Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
ốn đẩy Tống Lương Thần ra.
"Đừng động. . . . . ." Hắn thấy cô giãy giụa nên đè người cô lại, thở hổn hển ngẩn đầu lên nói :"Nếu cậu còn cử động nữa mình không dám cam đoan, cậu và đứa bé có thể sẽ bị thương hay không đó."
"Mình. . . . . ." Cô chợt cảm thấy nơi nào đó trên người của hắn đang có phản ứng, hắn rên lên một tiếng, vì vậy rốt cuộc cô cũng đã hiểu rõ ý tứ của hắn, cô đỏ mặt để mặc cho hắn ôm. Trong đầu chợt nghĩ, trước đây có một người làm ảo thuật đã từng nói qua :"Các khán giả thân mến, phía dưới chính là thời khắc nữ tình bắn ra bốn phía . . . . . ."
Tiếng thở dốc của Tống Lương Thần dần dần cũng trở lại bình tĩnh, Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng đẩy hắn một cái :"Xong chưa?"
"Vẫn chưa."
"Ah."
Người đàn ông đó cười nhẹ một tiếng, duỗi ngón tay ra chạm nhẹ lên cánh môi có chút sưng của cô mà nói :"Ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau trở về nhé."
"Ừh." Cô trả lời theo bản năng, ngay sau đó mới phát hiện không được :"Ah, ngày mai còn phải đi xem mắt."
"Còn phải xem mắt?" Tống Lương Thần im lặng nhìn cô, cảm giác hai bên huyệt Thái Dương của mình cũng bắt đầu đau.
"Thật ra thì mình cũng không muốn đi xem mắt đâu, vì anh chàng phỏng vấn đó phiền phức muốn chết đi, nhưng mà người đứng ra làm mai là trưởng thôn, mình lo lắng nếu không đi thì sẽ phật lòng người ta, cho nên ngày mai vẫn phải đi một chuyến để đối phó nha."
"Anh phỏng vấn?"
"Chính là người đàn ông mà lúc chát ở trên mang giống như là đang phỏng vấn nhân viên vậy. . . . . . Khiến cho người ta không biết đường trả lời."
"Vậy nếu như người đó thích cậu, thì cậu sẽ làm sao?"
"Cậu yên tâm đi, ngày mai mình sẽ cố gắng đem hết toàn bộ kỹ năng vốn có của mình ra để hù dọa cho hắn phải bỏ chạy, tuyệt đối không thể nào thích được."
"Làm sao có thể hù dọa đây?" Tống Lương Thần nhìn mặt mày hớn hở của cô, không nhịn được tó mò mà hỏi.
"Bí mật. . . . . . Nhưng nếu cậu muốn phối hợp với mình, thì mình sẽ nói cho cậu biết." Hứa Tử Ngư gian xảo nháy mắt, mang theo dáng vẻ của tiểu nhân rất đắc chí, Tống Lương Thần đột nhiên cảm thấy, hắn cảm thấy mình đối với chuyện ngày mai rất có hứng thú.
"Phối hợp cũng được. . . . . ."
"Cậu đồng ý phối hợp sao?" Hứa Tử Ngư nhìn Tống Lương Thần, người nghiêm túc như hắn mà cũng có lúc thông đồng với cô để đi chỉnh người khác àh?
Tống Lương Thần tươi cười, trong mắt hiện ra một tia xảo trá. Có phải cô đang nhìn thấy ảo giác rồi hay không, sao cô thấy hắn càng ngày càng có khuynh hướng biến thái vậy?
Ăn quả nho không nhả vỏ nho (JQ) . . .
"Ah, nói thật đi, cậu đã nói những gì với mẹ của tôi thế? Chúng nên bàn bạc để trả lời cho chính xác, để tránh tình trạng nói chuyện không khớp nhau." Hứa Tử Ngư ngồi xếp chân bằng ở trên giường bên trái, tay cô cầm lấy một chùm nho ăn, cô ăn say sưa rất ngon lành.
"Mình nói với mẹ cậu, là từ thời cấp ba mình đã thầm mến cậu, lúc học đại học mỗi lần mình từ nước ngoài trở về, cũng đều len lén đến trường học để nhìn cậu một chút, sau khi tốt nghiệp liền cố gắng tìm mọi cách để đến gần cậu. Nhưng mà cậu vẫn không yêu thích mình, gần đây mới có chút hy vọng theo đuổi cậu, nhưng hai ngày trước lại không cận thận làm cho cậu tức giận." Tống Lương Thần nằm trên cái giường nhỏ hai tay gối sau đầu hai mắt nhìn lên nóc nhà bên giường phải, bởi vì chân của hắn quá dài nên dư ra một khúc lớn. Hứa Tử Ngư rất lo lắng hắn sẽ làm sập giường của cô.
"Ah. . . . . . Có phải từ trước đến nay cậu chưa từng nói láo qua phải không, nội dung như vậy thật không đáng tin, lỡ như mẹ mình mà hỏi thì mình biết trả lời như thế nào đây!"
"Mình không có nói láo nha!" Tống Lương Thần vô tội nói.
"Thôi, mình hối hận rồi." Tống Lương Thần suy nghĩ một chút rồi nói :"Cậu trả lại cho mình đi." ( Anh này ghê quá, còn biết lắc léo nữa chứ.)
"Trả cái gì chứ?"
"Thì cái hôn vừa nãy đó, mình thấy như vậy mà huề nhau thì thật quá không công bằng, cậu mau đem cái hôn đó trả lại cho mình đi."
"Trả thế nào đây?" Hứa Tử Ngư nhìn hắn nghiêng mặt chỉ chỉ vào cái miệng của chính mình, cô liền vội vàng lắc đầu nói :"Không trả đâu."
"Nhưng ân tình lớn như vậy, một cái hôn thì không thể huề nhau được, cậu nói xem nên làm sao để trả ơn đây?" Tống Lương Thần buồn cười nằm ở chỗ đó, nhìn Hứa Tử Ngư nhíu mày dùng đầu ngón tay trắng mịn mà xoa xoa quả nho màu tím, nhất thời cũng cảm thấy rất muốn ăn nho, vì vậy độ lượng mà nói :"Nếu không thì cậu đem chùm nho này cho mình ăn, chúng ta coi như huề nhau."
"Ah, đơn giản như vậy thôi sao." Hứa Tử Ngư vội vàng nhiệt tình đem chùm nho còn dư đưa hết cho hắn :"Ừh, tất cả đều cho cậu đó, mình rất là hào phóng."
"Vậy còn quả trong tay cậu thì sao?"
"Chùm nho này ngon như vậy, mình còn chưa ăn đủ nữa. Còn dư lại thì cho cậu rồi, còn mỗi một quả này thì cậu cho mình đi." Hứa Tử Ngư nói xong vội vàng đem quả nho trong tay bỏ vào trong miệng, ngậm lấy quả nho mà nhìn hắn.
"Không được, vừa rồi đã nói rồi mà, làm người căn bản là phải giữ chữ tín, tại sao