Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
hay là đi lại cũng không được qua loa, cậu thân làm chồng nhất định phải lưu ý nhiều hơn."
Tống Lương Thần vội vàng gật đầu một cái.
Khám thai xong thì cũng đã gần trưa rồi, hai người đến bệnh một quán ăn cũng không tệ ở gần bệnh viện để ăn trưa. Lúc cơm còn chưa được dọn lên, Hứa Tử Ngư lấy hình ảnh siêu âm 3 chiều vừa nãy ở trong túi xách ra cho Tống Lương Thần xem :"Cậu xem đi, bác sĩ nói thêm một thời gian nữa, sau khi bảo bảo hoành thành cách mô trổ mã thì sẽ bắt đầu biết cựa quậy. Còn nữa có thể là qua tháng sau mình có thể sẽ cảm nhận được cử động của bảo bảo đó, rất là thần kỳ."
Tống Lương Thần nhận lấy hình ảnh siêu âm từ trong tay của Hứa Tử Ngư, mặc dù đó chỉ là một khối nho nhỏ, nhưng dáng vẻ chân thật như vậy, thật sự là một loại cảm xúc khó nói thành lời. Đây là đứa con của hắn, chính là đứa con của hắn và cô.
Đang lúc ấy thì phía sau vang lên một giọng nói dịu dàng :"Thật là trùng hợp, Tiểu Ngư."
Hứa Tử Ngư bất ngờ, trong nháy mắt có chút cứng lại :"Thích. . . . . . Duy Hiên." Hôm nay Đào Duy Hiên mặc một cái áo sơ mi trắng, phía dưới là quần Jean màu xanh dương, nụ cười sáng lạng trên mặt cùng giọng nói đó, trong giây phút ấy cô cảm thấy hình như Thích Uy đang đứng trước mặt của cô.
Đào Duy Hiên lơ đễnh ngồi xuống ở bên cạnh Hứa Tử Ngư, ân cần hỏi han :"Hai ngày nay em đi đâu vậy, không có nghe tin tức gì của em."
"Ah, hai ngày trước em về nhà, lúc ấy có chút gấp nên không kịp nói cho anh biết." Hứa Tử Ngư nhìn Tống Lương Thần sau đó xoay qua nhìn Đào Duy Hiên, tình huống này thật lúng túng. Tuy hai người đàn ông bên cạnh không ai nói lời nào, nhưng khí thế mạnh mẽ của hai người lại rất giống nhau, ánh mắt của hai người va vào nhau tia lửa như bắn ra bốn phía vậy.
Tống Lương Thần rót một ly trà cho Đào Duy Hiên mà nói :"Lần trước Tiểu Ngư ngã bệnh, cũng may nhờ có bác sĩ Đào đưa đến bệnh viện, tôi còn chưa có dịp nói cám ơn."
"Tống Tổng không cần khách sáo." Đào Duy Hiên xoay qua nhìn Hứa Tử Ngư nói chuyện với cô thật dịu dàng :"Kỳ thật dựa vào quan hệ của tôi và Tử Ngư, thì làm những chuyện này cũng là đúng lẽ thôi."
Hứa Tử Ngư ngồi ở chính giữa cảm thấy hai bên như đang bắn ra tia lửa vậy, rất khổ sở mà không nói ra được. Vừa may lúc này nhân viên phục vụ bưng món giấy bạc bao gà và trái cây lên, Hứa Tử Ngư vội vã nói :"Duy Hiên, anh có muốn cùng chúng tôi ăn không?"
"Anh Lăng, anh cũng không cần thiết phải biết đâu, chuyện này thật sự rất là phức tạp ."
Người đàn ông ngồi đối diện với Đào Duy Hiên gật đầu một cái nói :"Lúc đầu tôi cũng đã tính rời khỏi công ty rồi, nhưng hiện tại Tống Lương Thần đến thì tôi lại muốn ở lại, xem cậu ta có phải giống như trong truyền thuyết hay không." Sau đó hắn liền cười híp mắt, có lẽ trong công ty còn có một người tương đối quan trọng, khiến cho hắn không nỡ đi.
"Hai ngày trước tôi có nhận được một tin, có người ở nước Anh đang điều tra về tung tích của tôi, rất là mánh khoé, nếu như không phải là tôi nhanh trí, chỉ sợ đã bị lộ tẩy rồi."
"Cậu cảm thấy, tay chân của Tống Lương Thần có thể vươn xa đến như vậy không?"
"Dù sao anh ta cũng đã từng đi du học ở nước ngoài, ở bên kia anh ta cũng có quen biết rất nhiều người. Ah, không nghĩ tới anh ta còn đối với tên tình địch này còn rất coi trọng đó."
"Chuyện của cậu có cần thiết phải giữ bí mật như vậy sao?"
"Đối với bọn họ mà nói, đương nhiên là không biết chuyện thì sẽ tốt hơn."
"Chậc chậc, sao tôi cứ cảm giác chuyện này càng ngày càng hấp dẫn rồi đó."
Đào Duy Hiên nhìn người đàn ông đối diện đang biểu tình hứng thú, Đào Duy Hiên bất đắc dĩ lắc đầu. Nghĩ tới chuyện hắn mới vừa trông thấy Hứa Tử Ngư trong lòng hắn bỗng có một chút khó chịu, cô bé này, chỉ sợ đã có ý với Tống Lương Thần rồi.
Trước khi về bác sĩ còn dặn dò rất nhiều, Tống Lương Thần thương lượng với Hứa Tử Ngư, thuyết phục cô nên ở lại nhà của hắn sẽ tốt hơn. Hắn nói :"Tiểu Ngư cậu xem, lúc nãy bác sĩ có nói chuyện uống thuốc tránh thai của mấy tháng trước có chút ảnh hưởng không tốt đến đứa nhỏ, cho nên em chú ý hơn so với phụ nữ mang thai bình thường khác. Việc chen lấn trên xe buýt lúc tan việc cũng rất nguy hiểm, tài xế xe taxi thì lái xe quá nhanh mình thật không yên lòng chút nào, cậu nghĩ xem có phải nên đến ở chung với mình không, đi làm mình đều có thể đưa đón cậu; Hiện tại vào giai đoạn này chuyện ăn uống của cậu cũng rất là quan trọng, một mình cậu nấu cơm cũng không tiện, đi ra ngoài mua thức ăn mình cũng không an tâm; Ngoài ra sau khi mang thai tính tình của cậu lại hay xúc động, ở một mình sợ rằng sẽ khó tránh khỏi va chạm, mình lại không yên tâm. Vốn dĩ là mình nên dọn đến nhà của cậu ở, nhưng đáng tiếc là phòng của cậu lại ở trên lầu năm không có thang máy, đi lên đi xuống thật sự là không an toàn. Nhà mình thì gần công ty, đi lại cũng dễ dàng hay là cậu dọn đến ở với mình đi."
Hứa Tử Ngư nghe theo lời của hắn mà gật đầu từng cái một, thầm nghĩ hắn nói đến mức không có kẽ hở để chen miệng vào. Tống