XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

gái kia người bạn trai đó lại nảy sinh tình cảm. Tin tức gửi cho hắn càng ngày càng ít, cuối cùng cũng dần mất liên lạc, khi hắn quay trở về một lần nữa, trông thấy cô gái hắn yêu đang cùng với người bạn thân của hắn ngồi trong phòng đàn dương cầm, hình ảnh hai người ngồi dựa sát bên nhau. Rất hoàn mỹ giống như ánh mặt trời rực rỡ như vậy, giống như một bức tranh tuyệt đẹp. Hắn đau khổ xoay người rời đi, từ đó về sau không còn tin tức gì nữa. ( diepdiep: anh Thần giống nam nhân vật chính trong chuyện này quá, nhưng may là còn kịp thời cứu vãn được.)
Nội dung văn chương cũng không quanh co, nhưng văn bút của tác giả có chút nhẵn nhụi, nửa trước nói đến vị ngọt yêu đương, nửa sau lại mang theo đau thương, khiến cho mọi người không nhịn được cảm thấy hối tiếc và thở dài.
Thời điểm Hứa Tử Ngư khép sách lại, trời bên ngoài đã tối. Máy hát đĩa đã sớm ngưng chuyển động, cô đứng dậy duỗi lưng một cái, nhìn đồng hồ đeo tay, đã hơn tám giờ.
Cô đi ra khỏi phòng, rón rén đến phòng của Tống Lương Thần.
Tống Lương Thần ngủ rất ngon. Ánh trắng ngoài cửa sổ mờ mờ ảo ảo chiếu vào, chiếu lên mặt của hắn, khiến hắn càng thêm đẹp trai hơn. Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng bước tới, mở cái đèn bàn bên cạnh giường, vẻ đẹp lập thể và anh tuấn của hắn dưới ánh đèn lờ mờ giống như được điêu khắc ra vậy, trong cường tráng đó mang theo một chút nhu hòa không dễ dàng phát hiện, tựa như cái cá tính phiền toái kia vậy. Lông mi rất dày mà lại rất dài, gương mặt có vẻ thanh tú một chút, cũng cực kỳ đẹp mắt.
Hứa Tử Ngư khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng quỳ gối bên giường, cô muốn giúp hắn đắp chăn nhưng tay cô lại bị hắn bắt được.






Hứa Tử Ngư khẽ cười một tiếng, đưa tay giúp hắn đắp chăn, nhưng tay cô lại bị hắn bắt được.
Người nằm trên giường vừa tỉnh lại, chỉ là dựa vào bản năng mà bắt được tay của Hứa Tử Ngư. Trên mặt hắn còn mang theo vẻ buồn ngủ, trong ánh mắt còn có một chút mê mang, bộ dáng hoàn toàn không hề có chút sức công kích nào. Hứa Tử Ngư chưa từng nhìn thấy qua Tống Lương Thần như vậy cả.
Hắn mới tỉnh dậy chính là thời điểm dịu dàng nhất, giữa lông mày có một loại cường ngạnh tư thái.
"Mình đã tỉnh." Tống Lương Thần nhỏ giọng nói mang theo một chút khêu gợi, lúc nói chuyện cũng đã khôi phục lại thái độ, hắn nhìn cô nói :"Tâm sự với mình một chút đi."
Hứa Tử Ngư cảnh giác nhìn hắn một chút.
Tống Lương Thần bất đắc dĩ than thở :"Ai nói dễ tìm được vợ chứ, cậu xem mình bây giờ đi, chẳng phải vẫn chưa lấy được cậu sao?"
"Đương nhiên rồi, không phải ai cũng có thể cưới được một cô vợ tốt như mình đâu." Hứa Tử Ngư vui vẻ cười hai tiếng, bị người bên cạnh xoa xoa đầu một cái.
"Hiện tại con chúng ta cũng gần ba tháng rồi, sao vẫn chưa thấy bụng nhỉ?" Tống Lương Thần nhìn bụng của Hứa Tử Ngư một chút, thấy vẫn là bằng phẳng.
"Thật ra trừ mập lên một chút thì còn lại những cái khác cũng không có gì khác lạ cả." Hứa Tử Ngư đưa tay sờ sờ bụng :"Chạm vào cũng có thể cảm nhận được, nhưng không biết con đã phát triển đến đâu rồi?"
"Có thể cảm nhận được rồi sao?" Tống Lương Thần nghiêng người nhìn bụng của Hứa Tử Ngư, ánh mắt của hắn rất là dịu dàng.
"Cậu sờ thử xem, ở chỗ này." Hứa Tử Ngư nhìn vẻ mặt của hắn cô cũng cảm thấy có chút cảm động, vì vậy lôi kéo tay của Tống Lương Thần đặt ở trên bụng của mình mà nói :"Có cảm thấy không?"
Tống Lương Thần nhẹ nhàng vuốt bụng của cô, có một loại cảm xúc ấm áp kỳ lạ từ lòng bàn tay của hắn chạy vào trong tim, hắn ngẩng đầu nhìn Hứa Tử Ngư, cô đang mỉm cười nhìn bàn tay của hắn đặt lên bụng cô, cũng không biết cô đang nghĩ cái gì đây.
"Tiểu Ngư, cám ơn cậu." Tống Lương Thần rất nghiêm túc nói.
"Sao?" Hứa Tử Ngư nhìn hắn một chút, vội vàng khoát tay nói :"Đừng khách sáo."
"Ngốc quá." Tống Lương Thần cười cười, ngồi dậy nói "Ngày mai mình không bận việc gì cả, để mình dẫn cậu đến bệnh viện khám thai nhé, xem tình trạng hiện tại của cậu và con có tốt hay không?"
Hứa Tử Ngư suy nghĩ một chút, tốt nhất lần này nên đi kiểm tra và lấy kết quả xét nghiệm luôn, lần trước cô đi khám cũng chưa có kiểm tra qua, cô đồng ý gật đầu một cái, Tống Lương Thần nói tiếp :"Vào ngày chủ nhật bệnh viện sẽ rất đông, ngày mai chúng ta nên dậy sớm rồi xuất phát, mình nghĩ cậu nên ngủ lại đây đi."
Hứa Tử Ngư nhìn hắn một cái, vẻ mặt của người đối diện rất nghiêm túc, suy tính cũng rất chu toàn, cho nên cô cũng không có ý kiến gì mà gật đầu tán thành, nghĩ thầm :"Dê nhỏ, thì ra là chờ đến dịp này."
Mấy ngày qua cô trải qua không ít áp lực, Hứa Tử Ngư nói một chút liền cảm thấy hơi mệt, trước khi đi ngủ cô đến phòng tắm pha nước ấm tắm qua. Cô không mang theo áo ngủ cho nên đành tùy tiện chọn đại một cái áo thun mềm mại của Tống Lương Thần mà mặc, dù sao áo thun của hắn cũng rất là nhiều.
Tống Lương Thần thấy cô đã nghỉ ngơi, một mình hắn đến phòng đọc sách mở máy vi tính ra, xử lý văn bản cùng trả lời email của mấy ngày nay, bận đến hơn nửa đêm mới giải quyết xong. Hắn vuốt vuốt huyệt thái dương có chút