Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

n của cô một cái, sau đó đưa tay nhẹ nhàng vuốt bụng của cô.
"Ngốc quá, em và con của chúng ta, đối với anh mà nói, hai người chính là quan trọng nhất trên đời này."






Thời khắc người phụ nữ tình bắn ra bốn phía . . .
Khi Hứa Tử Ngư tỉnh lại trong phòng không có lấy một bóng người, ngủ một buổi trưa hơn ba giờ, hiện tại cũng gần năm giờ rồi.
Cô duỗi lưng một cái, vừa đi vừa ngáp đi ra khỏi phòng. Hai con ngỗng trắng ở giữa hồ một bên kêu một bên tắm, con mèo lười ở nằm trong đống gỗ mà ngủ, chiều mùa hè cảnh sắc luôn tràn đầy sức sống. Đi bộ dọc theo hành đến cửa lớn, Hứa Tử Ngư cảm thấy thật buồn cười, đâu ở bên cửa là chiếc xe Land Rover cao lớn, mà ngồi chỉnh tề thẳng hàng ở trên đó là đàn gà mái hơn mười con của nhà cô. Thật là rất khí phách phải hay không. . . . . .
"Tiểu Ngư, mau vào đây."
"Ba, sao ba lại uống rượu." Ba cô ở bên cửa sổ vẫy vẫy cô, sau khi Hứa Tử Ngư đi vào mới phát hiện ba và Tống Lương Thần đang uống rượu.
"Ba, Lương Thần đối với con rất tốt, ba yên tâm." Hứa Tử Ngư ngồi ở bên cạnh Tống Lương Thần, dùng đũa gắp thức ăn cho Hứa ba.
"Tiểu Ngư, không phải ba nói con, nhưng là một cô gái cũng đừng nên mạnh mẽ quá, nếu ở trong lòng có chuyện buồn bực . . . . . ."
"Ừh." Hứa Tử Ngư gật đầu một cái.
Tống Lương Thần đưa tay vuốt vuốt tóc mái của cô, khi nói chuyện mồm miệng của cô rất rõ ràng, nhưng chỉ là tốc độ nói có chút chậm :"Bác trai nói đúng lắm, về sau nếu em có chuyện gì buồn bực nhất định phải nói với anh, đừng tự hờn dỗi biết không?"
Hứa Tử Ngư thấy cha cũng đang tha thiết nhìn cô, cho nên vội vàng ra vẻ con gái ngoan gật đầu một cái :"Biết."
Hai người đàn ông này cứ như vậy đó, Hứa ba một câu Lương Thần một câu, nói đến vấn đề giao tiếp của cô có chút chậm, cho nên Hứa Tử Ngư buộc ở ngồi đàng hoàng ở một bên mà nghe thôi, đến điểm mấu chốt thì trả lời cho thích hợp, cho đến khi Hứa mẹ nghe không nổi nữa, ra lệnh cưỡng chế Hứa ba phải đi ngủ, khi đó Hứa Tử Ngư mới được đặc xá. Tống Lương Thần uống hơi nhiều, Hứa mẹ để cho cô dẫn hắn vào trong phòng nhỏ nghỉ ngơi.
Tống Lương Thần đi bộ vẫn rất ổn, nhưng bước chân có chút chậm lại. Buổi chiều của mùa hè là khoảng thời gian thoải mái nhất, thỉnh thoảng có gió thổi từ ngoài vào, hai người vai kề vai từ từ đi.
"Ba của tôi uống nhiều quá, hôm nay đã nói những lời đó cậu cũng đừng để ý."
"Vậy còn cậu?" Tống Lương Thần nghiêng đầu nhìn cô, Hứa Tử Ngư vén rèm lên dẫn Tống Lương Thần vào phòng, cô không trả lời câu hỏi của hắn.
Tống Lương Thần chậm rãi đi ghế sa lon sau đó ngồi xuống, dùng hai ngón tay xoa huyệt Thái Dương nhỏ giọng hỏi :"Cậu nói nguyện ý cùng mình đi chung một con đường, những chuyện đó cũng không cần để ý sao?"
Hứa Tử Ngư rót một ly nước đưa cho hắn, suy nghĩ một chút rồi "Ừh" một tiếng, Tống Lương Thần nhận lấy ly nước bỏ qua một bên, ngẩng đầu lên dùng ánh mắt sáng quắc nhìn cô :"Thật lòng sao?"
"Ừh"
Một giây tiếp theo trời đất như quay cuồng, cô bị người đang ngồi ở sofa kéo vào lồng ngưc của hắn, hắn ôm lấy cô vô cùng dịu dàng, một lần nữa hắn nhìn cô rồi nhỏ giọng hỏi :"Thật lòng sao?" hương vị Bạc Hà xen lẫn mùi nhàn nhạt của rượu phảng phất bên tai của cô, chỉ một hơi thở của người đàn ông này thôi cũng đủ khiến cho toàn thân của cô mềm nhũn rồi.
"Ừh." Cô cúi đầu, một lần nữa trả lời như vậy.
"Nói láo."
Ngay một giây sau một bờ môi mềm mại che lấp môi của cô, đầu tiên là mềm mại vuốt ve, giống như đang thưởng thức một miếng bánh ngọt vậy. Miếng bánh này thật sự quá mức mỹ vị, hắn ngậm trong miệng từng ngụm từng ngụm khẽ mút, hận không được một miếng liền ăn vào trong bụng của hắn, Hứa Tử Ngư cảm thấy mình cũng sắp thở không nổi rồi, cô muốn nói hắn ngưng một chút, vậy mà đầu lưỡi của hắn lại nhân cơ hội đó mà thần tốc tiến quân vào trong miệng của cô.
Mắt của hắn khép hờ, lông mi của hắn cong dài theo động tác mà khẽ run, đầu lưỡi của hắn ở trong miệng của cô nhẹ nhàng thăm dò, trong đầu Hứa Tử Ngư như một quả bom phát nổ vậy, gương mặt cũng theo đó mà đỏ lên. Cô run rẩy bắt lấy bả vai của hắn, đầu lưỡi của cô rụt về phía sau, lại bị đối phương rượt đuổi nhất quyết không chịu buông tha.
Cũng không biết là bắt đầu từ lúc nào, môi lưỡi của hai người dần dần quấn quít lấy nhau, vốn định muốn đẩy cánh tay đang giữ cô thật chặt của hắn ra, nhưng hiện tại toàn thân của cô cũng không còn chút hơi sức, hiện tại cơ thể cô giống như bị lửa đốt vậy rất là nóng. Cô càng ngày càng cúi người thấp hơn, cuối cùng cô đành phải dựa vào ghế sa lon, thân thể mềm mại dán thật chặt vào lồng ngực của hắn, cự ly gần như vậy, hai người có thể nghe được tiếng nhịp tim đập của đối phương đang đập rất kịch liệt.
Một tay khác của hắn từ phía sau ôm lấy lưng của cô, một tay khác nâng gương mặt của cô lên, khiến cho nụ hôn này càng thêm sâu hơn.
"Ừh. . . . . ." Hứa Tử Ngư không tự chủ khẽ rên lên một tiếng, ngay sau đó cô mới phát hiện tiếng rên đó là của chính mình phát ra, mặt đỏ tới mang tai mu


Disneyland 1972 Love the old s