Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2015 lượt.

ến nay ông ấy chỉ quan tâm đến sự nghiệp mà thôi, lúc mình ra đời ông ấy đang ở ngoài bàn bạc làm ăn với đối tác, mẹ của mình sinh khó, cũng là bởi vì không có ai ký đơn đồng ý giải phẫu, cho nên mới. . . . . ."
Tống Lương Thần ho một tiếng, rồi nói tiếp :"Từ khi sinh ra mình được ông ngoại dẫn đi, mấy năm gần đây ông ta cũng thường xuyên đến gặp mình, nhưng mỗi lần nhìn thấy ông ấy mình lại nhớ đến mẹ. Là một người đàn ông ngay cả vợ của mình cũng không bảo vệ được, thì sự nghiệp có thành công đi chăng nữa cũng không có ý nghĩa gì cả."
"Lương Thần . . . . . ." Hứa Tử Ngư không biết nên khuyên hắn như thế nào mới phải.
"Không sao, mình không sao cả, chỉ là mình không muốn cậu hiểu lầm mình đang cố ý che dấu chuyện gì, thật ra thì mình cũng chưa từng coi ông ấy là cha."
Hứa Tử Ngư đưa tay nắm lấy mu bàn tay của hắn, trời rất nóng nhưng tay của hắn lại rất lạnh lẽo, nhất định trong lòng của Tống Lương Thần đang rất là khó chịu.
Tống Lương Thần trở tay nắm lấy tay của cô, lại một lần nữa trịnh trọng nói :"Tiểu Ngư, cám ơn cậu." Cám ơn cậu khiến cho mình nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng cảm nhận được cảm giác ấm áp của một gia đình.
Thì ra lúc Hứa Tử Ngư còn chưa ngủ dậy, Tống Lương Thần đã giúp cô sắp xếp lịch hẹn với bác sĩ chuyên khoa của bệnh viện bên này rồi, may là đã có lịch hẹn trước cho nên khi đến bệnh viện hai người liền được bác sĩ chuyên khoa khám ngay, Hứa Tử Ngư nhất thời cũng có chút luống cuống. Khi hỏi đến chuyện kinh nguyệt của cô, Hứa Tử Ngư suy nghĩ một lúc lâu cũng không nhớ ra thời gian cụ thể, cô bị bác sĩ cho một cái nhìn khinh bỉ; thời điểm hỏi đến quá trình mang thai lần này, Hứa Tử Ngư đỏ mặt suy ngẫm nửa ngày trời mới nói :"Hôm đó uống nhiều rượu quá, tôi cũng không nhớ rõ."
Nữ bác sĩ tuổi trung niên rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nhìn hai người trước mặt, sau đó cúi đầu yên lặng nói "Tôi muốn hỏi, lúc đầu có thai có chích ngừa hay hay sử dụng thuốc gì hay không." Hứa Tử Ngư mặt đỏ hơn lúc nãy mà nói :"Lúc xong việc có uống một viên thuốc tránh thai, đáng lý là phải uống hai viên nhưng tôi chỉ uống có một viên, còn nữa, viên thuốc đó uống xong không được bao lâu cũng bị nôn ra."
"Uống thuốc tránh thai?" Bác sĩ ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, biểu tình có chút nặng nề nói :"Nếu như đã uống thuốc tránh thai thì có khả năng sẽ tổn thương đến thai nhi, như vậy đi, trước tiên cô nên đi làm xét nghiệm siêu âm xem sự phát triển của bào thai một chút, sau đó đem kết quả lại để cho tôi xem có nên giữ lại hay không."
"Giữ lại hay không? Nghiêm trọng như thế sao?" Trái tim của Hứa Tử Ngư lập tức đập nhanh hơn, cổ họng như có gì đó nghẹn lại, Tống Lương Thần đưa tay ra nắm lấy tay của cô, nói với bác sĩ :"Nếu như kết quả siêu âm bào thai mà không có vấn đề gì, vậy thì sẽ không sao phải không?"
"Kết quả siêu âm bào thai không thành vấn đề thì sau này vẫn phải chú ý cùng cẩn thận theo dõi, nhất là phụ nữ có thai nên ăn uống và công việc như thế nào."
Tống Lương Thần gật đầu một cái, lôi kéo Hứa Tử Ngư đi đến khoa siêu âm. Hứa Tử Ngư bị lời cảnh báo của bác sĩ làm cho tinh thần bất ổn, chân của cô cũng mềm nhũn theo. Những ngày qua lúc cô rảnh rỗi đều nghĩ đến chuyện sau này con của cô sẽ giống ai, tính tình như thế nào, còn định sẽ mua đồ chơi và y phục gì cho con, bác sĩ nói bào thai này có thể sẽ bị bỏ, trong lòng cô lập tức trống trải, vô cùng lo sợ.
Tống Lương Thần ngoài mặt thì trấn tĩnh, nhưng tay của hắn đang nắm lấy tay cô cũng có chút ướt.
Đến khoa siêu âm, người thân không thể đi vào, Hứa Tử Ngư thấy bác sĩ đang thoa một ít kem lên bụng của cô, dùng một vật gì đó dọc theo bụng của cô mà dò.
"Cô xem, đây là bào thai, và là con của cô" Lời nói của bác sĩ rất dịu dàng, chỉ lên màn hình máy vi tính rồi nói :"Đây là đầu, đây này là trái tim, cô xem tim của bé đập rất mạnh kìa. Hiện tại bào thai trong bụng của cô đã thành hình rồi, bé dài khoảng 3,8 cm, nặng 7g. Da vẫn còn trong suốt, có rất nhiều mạch máu đã lộ ra rồi. Hiện tại xương của bé đã bắt đầu trở nên cứng rắn, rất nhanh cũng có thể nắm lại và mở ra quả đấm nhỏ rồi. Nhìn trên màn hình cũng không quá rõ ràng, thật ra thì cơ thể của bé đang phát triển, giống như đang ở trong nước múa balle vậy . . . . . ." Cuối cùng bác sĩ nói một câu :"Dựa vào quan sát của tôi thì bào thai này hiện đang rất khỏe mạnh." Câu nói này khiến cho tảng đá ở trong lòng của Hứa Tử Ngư cũng được đặt xuống.
Hứa Tử Ngư vừa ra khỏi phòng siêu âm, Tống Lương Thần liền vội vàng đi tới, cô cười cười đưa kết quả xét nghiệm ở trong tay, khi đó hắn mới yên tâm thở phào.
Trở lại phòng khám vừa nãy, bác sĩ xem kết quả một chút. Sau đó bác sĩ dặn dò hai người chú ý tình hình, còn đặc biệt dặn dò Tống Lương Thần nữa :"Vợ của cậu không nhớ rõ chu kỳ kinh nguyệt coi như thôi, nhưng thuốc tránh có uống hay không uống cũng không rõ, thật đúng là đủ qua loa. Mặc dù hiện tại bào thai phát triển rất khỏe mạnh, nhưng vẫn cần phải chú ý nhiều hơn so với người bình thường một chút mới được, mặc kệ là ăn, mặc, ở