Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
nh, cho phép mình ghét bỏ, nhưng không để người khác khinh bỉ.
Bọn họ đi dọc theo một cái lối nhỏ, đường nhỏ hai bên đều là trúc hoa xanh um tươi tốt, che giấu đường nhỏ gió thổi không lọt, trong quá khứ Tô Tử Duyệt không thích đi đường này, rất dễ dàng nhìn thấy những người tình hôn nhau, cảm giác lúng túng không nói ra được, nhất là ở ban đêm thì sợ mình sẽ bắt gặp cái gì không nên nhìn thấy.
Cuối đường nhỏ là một sân vận động trong trường học, giờ phút này còn có người khóa trên học thể dục, quy củ của thầy dạy thể dục vẫn theo tuần hoàn như cũ mấy trăm năm chưa từng thay đổi, chạy bước nhỏ vây quanh bãi tập hai vòng sau đó sẽ tập thể dục, sau khi làm xong thầy an bài những chuyện làm trong tiết khóa thể dục này.
Tô Tử Duyệt có bóng ma với một vòng bãi tập 400m này, chỉ vào bãi tập tràn đầy oán khí kia, "Trên đường chạy này dính nước mắt và mồ hôi của tôi."
Trần Mậu Thanh liếc nhìn cô một cái lập tức cho ra kết luận, thành tích thể dục của cô khẳng định không tốt, nếu không sẽ không u oán như vậy, "Đưa qua đi nhìn một chút sẽ còn không nữa." Anh dừng một chút, "Tôi tràn đầy nhiệt tình yêu thương với thể thao của trường, phải biết thể dục năm đó tôi có thể địch . . . . . ."
"Đó là người nọ quá đần, không hiểu được đập đến vừa đúng. . . . . ."
". . . . . ."
Bọn họ thật là đang thảo luận bị cầu đập?
Tô Tử Duyệt theo Trần Mậu Thanh đi ở trong sân trường, nghe anh nói trường học này lúc ban đầu là bộ dạng gì, rất nhiều tòa nhà sử dụng làm gì mà bây giờ làm gì. . . . . .
Vừa đi vừa trò chuyện, bất tri bất giác trong lúc đó, thời gian trôi qua nhanh chóng.
Khi bọn họ ra trường thì còn lưu luyến không rời với trường học này, đột nhiên cô nghĩ tới nguyện vọng của bản thân, lúc cô kết hôn, cô hi vọng có thể ở trường học chụp hình cưới. Khi đó cô còn cùng Phương Văn Thành ở chung một chỗ, nhưng nguyện vọng của cô là lúc kết hôn trở lại trường học chụp hình cưới, mà không phải cô và Phương Văn Thành lúc kết hôn trở về trường học chụp hình cưới.
Rất nhiều chuyện sau khi có kết quả, mới phát hiện rất nhiều việc nhỏ không đáng kể đã sớm hiển thị kết quả.
"Như thế nào, khó hoài niệm được mối tình đầu của mình?"
"Làm sao anh biết, chẳng lẽ anh cũng ở đây hoài niệm?" Cô cố ý kinh ngạc mà nhìn anh.
"Cô quá thông minh, cái này cũng có thể đoán được. . . . . ."
". . . . . ."
Cô ngồi lên xe của anh, còn đang không ngừng nhìn quanh. Nhớ năm đó trước khi tốt nghiệp, còn dắt tay Diệp Tiêu Tiêu nói về sau không cần về phá trường học này, sau khi rời đi mới biết trường học cũ tốt, bước chậm lên đường mòn đều biến thành những trí nhớ tốt đẹp, mỗi một lần cười đều hiểu ra.
Trần Mậu Thanh đưa cô đến trườc cửa lớn biệt thự, cô xuống xe, đi tới trước mặt của anh, mà anh cũng chậm rãi giáng cửa sổ xe xuống.
"Cám ơn anh, hôm nay tôi rất vui vẻ." Là thật rất vui vẻ, cũng rất nhẹ nhõm, cũng chân chính hiểu, những cái được gọi là khổ sở khó chịu, cũng chỉ là mình không chịu buông qua mình, chỉ cần mình nguyện ý, dĩ nhiên có thể đi ra, cuộc sống tốt đẹp như thế, tội gì mua dây buộc mình.
Trần Mậu Thanh nửa cười nhìn cô, để tay tại cạnh cửa kính xe, chăm chú nhìn cô nở ra nụ cười hoàn chỉnh, "Cảm tạ của cô cũng chỉ nói một chút?"
"Hả?" Cô mở to hai mắt nhìn anh, hình như hoàn toàn không ngờ, anh vẫn còn có yêu cầu.
Anh cười như không cười, chờ cô có được mấy phần khẩn trương thì mới chậm rãi mở miệng, "Cô đã ngỏ ý cảm ơn như vậy, tối mai tôi tham gia một tiệc rượu, vừa đúng thiếu một bạn gái. . . . . . Không biết Tô tiểu thư có thể nể mặt hay không đây?"
Cô thở ra một hơi, "Là vinh hạnh của tôi, cảm tạ như vậy, ngược lại tôi chiếm tiện nghi."
Trần Mậu Thanh không thể không thấy bộ dạng cô rõ ràng thở phào một cái, đây là một cô gái thông minh, anh thật sự có ý nghĩ muốn cùng với cô phát triển thêm một bước, lúc bọn họ ở chung một chỗ rất vui vẻ rất dễ dàng, không phải sao? Dù bạn bè của anh đều khuyến cáo anh, tốt nhất chớ trêu chọc cô gái này, dù sao cô và Giang Dực có quan hệ.
Nhưng anh làm việc, không thích suy tính khác.
Cô thấy anh cũng sẽ không nói gì, cười một tiếng, "Đi đường cẩn thận."
Anh gật đầu một cái, lúc này mới chậm rãi kéo cửa sổ xe lên.
Cô xoay người, mới vừa cười thì trở nên nhàn nhạt, cô hỏi mình, Trần Mậu Thanh người này như thế nào, diện mạo anh tuấn, gia thế không tệ, hơn nữa làm việc hành động độc lập không chịu bất kỳ ảnh hưởng người nào, bọn họ ở chung một chỗ thì cô rất dễ dàng, cũng rất vui vẻ, quan trọng hơn cô không có nửa điểm yêu cầu với anh, không thể nói tốt, nhưng cũng không thể nói cảm thụ không tốt.
**************************************************
Tô Tử Duyệt đã đồng ý với Trần Mậu Thanh sẽ cùng anh tham gia tiệc rượu, cô ăn mặc tốt thật sớm, theo Trần Mậu Thanh cùng đi tới. Đến hiện trường tiệc rượu thì cô cảm thấy mình đem chuyện này nghĩ đến quá đơn giản, cô chỉ nghĩ Trần Mậu Thanh qua lại với cô nhiều lần như vậy, cô cũng nên đáp lại một chút, cũng không thể thu chỗ tốt của người khác. Nhưng bây giờ ánh mắt người