Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
chán, cô nói với em dâu cho Thưa Dạ nghỉ học một ngày, ở nàng chơi với cô. Buổi trưa mặt trời rất nắng, Hứa Tử Ngư ở trong nhà, cô ôm nửa trái dưa hấu cùng Thưa Dạ ăn, em trai không có hình tượng chạy nhanh vào trong nhà, vén màn trúc lên nói với cô :"Chị, có người đến tìm chị."
Hứa Tử Ngư đút muỗng dưa hấu vào miệng của Thưa Dạ, ngẩng đầu hỏi :"Là ai vậy?"
"Tiểu Ngư, là tôi." Người phía sau mặc cái áo sơ mi màu bạc cùng cái quần Jean màu xanh dương, trông rất thoải mái từ ngoài cửa đi vào, nhìn bộ dáng của hắn giống như một anh hùng đang đứng giữa cảnh sắc loạn lạc vậy —— Khụ, nếu như không phải tay của hắn đang xách bao to túi lớn, thì chắc sẽ còn khí thế hơn nữa.
Là người quan trọng nhất . . .
"Cậu đến đây làm gì thế?" Hứa Tử Ngư không thèm để ý tới hắn, quay đầu lại tiếp tục dùng muỗng múc dưa hấu. Em trai Hứa Tử Kiện nhìn thái độ của chị có chút không tốt, vội vàng nói :"Nhị Quân mới gọi điện thoại cho em, nói có người lái cái đó đến . . . . . . Khụ. . . . . . Một chiếc xe đến nhà chúng ta, trong nhà chẳng phải không có ai sao, em mới vừa chạy về nhà đón anh ta đến xưởng."
Hứa Tử Ngư không còn gì để nói, Thưa Dạ ai oán cái muỗng dưa hấu vốn dĩ nên đút chơ cô ăn, cô bé thức thời yên lặng đem dưa hấu đút vào miệng của mình.
Hứa Tử Kiện cũng hiểu chuyện, ôm lấy Thưa Dạ rời đi, lúc gần đi còn đưa tay thân thiết vỗ vỗ bả vai của Tống Lương Thần mà nói :"Anh Tống hai người cứ nói chuyện tự nhiên, tôi dẫn Thưa Dạ đi rửa mặt."
Nghe em trai nói như vậy, khóe miệng của Hứa Tử Ngư hếch lên, anh Tống ha. . . . . . Không tệ nha, nhanh như vậy đã mua chuộc được em trai mình rồi.
Tống Lương Thần lẳng lặng ngồi ở trong nhà cô, một mình ngồi trên ghế sa lon đọc tiểu thuyết, Hứa Tử Ngư cảm thấy người đàn ông này chính là trầm tĩnh tư thái một luồng khí thế rất lạnh, cả phòng nóng nực như vậy cũng cảm thấy có chút lạnh.
Tống Lương Thần ngẩng đầu lên thấy cô cầm đồ không khỏi cười, vội vàng để sách xuống nhận lấy dưa hấu. Có điều không biết là vô tình hay cố ý, đầu ngón tay hơi lạnh chạm vào tay cô.
Hứa Cho phép Tử Ngư đưa dưa hấu cho hắn, muốn nói gì đó nhưng thấy thần sắc trên mặt hắn cũng không có bình tĩnh, vì vậy ho khan một tiếng nói :"Vậy mình đi ra ngoài trước."
Thời điểm bây giờ là nóng nhất trong ngày, buổi trưa không khí nóng giống như lửa vậy, cây liễu trước cửa ủ rũ giống như vô lực vậy. Hứa Tử Ngư tắm xong liền thay bộ quần áo mới, mặc cái đầm xanh nhạt vào cô soi gương nhìn một chút, cô lập tức cảm thấy lệ nóng doanh tròng, thầm nghĩ mình nên sớm mời Tống Lương Thần làm cố vấn trang phục. Cái đầm này rất vừa vặn cô cũng rất thoải mái, nổi bật lên làn da trắng nõn mềm mại của cô, cả người đều cảm thấy sạch sẽ nhẹ nhàng cùng khoan khoái hơn rất nhiều.
Mặc vào một cái đầm đẹp mắt lại thoải mái, cảm giác này đối với phụ nữ mà nói giống như tìm được một người bạn tri kỷ. Hứa Tử Ngư mang theo tâm tình vui thích chạy về phía phòng của mình, vén rèm cửa lên sau đó liền cảm thấy không vui chút nào. Vốn tưởng rằng chỉ có một người ở trong phòng nhỏ, ai ngờ lần lượt xuất hiện nào là mẹ, em trai cùng em dâu, mà Tống Lương Thần đang đùa với cô bé Thưa Dạ, hắn cùng người trong nhà nói gì đó, thời điểm cô bước vào thì mọi người đã cười vui vẻ giống như một bản hoà âm vậy.
"Ah chị, bộ đầm này chị mặc là do anh rể mua sao?" Hứa Tử Ngư bước vào phòng khiến cho ánh mắt của mọi người tỏa sáng, em dâu chân thành thở dài nói :"Cái đầm này rất đẹp và rất vừa vặn với chị đó."
Hứa Tử Ngư không nói gì, chỉ là gượng ngùng cười nhìn Tống Lương Thần, anh rể . . . . . . Vừa rồi hắn đã nói với người nhà cô những gì rồi?
Tống Lương Thần hình như không nhìn ra nghi ngờ trong lòng cô, hơi tự trách mang theo một tia thân thiết nói :"Đều là tại anh hôm qua quá bận rộn, buổi tối không kịp chạy đến đây, em ngồi xe có mệt hay không?"
"Không mệt, ha ha. . . . . ." Cô tiếp tục cười gượng.
Hứa mẹ hơi trách cứ mà nói :"Con bé này cũng thiệt là, thì ra ngày mai con không chịu đi xem mắt là như vậy, đã có bạn trai mà cũng không nói với người nhà một tiếng. Vợ chồng son giận dỗi liền bỏ về nhà, con nói xem tại sao con lại to gan như vậy chứ!"
"Xem mắt?" Tống Lương Thần quay đầu nhìn Hứa Tử Ngư, nhíu lông mày nói :"Ngày mai Tiểu Ngư đi xem mắt?"
"Đây . . . . . . Đúng vậy, ha ha. . . . . ." Hứa Tử Ngư khí phách trả lời, cảm thấy mình đứng trong phòng giống như đang tiếp nhận Tam Đường Hội Thẩm —— Còn cái quạt máy trên nóc phòng phải sửa thành tấm bảng "Quang Minh Chính Đại" thì giống hơn. Cái trán ép ra một lớp mồ hôi lạnh đang muốn chảy xuống nhưng chưa kịp, Tống Lương Thần đứng dậy đem Thưa Dạ đưa cho em dâu ôm, hắn lấy tay kéo tay Hứa Tử Ngư ra ngoài.
Hắn lôi kéo giương mắt nhìn Hứa Tử Ngư ngồi ở trên ghế sô pha, mình lại ngồi ở ghế sa lon rộng rãi trên lan can, đưa bàn tay lên khẽ vuốt tóc của cô, dịu dàng trách cứ :"Một mình tức giận chạy đến nơi xa như vậy, có biết anh rất lo lắng hay không."
"Ah, Tống Lương Thần