỳ như thế, là một phần trong sinh mệ